Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 269: Hồn đã mất




Nhưng bố vẫn luôn thoi thóp một hơi thở, vẫn chưa ra đi.
Họ đã đi khắp các bệnh viện tốt nhất cả nước, tìm bác sĩ tốt nhất khäp cả nước, nhưng không tìm ra được nguyên nhân mắc bệnh.
Chỉ là hơi thở này càng lúc càng yếu.
Tiêu Thập Nương luôn cảm thấy bố có điều muốn nói, cho. nên mới nín hơi thở này không chịu nuốt xuống.
Lý Dục Thần vừa nhìn là nhận ra, hồn phách của Tiêu Dạ Bạch đã không còn.
Theo lý, hồn phách không còn, chäc chản là đã chết. Nhưng Tiêu Dạ Bạch lại vẫn sống, còn có một hơi thở.
Cho thấy hồn của ông ta còn đang ở trên thế gian, chỉ là không thể về với thể xác của ông ta.
Lý Dục Thần lập tức liên tưởng đến lần trước ông cụ Lâm bị Ngô Hiền mà nhà họ Triệu mời đến thi triển sách Đinh Đầu Tiễn, triệu chứng rất giống.
Nhưng không ai lại dùng hai năm đi thi triển một thuật pháp như này. Bởi vì thi triển pháp thuật cũng cần vốn, ngoại trừ pháp lực của bản thân, cũng có khả năng hao tổn nguyên thần. Cho nên thông thường yêu cầu càng nhanh càng tốt, ví dụ sách Đinh Đầu Tiễn trong cổ vu thuật cần bảy bảy bốn mươi chín ngày, còn phiên bản cải tiến của Ngô Hiền dùng chỉ cần bảy ngày.
Nhưng nếu không phải có người thi triển pháp thuật, thì hồn của Tiêu Dạ Bạch đã đi đâu?
“Trước khi ông cụ phát bệnh, lần cuối cùng đã đi đâu?”, Lý Dục Thần hỏi.
“Nơi cuối cùng...”, Tiêu Thập Nương suy nghĩ nói: “Có lẽ là đi dạo trong thị trấn. Bình thường ông ấy sống trong thành phố, nhưng lần đó vừa hay là tiết Thanh Minh, chúng tôi về tảo mộ. lần ông ấy quay về, đều ở lại mấy ngày, đi dạo khắp. chỗ, nói chuyện với người già trong thị trấn".
“Đợi đã, vừa nãy bà nói tảo mộ tiết Thanh Minh, cũng có nghĩa là, trước khi xảy ra chuyện, ông ấy đã đến mộ tổ của nhà các người?”, Lý Dục Thần hỏi.
“Đúng thế”, Tiêu Thập Nương ngạc nhiên: “Chẳng lẽ là vì lên mộ? Nhưng hôm đó chúng tôi cũng đi, hơn nữa lúc ông ấy phát bệnh, đã qua tiết Thanh Minh mấy ngày”.
Lý Dục Thần nói: “Được rồi, dẫn tôi đến mộ tổ của nhà các. người xem đi. Hồn của bố bà mất rồi, có thể tìm lại hay không. thì phải xem may mãn rồi”.
Tiêu Thập Nương nghe xong kinh hãi, vội vàng sắp xếp xe, đưa Lý Dục Thần đến ngọn núi có mộ tổ của nhà họ Tiêu.
Đến trước núi vừa nhìn, Lý Dục Thần cảm thán, quả nhiên là phong thủy tốt, chẳng trách nhà họ Tiêu chọn nơi này làm mộ tổ, xa như vậy cũng không muốn di dời.
Phần mộ của nhà họ Tiêu ở sườn núi, chiếm một mảnh đất lớn.
Mấy chục bia bộ xếp theo phương vị nhất định, vừa nhìn là biết đã được đại sư phong thủy chỉ điểm, lợi dụng mộ tổ ngưng tụ địa khí xung quanh.
Vậy là nơi này tương đương với một trận pháp nho nhỏ, trở. thành phong thủy nhãn của cả ngọn núi.
Âm trạch như vậy, quả nhiên là tốt, theo cách nói của người ngày nay thì con cháu đầy nhà, thiên thu vạn đại.
Nhưng vấn đề cũng xuất phát từ trên trận pháp do bia mộ hình thành.
Phong thủy vốn thuộc tự nhiên, địa khí cũng là phân bố tự nhiên, dòng chảy dựa theo địa hình địa thế, hình thành một nơi thiên nhiên ẩn gió tụ khí, vậy mới là phong thủy tốt.
Nhưng một khi dùng trận pháp ngưng tụ địa khí, có nghĩa là con người đã phá hỏng tự nhiên, chỗ của anh phong thủy tốt rồi, địa khí xung quanh lại bị phá hỏng.
Việc này không phù hợp đạo tự nhiên, cho nên cao nhân thực sự thường coi thường nó.
Vị trí mộ phần nhà họ Tiêu lại vừa hay là chỗ khúc ngoặt của dãy núi, gần như đã phá hỏng cả hướng đi của địa khí cả dãy núi.
Thời gian dài, khí vận của nhà họ Tiêu sợ rằng sẽ suy giảm.
Lý Dục Thần nhìn thấy điểm này, nhớ đến Hoàng Định Bang ở thành phố Cô ép Tiêu Thập Nương dời mộ, đúng là tái _ ông mất ngựa, họa phúc khôn lường, không thể suy đoán tự có ý trời, giúp nhà họ Tiêu vượt qua tai họa.
Tiếc là lại gặp được mình.
“Cậu Lý, mộ tổ của chúng tôi có vấn đề sao?”, Tiêu Thập Nương hỏi.
“Có vấn đề”, Lý Dục Thần nói.
“Hả?”, Tiêu Thập Nương kinh ngạc: “Vậy phải làm thế nào?
Bệnh của bố tôi có liên quan đến mộ tổ không? Cần lập tức. dời mộ không?”
Lý Dục Thần lắc đầu nói: “Không đơn giản như vậy”.
Tiêu Thập Nương lo läng nói: “Vậy bố của tôi còn cứu được không?”
Lý Dục Thần nói: “Đã cách thời gian quá lâu, tôi cũng không dám bảo đảm. Nhưng có một điều tôi có thể chäc chản, bố của bà đã xảy ra chuyện ở đây, hồn của ông ta bị rớt mất”.
“Rớt hồn?”, Tiêu Thập Nương vô cùng không hiểu: “Làm sao hồn lại rớt được?”
Lý Dục Thần quan sát cảnh khu mộ, muốn tìm kiếm manh mối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.