Sóng Gió Độc Thân Ở Tiệc Tất Niên

Chương 11:




Cô ấy đã ngứa mắt Trương Sâm từ lâu rồi, nhưng vì lúc đó hắn là bạn trai tôi nên cô ấy mới nhịn. Sau khi Trương Sâm đá tôi, Thẩm Vi chỉ muốn đốt pháo ăn mừng trước cửa nhà tôi cho xả xui. Ngay khi biết chuyện chúng tôi chia tay, Thẩm Vi lập tức xóa số hắn ta khỏi danh bạ. Ai mà ngờ được, Trương Sâm vẫn không từ bỏ ý định, lại còn ứng tuyển vào công ty chúng tôi. Trưa hôm đó, hắn ta còn vênh váo đến rủ Thẩm Vi đi ăn trưa. Thẩm Vi vừa nhìn thấy hắn đã thấy ngứa mắt, thẳng thừng từ chối không chút do dự.
Vậy nên, Trương Sâm ôm một bụng tức không biết trút vào đâu, vừa quay lại đã thấy tôi. Hắn ta lập tức quy chụp rằng tôi đã nói xấu anh tavới Thẩm Vi. Vì thế, anh ta không kiêng nể gì mà muốn dạy cho tôi một bài học! Anh ta luôn nghĩ rằng mình rất có giá trước mặt Thẩm Vi. Nhưng Trương Sâm không thể ngờ được rằng, cái gọi là "giá trị" của hắn. Là do Thẩm Vi nể mặt tôi mà cho hắn ta mà thôi. Giống như những gì tôi nói, hắn ta đã quá tự cao tự đại rồi.
"Không thể nào." Trương Sâm nhìn Thẩm Vi đứng sau lưng tôi với vẻ mặt không thể tin nổi. Tôi thở dài, nói với hắn ta: "Anh nghĩ tôi và Vi Vi chỉ là sếp và nhân viên thôi sao? Thực ra, tôi chưa từng nói với anh, tôi và cô ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là bạn thân hơn hai mươi năm rồi."
Trương Sâm sững người, tôi không để ý đến hắn ta mà tiếp tục: "Anh thực sự nghĩ rằng, tình bạn hơn hai mươi năm sẽ tan vỡ chỉ vì một gã đàn ông sao? Anh có biết mình là loại người gì trong mắt người khác không?"
Sao anh ta có thể tự tin đến mức nghĩ rằng, chỉ với cái bụng bia ngày càng phình ra của mình, hắn ta có thể có được tình cảm của Thẩm Vi?
"Nhưng... Vi Vi, tình cảm của anh dành cho em là thật lòng!"
Trương Sâm cầu xin, ánh mắt dán chặt vào Thẩm Vi: "Lúc đó, anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi anh tỏ tình, em cũng đã đồng ý rồi mà!"
Nghe vậy, Thẩm Vi trợn tròn mắt, mắng: "Anh bị điên à? Nói nhăng nói cuội gì thế? Tôi đã bao giờ nhận lời tỏ tình của anh đâu?!" Thẩm Vi tức đến run người, suýt nữa thì lao vào đánh hắn ta. Trương Sâm vội vàng nói: "Chính là ngày 29, anh nói với em hôm nay trăng đẹp quá, em đã trả lời "ừ ừ" mà!"
Anh ta nói rất nghiêm túc, Thẩm Vi tức đến mức nhảy dựng lên. "Đồ thần kinh! Anh gửi ảnh chụp chung với Thư Thư, rồi gửi cho tôi câu nói đó, tôi chỉ trả lời bằng một icon "ừ ừ", thế mà anh cũng nghĩ đó là đồng ý sao?Nếu không phải anh gửi ảnh của Thư Thư, tôi còn chẳng thèm trả lời anh nữa kìa!”
"Mình không chịu nổi nữa rồi, mình phải lên tát cho anh ta một cái!" Thẩm Vi định xông lên cho anh ta một trận, lần này tôi không ngăn cản nữa. Bởi vì tôi cũng muốn đánh anh ta! Thẩm Vi giơ cao tay, định tát anh ta một cái.
Nhưng tay cô ấy bị Trương Sâm nắm chặt lại. Anh ta nhìn Thẩm Vi với ánh mắt si tình: "Vi Vi, anh thật sự thích em, cho anh một cơ hội được không!" Ngay sau đó, cú đ.ấ.m của tôi cũng đã đáp xuống bụng của Trương Sâm!
Tôi chắn Thẩm Vi sau lưng: "Trương Sâm, tôi cảnh cáo anh, đừng có làm loạn nữa!"
Trương Sâm vẫn ngoan cố, định đưa tay ra kéo Thẩm Vi. Ngay lập tức, cổ tay anh ta bị Thẩm Minh, vừa chạy đến, nắm chặt.
"Anh!" Thẩm Vi kêu lên đầy xúc động.
"Đau quá, đau quá, cổ tay tôi bị trẹo rồi!" Trương Sâm kêu la thảm thiết. Thẩm Minh không hề có ý định buông tay, ánh mắt lướt qua tôi và Thẩm Vi. Sau khi xác nhận cả hai chúng tôi đều không hề hấn gì, không có dấu hiệu bị thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.