Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Chương 145: Hai ly rượu




Editor: Tiểu Ly Ly.
Thiên Âm còn muốn nói điều gì, Lưu Quang nhướng mày, đưa tay trên không trung tùy ý tìm tòi, chỉ nghe một tiếng kêu sợ hãi, Thiên Âm đột nhiên biến sắc: "Hồng Trang? !"
Hồng Trang nhếch nhác rơi xuống đất.
Trong mắt của nàng, trừ kinh hoàng, rõ ràng còn có lóe lên tươi cười không mang theo ý tốt rồi chợt biến mất.
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, trên mặt nàng chỉ có nỗi sợ hãi Lưu Quang.
Từ sau khi Lưu Cẩn chết, Lưu Quang đối với đệ tử của hắn, hoặc là nói đúng hơn là mọi người ở Thái A, không thể tốt hơn so với ngày trước. Nhất là Hồng Trang, ngày trước Lưu Quang thấy Hồng Trang, cơ hồ không thèm để ý, thậm chí có khi không để ý tới thân phận Thượng tiên của mình, thỉnh thoảng châm chọc mấy câu.
Hồng Trang vẫn sợ hắn.
Nhưng lúc này nàng, trên mặt mặc dù sợ, trong lòng cũng không một chút sợ hãi nào.
Có cái gì, so với bắt được nhược điểm của kẻ địch càng có thể làm cho người ta tăng thêm dũng khí đây?
Thiên Âm tiến lên một bước vội vàng hỏi: "Hồng Trang, ngươi đến làm cái gì?"
Hồng Trang cúi đầu, ở trong bóng tối nơi mà mọi người không nhìn thấy, khóe miệng dâng lên một nụ cười lạnh lùng: "Ta tới nhắc nhở ngươi, ước định với ta."
"Ừ, ta không quên."
"Vậy ta cũng không có chuyện khác, lúc này đi rồi."
"Đợi chút." Nàng xoay người muốn đi, Lưu Quang một tiếng kêu lên, làm thân hình nàng cứng đờ, như một hài tử cứng ngắc xoay người, âm thanh e sợ muốn hỏi: "Thượng tiên còn có chuyện gì?"
Ý cười của Lưu Quang nồng đậm, nhẹ giọng nói: "Nể tình của Lưu Cẩn, bổn tọa sẽ không diệt khẩu."
Bên này toàn thân Hồng Trang phát rét, bên kia Thiên Âm đã nôn nóng ngăn cản: "Lưu Quang, để cho nàng đi thôi!" Nàng ngược lại nói với Hồng Trang: " Hồng Trang sư tỷ, ngươi đã nói đã không hận ta, đúng không?"
Mặt Hồng Trang cúi thấp, nhẹ nhàng gật đầu.
Thiên Âm nâng lên khuôn mặt tươi cười cho Lưu Quang nhìn: "Ta với nàng đã tiêu tan hiềm khích của lúc trước quyết định về sau sống yên ổn với nhau, mặc dù nàng nghe cái gì, cũng sẽ không có gì."
Lưu Quang liếc xéo nàng: "Ngươi thật ra rất thuần khiết lương thiện."
Thiên Âm ngẩng đầu: "Đúng vậy!"
Hồng Trang còn chưa nở ra nụ cười lạnh ở khóe miệng, âm thanh không mang theo chút tình cảm nào của Lưu Quang đã truyền vào trong tai: "Hồng Trang, nếu như ngươi an ổn giữ bổn phận không sinh sự, bổn tọa bảo vệ cả đời không buồn không lo. Nói cách khác, nếu ngươi ác độc gây chuyện giết hại đồng môn, cũng đừng trách bổn tọa không nể mặt." 
"Nhớ kỹ sao?"
Thân hình Hồng Trang tựa như hoa lan mềm mại ở trong gió, yếu ớt chọc người thương yêu, nàng tựa như mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Nhớ."
"Đi thôi."
Cuối cùng Hồng Trang và Thiên Âm liếc mắt nhìn nhau, trong mắt kia, là cảm xúc mà Thiên Âm chưa quen biết.
Đợi Hồng Trang rời đi, Lưu Quang lên tiếng cảnh cáo: "Lúc Lưu Cẩn chết, Hồng Trang cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta chỉ thấy tuyệt vọng trên mặt nàng. Ngày đó nàng dám xông lên điện Cửu Trọng giết ngươi, hôm nay lại không muốn cùng ngươi tính toán chuyện lúc trước. Ngươi thật cho là, nàng đúng như yếu ớt trên mặt, như vậy đã không chịu nổi." 
Thiên Âm nhìn Huyền Tề thật vất vả bò ra từ trong đất, nhỏ giọng cười nói: "Ta hiểu biết rõ."
Lưu Quang không nói thêm nữa.
Nên nói không nên nói, nên làm không nên làm, hắn đều làm. Đã hoàn toàn quên mất ước nguyện ban đầu của mình.
Ý định ban đầu của hắn, chỉ là bởi vì nàng và đồ đệ của mình ái mộ Trọng Hoa, muốn từ trong nàng, thấy Trọng Hoa đau xót giống như hắn khi mất đi người thân mà mình yêu mến.
Nhưng cuối cùng nàng lại không giống như Cách Cách.
Cách Cách cương nghị, làm bất cứ chuyện gì cũng không suy nghĩ tới hậu quả, cho nên nàng gặp gỡ Trọng Hoa, vô củng bại thảm.
Thiên Âm không giống như vậy, nàng hiểu được canh ngon phải nấu chậm, nàng có đầy đủ thời gian và kiên nhẫn từng bước từng bước lưu lại dấu vết không thể phai mờ trong thế giới của Trọng Hoa, cho nên nàng sống ủy khuất.
Để cho hắn ở một bên nhìn, cũng đau lòng.
Đau lòng đến hắn muốn lôi nàng từ thế giới Trọng Hoa đi ra ngoài, bảo vệ cho thật tốt. Làm một Tiểu Bất Điểm cho dù có bị phụ, cũng có thể cười nhìn trời tự nói với mình thế giới vẫn tốt đẹp.
Nhưng mà, trong khi nàng đang đeo đuổi bước chân của Trọng Hoa, đã trưởng thành.
Huyền Tề vỗ bùn đất trên người, đang muốn oán giận mấy câu, bỗng dưng trông thấy ánh mắt của Lưu Quang nhìn Thiên Âm, mấp máy môi, trầm mặc dời tầm mắt đi.
Thiên Âm nói: " Lưu Quang, chuyện tình Dao Dao, huynh coi như không biết được không?"
"Được."
Thiên Âm chợt nhìn hắn, làm như ngoài ý muốn hắn đáp dứt khoát như vậy, chỉ nghe hắn lạnh nhạt nói: "Cũng chỉ là, không muốn làm cho ngươi đau lòng thôi."
"Ha ha. . . . . . Cũng biết Lưu Quang tốt nhất, ngươi cao lớn từ ái hình tượng tựa như phụ thân của ta!"
Lưu Quang: ". . . . . ."
Huyền Tề: ". . . . . ."
Lưu Quang nhịn không được sờ mặt của mình một cái, hỏi huyền Tề: "Có gì già như thế sao?"
Huyền Tề nín cười nửa ngày, đáp: "Như hoa như ngọc, Thượng tiên coi là có tư thế khuynh thành."
Vì vậy Lưu Quang ngược lại nói với Thiên Âm: " Thiên Âm, ăn nhiều quế, sạch gan mắt sáng."
***
Ban đêm.
Thiên Âm một thân y phục nhũ sắc, tóc đen ở phía sau tung bay trong gió. Đúng hẹn đi tới trên đỉnh núi Vãn Đình được xây dựng vách đá  ở Thái A, Hồng Trang đã sớm đưa rượu chờ ở nơi đó.
Quanh thân nàng tiên sương lượn lờ, một thân y phục màu đỏ giống như ngọn lửa dấy lên ở trong đêm. Không biết ánh trăng quá tốt, hay là ánh đèn quá nhu, Thiên Âm cảm giác phải hôm nay nàng, hết sức dịu dàng vô hại.
Trong trí nhớ những hình ảnh có liên quan với nàng ta, càng lúc càng xa. Nàng tận lực để cho chính mình trong lòng sạch sẽ, không đi đo lường được lòng của nàng ta, yên lặng ở chỗ này với nàng ta, một cốc rượu, ân oán diệt hết. 
"Hồng Trang sư tỷ." Nàng kêu một tiếng, cất bước đến gần.
Hồng Trang không đứng dậy, đưa cho nàng một ly rượu đã rót đầy được chế từ Thanh Ngọc, rót đầy một ly. Cười nói: "Ta không ngờ, ngươi tới thật." 
Thiên Âm nhìn chằm chằm ly rượu trước mặt thật lâu, Hồng Trang thấy thế trêu tức nói: "Thế nào? Sợ ta hạ độc?"
"Không tự nhiên phải" Thiên Âm bưng ly uống một hơi cạn sạch, trong miệng hương vị ngọt ngào mềm mại của rượu, mùi thơm nồng nặc. Nàng không khỏi hỏi "Đây là rượu gì?"
"Sư phụ ta yêu thích nhất là uống rượu trái cây này." Hồng Trang nói xong, lại châm một ly, Thiên Âm chần chờ chốc lát, lại uống.
Nàng sẽ không tiếp tục rót rượu, cười nói: "Ta chưa bao giờ nghĩ tới ta ngươi sẽ có một ngày đối ẩm dưới ánh trăng."
Thiên Âm ngẩng đầu ngắm nhìn trăng tròn, cũng cười: "Ta cũng vậy chưa từng nghĩ." 
Trong lúc này, cả hai đều trầm mặc, cũng không nhìn nhau, chỉ xem phong cảnh của mình, theo đuổi tâm sự riêng.
Hồi lâu, Thiên Âm dẫn đầu đánh vỡ vắng vẻ: "Hôm nay ngươi không phải muốn nâng cốc nói cười cười tiêu tan hết thù hận với ta chứ?"
Hồng Trang đứng dậy đi tới vách đá, đáy vực Phong Tướng nhắc lên y phục của nàng, như muốn cưỡi gió đi . Nàng quay mặt sang, ánh mắt bình tĩnh nhìn Thiên Âm, thở dài nói: "Đi qua thù hận, ngay khi ngươi uống cạn  ly rượu thứ nhất thì đã tan thành mây khói. Ngươi uống chén thứ hai, chính là tương lai của ta ngươi chỉ còn lại ân oán."
"Có ý gì?"
Hồng Trang nói: "Ngày trước, bởi vì ta ghen tỵ ngươi, cho nên kết thù. Nhưng hôm nay ta không ghen tỵ ngươi, cho nên thuở nhỏ chúng ta liền giống như rượu Hoài Thanh này, vào cổ của ngươi, bởi vì ngươi lựa chọn tin tưởng ta, ngươi uống, rượu hết ân oán tiêu tan. Hiện tại ta hận ngươi, là bởi vì ngươi hại chết sư phụ ta, thù này không đội trời chung, ngươi uống chén thứ hai, chính là hận của ta."  
Nàng cho là Thiên Âm sẽ giống như trước nhanh chóng phản kích, nhưng nàng nhìn, chỉ thấy Thiên Âm nửa ẩn ở trên đình ánh nến chiếu xuống tới trong ánh lửa, gò má tái nhợt tươi cười. 
Âm thanh Hồng Trang dần dần nghiêm túc, làm như đâm gai vào: "Trong chén thứ hai có độc, có thể độc ngươi vào chỗ chết."



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.