Tam Công Tử Của Ta

Chương 48:




Phụ thân im lặng một lúc: “Mẫn Nhi, con có biết nếu thất bại, sử sách sẽ phán xét như thế nào không? Vinh quang của gia tộc Đoan Mộc, cơ nghiệp mà tổ tiên gây dựng, có thể sẽ bị hủy hoại trong tay phụ thân.”
Ca ca vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng: “Phụ thân, sử sách đánh giá, là dựa vào lẽ phải trên đời, chứ không phải là phán xét dựa vào tên họ.”
“Vương hầu tướng tướng, há có dòng dõi nào định sẵn? Năm đó, vua Đông Lăng tàn bạo, nhà họ Thẩm có thể lật đổ, bây giờ vua Tây Lăng bất nhân, tại sao nhà họ Vệ lại không thể thay thế?”
Giọng nói của ca ca càng thêm hùng hồn: “Phụ thân, không phá thì không thể dựng.”
Ca ca cũng quỳ xuống.
“Xin phụ thân, hãy chọn minh quân, ủng hộ chính nghĩa.”
Bên ngoài rèm, im lặng như tờ.
Ta nín thở, chờ đợi quyết định của phụ thân.
Rất lâu sau.
Cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói chậm rãi, bình tĩnh của phụ thân: “Cả đời ta luôn cẩn thận từng li từng tí, như đi trên băng mỏng, chỉ sợ phạm phải sai lầm, không dám đối diện với tổ tiên…”
Ta có chút thất vọng, phụ thân làm việc, luôn thận trọng, bảo thủ, muốn ông ấy tạo phản… thật khó…
Nhưng phụ thân lại đổi giọng: “Tạc nhi năm nay hai mươi lăm tuổi, Mẫn Nhi mười tám, cộng lại cũng chưa bằng tuổi phụ thân, các con đã có thể phân biệt phải trái…Phụ thân các con, lẽ nào lại cố chấp không chịu hiểu ra?”
Tim ta đập thình thịch, chỉ nghe thấy phụ thân chậm rãi cười nói: “Các con, thật sự cho rằng phụ thân các con già đến hồ đồ rồi sao?”
“Thẩm Dạ thân là quân vương, không bảo vệ dân chúng, lại còn g i ế t hại dân chúng, tâm địa bất chính, hành vi bất lương, sao có thể cai trị đất nước, ổn định xã tắc?”
“Loại quân vương như vậy, không cần cũng được.”
“Lần này, phụ thân, nghe theo các con.”
Ta và ca ca cười, đồng thanh đáp: “Phụ thân sáng suốt.”
Cuối cùng, phụ thân lại dặn dò: “Chuyện này tuyệt đối đừng để mẫu thân các con biết. Bà ấy gan nhỏ, nếu như biết chúng ta đang mưu đồ chuyện này, bà ấy lại không ngủ được…”
Phụ thân luôn yêu thương, chăm sóc mẫu thân.
Ca ca để lại một bức thư của Tam công tử.
Bọn họ vừa đi, ta liền vội vàng vén rèm ra, đầu gối đập mạnh vào bàn.
Ta mở thư ra, nước mắt tuôn rơi.
“Mẫn Nhi, xấu hổ quá, Tam công tử cái gì cũng biết, chỉ có chữ viết là xấu xí, vốn định nhờ quân sư viết hộ, nhưng chuyện riêng tư của phu thê, để người khác nghe thấy, thật ngại ngùng, nàng tạm thời chịu khó đọc vậy, sau này, nàng dạy Tam công tử luyện chữ, được không…”
… Được…
Hắn viết hơn mười trang giấy, giống như đang ở bên cạnh ta vậy, có rất nhiều chuyện muốn nói.
Cuối thư, trên tờ giấy ố vàng có một vệt nước.
“Bên ngoài trời đang mưa, ta nhớ nàng.”
Ta áp bức thư lên mặt.
Ta nhớ hắn, ta rất nhớ, rất nhớ hắn…
Sau đó, Hoàng thượng lại đến đón ta, hắn nhốt ta trong một căn hầm tối om, không có ánh sáng.
Căn hầm đó, thông với Kim Loan điện, lúc hắn thiết triều, ta ở trong hầm, nín thở là có thể nghe thấy nội dung buổi chầu.
Ngày nào ta cũng chăm chú lắng nghe tình hình chiến sự.
Tam công tử thế như chẻ tre, quân vây bốn phía.
Một ngày nọ, Hoàng thượng thắp đèn, tự tay trang điểm cho ta, mặc y phục đẹp, đội phượng quan, giống hệt như trang phục trong lễ phong hậu ngày đó.
Bên trong lớp trang phục lộng lẫy kia, là một thân thể đang thối rữa, xấu xí.
Hắn lại không chút ghê tởm ôm lấy ta, hôn ta, hôn lên nốt ruồi son trên n.g.ự.c ta.
Vừa hôn vừa nói: “Đoan Mộc Mẫn, hắn ta tấn công kinh thành rồi, phụ thân và ca ca tốt bụng của nàng, đã cấu kết với hắn ta… Bách tính ngu muội, cung cấp tin tức cho hắn ta… Tất cả mọi người đều đứng về phía hắn ta…Trẫm, chỉ còn lại mình nàng.”
“Nếu có thể lựa chọn, ta không muốn ở lại.”
Khuôn mặt hắn dưới ánh nến mờ ảo bỗng nhiên trở nên ảm đạm, bàn tay hắn siết chặt cổ ta, chất vấn: “Đoan Mộc Mẫn, tại sao nàng lại đối xử với trẫm bất công như vậy?”
“Tại sao tất cả mọi người đều đối xử bất công với trẫm như vậy?”
“Mẫu hậu lừa dối ta, triều thần bỏ rơi ta, bách tính phản bội ta, Hoàng hậu của trẫm, cũng không cùng chung chí hướng với trẫm.”
“Trẫm đã làm sai điều gì?”
Ta lắc đầu cười khổ: “Đến bây giờ, Hoàng thượng vẫn cho rằng mình không làm sai sao?”
Hắn nhìn ta, cười lạnh: “Trẫm ngày đêm lo lắng việc nước, tận tâm tận lực, sao có thể sai?”
“Hoàng thượng, ngài đúng là tận tâm tận lực, nhưng ngài chỉ nghĩ cho bản thân mình, nghĩ cho ngai vàng của mình, chứ không phải là đất nước, là bách tính, Hoàng thượng, ngài sai rồi, sai hoàn toàn, sai ngay từ gốc rễ.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, rất lâu sau, mới buông tay ra, khó nhọc nói: “Đoan Mộc Mẫn, ta không sai, ta chỉ sai ở chỗ sinh ra trong hoàng gia. Nơi này, vốn dĩ là nơi cá lớn nuốt cá bé, đó là quy tắc, ta không có lựa chọn. Ta không g i ế t người khác, người khác sẽ g i ế t ta.”
Ta nhìn hắn, cười lạnh: “Hoàng thượng, không nhất thiết phải g i ế t c h ế t năm mươi nghìn binh lính mới có thể bảo vệ được ngai vàng của ngài.”
“Đúng vậy, cá lớn nuốt cá bé, xưa nay vẫn vậy…”
“Nhưng ngài quá tàn nhẫn, ngay cả ranh giới cơ bản của một bậc quân vương cũng không còn.”
Hắn cười nhạt: “Đoan Mộc Mẫn, nàng quá ngây thơ rồi, chính trị vốn dĩ là tàn khốc, chỉ cần có thể lợi dụng, thì thủ đoạn nào cũng được.”
Hắn vừa nói, vừa lắc đầu: “Thôi vậy, chúng ta là phu thê, không phải là quân thần, nói những chuyện nhàm chán này làm gì?”
Hắn lại bắt đầu hôn ta, cởi y phục của ta, dùng đầu ngón tay lướt qua vết sẹo trên bụng ta, nhìn chằm chằm với ánh mắt say mê: “Nàng ghét bỏ trẫm, không thích trẫm thì đã sao?”
“Cuối cùng, nàng vẫn là Hoàng hậu, là thê tử của trẫm, trên người nàng khắc dấu ấn của trẫm.”
“Người bầu bạn với nàng, sống c h ế t có nhau, là trẫm.”
Hắn vừa nói, vừa cầm đèn, kéo ta ra ngoài, đi đến một căn hầm khác, mở cửa ra, chỉ vào bên trong, cười nói với ta: “Mẫn Nhi, đây là nơi trẫm đặc biệt chuẩn bị cho hai chúng ta, nàng xem, có thích không?”
Ánh đèn chiếu vào trong.
Trong căn hầm đá, đặt một chiếc quan tài, được chạm trổ tinh xảo.
Tim ta như rơi xuống vực sâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.