Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 437: Tôi sẽ dạy cậu pháp thuật!




"Nghiêm Tử Lăng?”
Lý Dục Thần và Nghiêm Tuệ Mẫn đồng thời giật mình.
Nếu mà so sánh, kỳ thật Lý Dục Thần giật mình nhiều hơn.
Nghiêm Tuệ Mẫn chỉ tưởng rằng Nghiêm Cẩn nằm mơ, nhưng Lý Dục Thần biết không phải là nằm mơ đơn giản như vậy.
Vấn đề hẳn nằm ở trong chiếc bút hoặc quyển sách kia.
Nghiêm Cẩn nói "Từ đó về sau, ngài ấy sẽ thường xuyên chạy vào trong mộng của em lúc em đang luyện chữ, còn dạy em rất nhiều thứ. Nhưng vài thứ kia em rất khó hình dung và miêu tả, không biết có phải là những thứ mà anh rể đang nói đến kia không". Kiếm Hiệp Hay
Lý Dục Thần gật gật đầu, Tiên Nhân dạy học đều dùng thần niệm giao lưu, rất nhiều thứ không thể dùng chữ viết biểu thị, cho nên các đời đan kinh đạo thư đều trúc trắc, tối nghĩa, khó hiểu.
Nghiêm Cẩn cho rằng mình đang ở trong giấc mơ, thật ra đó không phải là mơ, cậu ta chỉ đang rơi vào trạng thái nhập định giống như ngồi thiền.
Đây là cánh cửa đầu tiên mà người tu hành phải bước qua, bao nhiêu người bởi vì khó nhập định, hoặc thời gian nhập định không dài mà không thể đi sâu tu hành trong thời gian dài.
Tên nhóc này quả thật là người may mắn, trong cây bút lại ẩn giấu một ông cố nội.
"Đây là cơ duyên của riêng cậu, cậu phải biết quý. trọng nớ', Lý Dục Thần nói: "Nếu trong hiện thực cậu chưa có sư phụ, tôi dạy cho cậu vài thứ hẳn cũng không sao'.
Nghiêm Cẩn mừng rỡ hỏi lại: "Anh rể, anh chịu dạy. em võ công?”
Lý Dục Thần trả lời: "Không phải võ công, cậu luyện võ công quá lãng phí, tôi dạy cho cậu pháp thuật".
"Pháp thuật?", Nghiêm Cẩn mở to hai mắt, quả thực chẳng thể tin nổi: "Trên đời này thật sự có pháp thuật?"
Lý Dục Thần mỉm cười, nhẹ nhàng khoát tay, một ánh kiếm lao ra, bay quanh phòng ba vòng, sau đó vèo. một cái bay ra khỏi cửa sổ.
Trong chớp mắt nó lại bay về, rơi vào trong tay Lý Dục Thần.
Anh xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay rỗng tuếch.
Nghiêm Cẩn nghẹn họng nhìn trân trối hồi lâu sau: mới nói: "Anh rể, đó là ảo thuật à?"
Lý Dục Thần cười ha ha: "Ảo thuật đều là giả, của anh là thật. Không tin em ra nhìn xem tảng đá lớn bên ngoài cửa thôn đi".
Nghiêm Cẩn lập tức chạy ra ngoài.
Nghiêm Tuệ Mẫn nhìn theo bóng lưng cậu ta, suy ngẫm nói: "Cây bút Nghiêm Cẩn nhắc đến tôi có biết, là một chiếc bút lông bằng bạch ngọc gia truyền của nhà chúng tôi. Ở chỗ chúng tôi, lúc trẻ con đầy tháng đều phải cho chúng bốc thăm. Lúc ấy, đứa nhỏ Nghiêm Cẩn này bắt được cây bút. Bố tôi rất vui vẻ, liền đưa bút bạch ngọc gia truyền trong nhà cho cậu ta. Chuyện này khiến chị dâu cả của tôi ghen ghét hồi lâu. Có điều, chuyện bố tôi cho cậu ta một quyển sách cổ, thật ra tôi vẫn chưa biết. Đó hẳn là "Quyển sách Tử Lăng" đi?"
"Ồ, "Quyển sách Tử Lăng" là thứ gì?", Lý Dục Thần hỏi.
Nghiêm Tuệ Mẫn đáp: "Truyền thuyết, tổ tiên Nghiêm Tử Lăng nhà tôi có để lại một quyển sách, nghe nói trong đó ghi lại rất nhiêu bí mật có liên quan đến thành phố Mai, còn có lời đồn nói nó ghi chép lại manh mối về một bảo tàng. Sau khi bố tôi bị bệnh, anh trai và chị dâu tôi không chỉ một lần tới hỏi về tung tích của "Quyển sách Tử Lăng". Bố tôi đều nói không có thứ này".
"Nếu bố bác cũng đã nói không có quyển sách này, tại sao bác lại hoài nghi ông ta đưa cho Nghiêm Cẩn chứ?", Lý Dục Thần hỏi lại.
"Tôi cũng chỉ là đoán mò. Có khả năng trong lòng tôi vân hy vọng có thứ này đi!", Nghiêm Tuệ Mẫn nói.
Lúc này, Nghiêm Cẩn hưng phấn chạy vào, vừa nói vừa thở không ra hơi: "Cửa thôn... Tảng... Trên tảng đá ngoài kia có khắc chữ!"
Nghiêm Tuệ Mẫn mở miệng: "Nhìn tên nhóc cháu đi, chạy vội vã như vậy làm gì, trên tảng đá ngoài cửa thôn đương nhiên có chữ".
"Không, không phải, không phải tên thôn", Nghiêm Cẩn chỉ vào mình: "Là tên của cháu!"
"Hả, tên của cháu?", Nghiêm Tuệ Mãn cũng không dám tin nhìn sang Lý Dục Thần.
Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, như thể có một vệt ánh sáng lóe lên một cái rồi tắt, thế mà đã khắc xuống †ên của Nghiêm Cẩn trên tảng đá cửa thôn?
Người con rể này rốt cuộc là ai vậy!
Hai mắt Nghiêm Cẩn sáng rực nhìn Lý Dục Thần: "Anh rể, đây chính là thanh kiếm biết bay có thể dễ như trở bàn tay lấy xuống đầu người ở xa ngàn cây số sao? Anh rể, anh dạy em đi!"
Lý Dục Thần đáp: 'Kiếm khí ba ngàn dặm, một kiếm phá núi cao, cậu cảm thấy thế nào?"
Trên mặt Nghiêm Cẩn lộ vẻ vô cùng khát khao: "Quá đỉnh luôn!"
Lý Dục Thần lắc đầu nói: "Nếu như cậu chỉ hướng tới điều này, vậy tôi không thể dạy cậu được. Ở trong mơ, chẳng lẽ ngài Nghiêm Tử Lăng không dạy cậu lòng không thể sinh tham lam sao? Nếu cậu mê mẩn với uy lực của pháp thuật, vậy sẽ rơi vào tà ma ngoại đạo".
Sắc mặt Nghiêm Cẩn biến đổi, hình như có cảnh giác, xấu hổ đáp: "Anh rể nói đúng, em sai rồi".
Nhanh chóng nhận được sai lầm của mình, đồng thời chân thành nhận lỗi như vậy, thực sự khiến Lý Dục 'Thần khá bất ngờ, cũng nhìn với cặp mắt khác xưa.
Đứa nhỏ này còn rất có tiền đồ. "Hôm nay cậu không cần đi học?”
"Cần ạ. Bây giờ là nghỉ trưa, em lén chạy ra ngoài. Có điều em có thể xin phép nghỉ", Nghiêm Cẩn trả lời.
Lý Dục Thần nghĩ nghĩ nói: "Xin nghỉ thì không cần, tan học xong sớm một chút chạy đến đây đi. Thứ tôi dạy cho cậu rất đơn giản, cậu vừa học liền biết. Ngoài ra, tôi sẽ gọi điện thoại cho Lâm Vân, bảo cậu ta cũng tới luôn. Ngày mai, hai anh em các cậu cùng nhau xông vào đại trạch nhà họ Nghiêm một lần, có dám không?”
"Dám!", Nghiêm Cẩn lớn tiếng đáp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.