Tam Công Tử Của Ta

Chương 9:




Ánh trăng chiếu lên má ta.
Hắn dừng bước, nhìn ta, đột nhiên nói: "Nữ sư phụ, ánh trăng trong mắt nàng, rất đẹp."
Ta bĩu môi, u oán nói: "Ồ, có đẹp hơn nữa thì Tam công tử cũng không vừa mắt, phải làm sao đây?"
Hắn nhướng mày: "Ai nói?"
Sự thật chứng minh tất cả, ta lười tranh luận với hắn, bèn quay mặt đi không nhìn gương mặt mê hoặc lòng người kia của hắn nữa, ai biết hắn đang nghĩ gì chứ?
Hắn kéo kéo tay áo ta.
Ta không để ý đến hắn.
Hắn lại kéo tay áo ta.
Ta tức giận trừng mắt nhìn hắn: "Tam công tử, ngài khiến ta mất mặt lắm đấy biết không hả?"
"Tại sao?"
Một nam nhân cuối cùng lại từ chối một nữ nhân tự tiến cử bản thân, nữ nhân này phải kém hấp dẫn đến mức nào chứ.
Hắn rõ ràng là đang giả vờ, ta tức giận, im lặng không nói.
Hắn lại ghé sát tai ta, cười khẽ đầy dụ hoặc: "Nữ sư phụ, nàng thèm muốn bổn công tử đến vậy sao?"
Ta biết ngay mà, hắn cố tình giả vờ. Đúng vậy, ta thèm muốn hắn, hắn biết, nhưng hắn lại không muốn cho.
Hừ, có gì ghê gớm chứ.
Dù sao, dù sao thì sau đêm nay, cũng chỉ còn lại hai ngày nữa, sau này đường ai nấy đi.
Ta kiên quyết muốn xuống, ta không cần hắn ôm.
Hắn ôm chặt ta, mặc kệ ta có lắc lư thế nào cũng không buông tay, ta dùng sức lắc, hắn lại cười ha hả:
"Bổn công tử đáp ứng nàng, sau này, sẽ như nàng mong muốn."
Ta hất đầu: "Không cần, không cần nữa."
Hắn véo má ta, bất mãn nói: "Không cho phép không cần."
Chính là không cần.""
"Vậy, còn muốn quà không?"
"Hả?"
À, ban ngày hắn nói muốn thưởng quà cho ta.
Ta chìa tay ra đòi: "Muốn, sao lại không muốn, Tam công tử nợ ta."
Trên tay ta xuất hiện một chiếc vòng tay màu xanh lục nhạt, chỉ cần liếc mắt một cái là biết giá trị liên thành.
Ta có chút ngại ngùng, vuốt ve chiếc vòng, muốn tháo xuống:
"Cho đại một món quà là được rồi, không cần quý giá như vậy..."
Hắn giữ tay ta lại, vẻ mặt nghiêm túc: "Bổn công tử không phải người tùy tiện, đã đeo vào rồi, thì không cho phép tháo ra."
Tim ta lại lỡ một nhịp.
Đôi khi, thật sự không biết Tam công tử, câu nào thật, câu nào giả.
Không phân biệt được.
Cứ coi như là một kỉ niệm đi, ta ngoan ngoãn nhận lấy.
Hắn đột nhiên lại nói: "Đã nhận quà rồi, vậy sau này, không thể không cần bổn công tử nữa."
Ta ngẩn người, ồ, hắn lại vòng về chủ đề vừa rồi.
Đôi khi Tam công tử khiến ta sinh ra ảo giác, tưởng rằng người trong lòng hắn là ta.
Ta im lặng không nói, im lặng có thể áp chế tất cả sóng gió trong lòng.
Hắn lại tựa trán vào trán ta, cọ cọ mặt vào mặt ta:
"Nữ sư phụ, ta lại được giao một chức vụ mới, chức vị không cao, bắt đầu lại từ đầu... Hai ngày nữa, ta phải đến Kỳ Liên Sơn một chuyến, khoảng ba tháng, đợi ta trở về, nói cho ta biết tên của nàng, được không?"
Kỳ Liên Sơn đang có chiến sự nguy hiểm, đã đánh nhau nửa năm rồi, Tây Lăng đại bại, cho nên, Tam công tử mới có cơ hội.
Ngọc trai bị long đong, rồi sẽ có một ngày, tỏa sáng rực rỡ trở lại.
Tại sao Tam công tử lại chấp nhất muốn biết tên của ta như vậy?
Ta sờ sờ mặt hắn, giả vờ cười nói: "Tam công tử, được..."
Ta là kẻ lừa dối, ta sẽ không chờ hắn trở về.
Đi ngang qua một bụi cây thấp, nhìn thấy một bụi hoa cát cánh màu tím sẫm.
Có lẽ là bởi vì gần khu vực địa nhiệt, cho nên mới có thể nhìn thấy hoa cát cánh vào mùa đông giá lạnh này.
Tam công tử có vẻ rất vui, hắn thuận tay hái một bó đưa cho ta.
Ta ôm bó hoa cát cánh trong tay, cười khổ.
Hoa cát cánh tượng trưng cho: "Tình yêu vĩnh cửu, không hối hận, vô vọng."
Tam công tử, thật biết cách tặng hoa.
Ngày thứ hai đếm ngược, Tam công tử không có ở đây.
Ngày cuối cùng, Tam công tử ở đây.
Nhưng lúc ta tìm đến hắn, lại bắt gặp A Chỉ từ phía sau ôm lấy hắn.
Nàng đang khóc, nàng nói:
"Vệ Diễm, chàng rõ ràng biết, người ta chờ đợi là chàng."
Ta vội vàng rời đi.
Ta không biết tại sao A Chỉ lại tìm đến ta, nàng kể cho ta nghe một câu chuyện.
Kể về câu chuyện của nàng và hắn.
Nàng nói, bọn họ lưỡng tình tương duyệt, vốn định sau khi thắng trận trở về sẽ nói rõ với Tam công tử.
Nhưng mà, tất cả đều bị hủy hoại rồi.
Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào chiếc vòng ngọc màu xanh lục trên tay ta, nàng nói:
"Vệ Diễm cũng tặng ta một chiếc vòng giống hệt như vậy."
Nàng vén tay áo lên, trên cổ tay trắng nõn kia cũng đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh lục, giống hệt như vậy.
Ta nói: "Ta biết rồi."
Hôm đó, lẽ ra nên nói lời tạm biệt cho đàng hoàng.
Nhưng quá mức vội vàng.
Ta gặp Tam công tử, hắn nắm tay ta, đi một đoạn đường.
Ta chúc hắn tiền đồ như gấm, hắn nói: "Đừng nói lời tạm biệt. Rất nhanh sẽ gặp lại thôi."
Hắn hôn ta, xoa đầu ta, cười nói:
"Lúc trở về, ta sẽ mang quà cho nàng..."
Ta mỉm cười, không nói gì.
Đây là ngày cuối cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.