Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1004: Hung Hăng Càn Quấy Sát Nhân




- Người Lam gia đều nhu nhược như thế, vậy ta liền giết đến ngươi đi ra mới thôi!
Thanh âm của Ngọc Hải rét lạnh, ánh mắt của hắn nhìn quét mọi người, cuối cùng rơi vào trên người một thanh niên Lam gia.
- Người Lam Tương Hàm tiểu thư thích là ngươi sao?
Ngọc Hải mặt không biểu tình hỏi.
- Hừ!
Thanh niên Lam gia kia cũng rất có cốt khí, đã sớm xem Ngọc Hải không vừa mắt, giờ phút này căn bản không trả lời hắn, chỉ trợn mắt nhìn đối phương.
Oanh!
Trong mắt Ngọc Hải lóe lên sát cơ, trong tay có một đạo quang mang lập tức bay ra, đó là một Linh kiếm, lập tức xuyên thủng mi tâm thanh niên Lam gia này.
Thẳng đến chết, trong ánh mắt thanh niên Lam gia vẫn mang theo thần sắc khó có thể tin, hắn thật không ngờ Ngọc Hải thật dám giết hắn.
Tất cả người Lam gia đều sợ ngây người, toàn thân run rẩy, trong ánh mắt lộ ra thần sắc cừu hận, lửa giận ngập trời, hận không thể bắt Ngọc Hải bầm thây vạn đoạn.
- Nếu không phải gia chủ trọng thương, nếu không phải mấy vị nguyên lão đều đang bế quan tu luyện, Ngọc Hải hắn làm sao dám làm càn như thế?
Có thanh niên Lam gia lòng đầy căm phẫn, ánh mắt trở nên huyết hồng.
Lam Tương Hàm mặt không còn chút máu, nàng thật không ngờ Ngọc Hải thật dám giết người Lam gia.
- Ngọc Hải, ngươi... Ngươi quá độc ác!
Sắc mặt Lam Tương Hàm tái nhợt, trong ánh mắt tản mát ra hàn mang, tràn đầy phẫn nộ.
Ngọc Hải chỉ khinh miệt nhìn nàng một cái, sau đó ánh mắt lại rơi vào một thanh niên Lam gia, để cho thanh niên Lam gia kia run rẩy.
Còn không đợi Ngọc Hải hỏi, thanh niên Lam gia này liền nói:
- Không... Không phải ta!
Vèo!
Lại một đạo thần mang hiện lên, thần thái trong ánh mắt thanh niên Lam gia kia tiêu tán, ngã xuống đất bỏ mình.
Kế tiếp, Ngọc Hải lại giết ba người, đến cuối cùng trong ánh mắt của Khương Tư Nam cũng lộ ra một tia hàn mang, tuy Lam gia và hắn không có quan hệ gì, nhưng Lam Tương Hàm có ân cứu mạng với hắn, hơn nữa nhìn Ngọc Hải kia ngoan độc như thế, trong lòng hắn cũng hiện ra tức giận, chuẩn bị ra tay giết Ngọc Hải.
Vừa lúc đó, ánh mắt Ngọc Hải rơi vào trên người Lam Thiên Chiếu, thanh âm lạnh lùng nói:
- Lam Thiên Chiếu, chẳng lẽ người Tương Hàm tiểu thư thích là ngươi sao?
Lam Thiên Chiếu hoảng sợ, Ngọc Hải tàn nhẫn đã sớm để cho toàn thân hắn run rẩy, giờ phút này hắn vội vàng lên tiếng nói:
- Ngọc Hải thiếu gia, người Tương Hàm tiểu thư thích không phải ta, nhưng... nhưng ta biết người Tương Hàm tiểu thư thích là ai!
- Là ai?
Thanh âm Ngọc Hải rét lạnh nói, trong ánh mắt khởi động lấy một tia hàn mang.
- Chính là hắn!
Lam Thiên Chiếu bỗng nhiên chỉ tay, trực tiếp chỉ về phía Khương Tư Nam.
Ánh mắt của Khương Tư Nam trầm xuống, hắn thật không ngờ Lam Thiên Chiếu này lại chỉ điểm hắn, xem ra hắn muốn không đếm xỉa đến cũng không được rồi.
- A, là ngươi?
Ánh mắt Ngọc Hải lóe lên, rơi vào trên người Khương Tư Nam, giờ phút này hắn mới phát giác, Khương Tư Nam rất lạ lẫm, giống như căn bản không có xuất hiện qua.
- Đúng vậy! Chính là hắn, Ngọc Hải thiếu gia, tiểu tử này chính là Tương Hàm mang về, ta nhìn thấy Tương Hàm tiểu thư rất thân mật với hắn, còn từng cùng hắn cô nam quả nữ chung sống một phòng!
Lam Thiên Chiếu vội vàng nói, sợ Ngọc Hải hỉ nộ vô thường giết cả mình.
- Lam Thiên Chiếu, ngươi vô sỉ!
Lam Ngọc Nhi tức giận đến toàn thân run rẩy, ngay cả Lam Tương Hàm nhìn về phía hắn cũng chỉ còn lạ lẫm cùng vẻ thất vọng, các nàng không nghĩ tới Lam Thiên Chiếu, cháu trai của Đại trưởng lão, cũng là thiên tài Lam gia, hôm nay ở trước mặt Ngọc Hải dĩ nhiên không chịu nổi như thế, khúm núm nịnh bợ, ở đâu còn có cốt khí của người Lam gia.
Đồng thời trong ánh mắt Lam Tương Hàm cũng lộ ra lo lắng, tu vi của Khương Tư Nam còn yếu hơn mình, nếu Ngọc Hải bạo khởi sát nhân, Khương Tư Nam nhất định là hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Trong nội tâm nàng vô cùng lo lắng, nhưng giờ phút này lại căn bản không có phương pháp xử lý.
- Đúng vậy, người trong lòng Tương Hàm tiểu thư chính là ta!
Thanh âm nhàn nhạt truyền đến, Khương Tư Nam bình tĩnh đi ra.
Đã không cách nào tránh né, vậy chỉ có thể thản nhiên đối mặt.
Hơn nữa Khương Tư Nam cũng nghĩ thông suốt, hình như hắn quá mức cẩn thận rồi, đã mất đi nhuệ khí, coi như là Tề Thiên Giáo thì như thế nào, dùng át chủ bài của mình hôm nay, coi như đánh không lại cũng có thể đào tẩu, Tu Chân giả nghịch thiên mà đi, làm sao có thể bởi vì một Tề Thiên Giáo liền ngừng bước chân tiến lên của mình?
- Ngươi tính toán là cái gì? Chỉ là con sâu cái kiến Thông Thiên Cảnh hậu kỳ cũng dám nói mình là người trong lòng Tương Hàm?
Thanh âm Ngọc Hải lạnh lùng nói, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường.
- Ngươi nói nhảm quá nhiều, người cũng đủ càn rỡ, nhưng ta nói là ta, vậy chính là ta, ta liền đứng ở chỗ này, ngươi dám giết ta sao?
Ánh mắt của Khương Tư Nam lạnh nhạt, cực kỳ bình tĩnh.
Nhưng mà người Lam gia đều sững sờ, bọn hắn cảm giác được Tương Hàm tiểu thư mang về người này xác thực rất can đảm, nhưng tu vi lại quá yếu, chỉ sợ lập tức sẽ bị Ngọc Hải giết chết.
Ánh mắt Ngọc Hải dần dần âm trầm xuống, hắn lạnh lùng cười nói:
- Hảo tiểu tử, ngươi rất có cốt khí! Nhưng ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn ngươi!
Toàn thân Ngọc Hải lập loè quang mang bạch sắc, hắn một chưởng ấn về phía Khương Tư Nam.
Bàn tay của hắn hiện lên thuần trắng, như tiên ngọc óng ánh sáng chói, tuy một chưởng này thoạt nhìn bay bổng, nhưng lại có một loại chấn động kỳ dị, hơn nữa lập tức bay lên ánh lửa màu ngà sữa, khí lãng vô cùng nóng bỏng bao phủ đến.
Thần thông trấn tộc Ngọc gia, Huyền Ngọc Thiên Hỏa chưởng!
Nghe nói tu luyện tới đại thành, một chưởng ấn ra, như Thiên Ngoại Thần Sơn hàng lâm, cả thiên không cũng có thể đốt cháy, cực kỳ cường đại.
Thời điểm mọi người cho rằng Khương Tư Nam sẽ hóa thành tro tàn, ngay cả Lam Tương Hàm cũng mắt lộ ra vẻ lo lắng, nhịn không được muốn ra tay.
Khương Tư Nam động.
Hắn oanh ra một quyền, thoạt nhìn bình bình đạm đạm, nhưng trên quyền mang lại tản mát ra một chút kim quang, sau đó kim quang kia càng ngày càng sáng, đến cuối cùng rừng rực chói mắt, vô cùng sáng chói, hóa thành một đạo kim quang chi quyền, lập tức đụng vào Huyền Ngọc chưởng của Ngọc Hải!
Ầm ầm!
Thần quang vô tận nổ tung, thần huy kim sắc tràn ngập, một cỗ khí tức kinh khủng mang tất cả tứ phương, để cho mọi người chung quanh đều nhịn không được trong nội tâm run lên.
Nhưng kết quả để cho mọi người bất ngờ xuất hiện, Khương Tư Nam không chút sứt mẻ, đứng tại nguyên chỗ, biểu lộ bình tĩnh như trước.
Mà một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế truyền đến, cả người Ngọc Hải lập tức bị oanh bay mấy trăm trượng, hung hăng đập vào đại địa, ném ra một cái hố to, đại địa chấn động, bụi mù cuồn cuộn.
- Thiếu gia!
Lão giả nhỏ gầy cả kinh, vội vàng bay lên, kéo Ngọc Hải ra ngoài.
Chỉ là giờ phút này Ngọc Hải cực kỳ thê thảm, quần áo nghiền nát, trong miệng không ngừng ho ra máu, một cánh tay nát bấy, cả người nhận lấy trọng thương thật lớn.
- Ngươi... Ngươi... Ngươi đến cùng là người nào? Ta muốn giết ngươi a a a...
Ngọc Hải quả thực muốn điên rồi, hắn căn bản không nghĩ đến Khương Tư Nam là con sâu cái kiến Thông Thiên Cảnh hậu kỳ, vậy mà sẽ có lực lượng cường đại như thế, một quyền liền đánh hắn bị thương nặng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.