Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1086: Bạo tẩu a, Thần Oa!




Một thanh âm thanh thúy vang lên, toàn thân Thần Oa lượn lờ lấy Thất Thải Tiên quang, thoạt nhìn cực kỳ thần bí, hắn trừng mắt to, nhìn Vinh Thành, thanh âm lạnh lùng nói.
- Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn muốn ngăn ta?
Trên mặt Vinh Thành lộ ra một tia khinh thường, thậm chí có chút thẹn quá hoá giận, một tiểu thí hài dĩ nhiên quát lớn với hắn, để cho trong lòng hắn cũng sinh ra lãnh ý.
Tuy Thần Oa rất thần dị, tuổi còn nhỏ liền có được cực tốc, bởi vậy ở trong Ngọc Kinh Thành qua lại tự nhiên, ngay cả trưởng lão trong tộc cũng không làm gì được hắn cả, nhưng lại không có nghe nói hắn có chiến lực gì.
- Ngươi nguyền rủa phụ thân ta, lại dám đánh chủ ý mẫu thân ta, thật sự là không biết sống chết, nhất định sẽ bị Thiên Khiển!
Thần Oa sừng sững ở trong hư không, hào quang bảy màu càng sáng chói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bảo tướng trang nghiêm, tựa như một tiểu thần côn, nhìn Vinh Thành lớn tiếng quát.
- Thật sự là ngây thơ, còn Thiên Khiển? Coi như là lão thiên gia lại làm khó dễ được ta?
Vinh Thành cười ha ha, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường, hắn đứng ở bên ngoài Ngọc Hoàng Điện, lỗ mũi chỉ lên trời, ngửa đầu nói.
Chúng đệ tử Khương tộc cũng nhịn không được khóe miệng co giật, bọn hắn cũng cảm giác được tiểu gia hỏa Thần Oa này ngày bình thường tinh quái, hôm nay sao sẽ phạm ngốc, vậy mà nói Vinh Thành sẽ gặp Thiên Khiển.
Mà Lý Kim Long nghe được Thần Oa nói, toàn thân khẽ run rẩy, vội vàng chạy xa một tí, để cho tất cả mọi người cảm giác được có chút không hiểu thấu.
Oanh!
Vừa lúc đó, một đạo Lôi Đình tử sắc thô nhám như thùng nước từ trên chín tầng trời rơi xuống, như Lôi Long gào thét, rừng rực chói mắt, trong Lôi quang ẩn chứa một cổ lực lượng hủy diệt, tốc độ nhanh đến cực hạn, bao phủ về phía Vinh Thành.
Nụ cười trên mặt Vinh Thành lập tức cương cứng, cả người bao phủ ở trong Lôi Đình, hắn lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo, ở trong Lôi quang da tróc thịt bong, thậm chí tóc dựng đứng, quần áo nghiền nát, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.
Oanh!
Một vầng sáng màu ngà sữa từ trên người Vinh Thành phát ra, cả người hắn lập tức mặc vào một tầng Bạch Ngọc chiến giáp, lượn lờ lấy phù văn thần bí, ngăn cách những Lôi Đình kia ở bên ngoài.
Nhưng dù vậy, bởi vì vừa bắt đầu Vinh Thành không có phòng bị, bất ngờ không đề phòng vẫn bị Thiên Lôi xâm nhập cơ thể, để cho lục phủ ngũ tạng hắn nhận lấy chấn động thật lớn, da tróc thịt bong, cực kỳ thê thảm, càng cảm nhận được thống khổ cực kỳ mãnh liệt.
Tròng mắt mọi người muốn rơi ra, bọn hắn thật không ngờ Thần Oa vừa dứt lời, thật sự có Thiên Lôi rơi xuống, này chẳng lẽ thật là trùng hợp?
- Thật đúng là Thiên Khiển...
Mọi người hơi có chút im lặng, mà trên mặt bọn người Khương Ngọc Khanh cùng Khương Yên Nhi càng lộ ra mỉm cười.
- Ngươi cái tiểu tạp chủng, ta muốn giết...
Vinh Thành tức giận đến toàn thân run rẩy, sắc mặt trở nên vô cùng dữ tợn, trong nội tâm giận dữ, lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào Thần Oa chửi ầm lên.
Nhưng hắn lời còn chưa dứt, đã bị Thần Oa cắt đứt.
- Ta chính là Tinh Hà vô lượng chúa tể, vạn kiếp bất diệt Đế Tôn, ngươi bất kính với ta, ắt gặp Địa Hỏa đốt người!
Thanh âm của Thần Oa vừa rụng, lập tức từ dưới chân Vinh Thành, tuôn ra một mảnh Địa Hỏa rừng rực, ở trong hư không đan vào, hóa thành nhiều đóa hoa sen kim sắc, tản ra lực lượng vô cùng khủng bố.
Vinh Thành giật mình, nhưng Bạch Ngọc chiến giáp trên người hắn cực kỳ huyền diệu, phía trên điêu khắc phù văn tản mát ra từng sợi Tiên quang, một mực bảo vệ hắn, Địa Hỏa khủng bố căn bản không cách nào đột phá chiến giáp phòng ngự trên người hắn.
- Cái này chẳng lẽ là... Chí Tôn chiến giáp?
Ánh mắt của Khương Ngọc Khanh ngưng tụ, nhìn Bạch Ngọc chiến giáp trên người Vinh Thành, thanh âm có chút ngưng trọng.
Trách không được Vinh Thành có lực lượng đi ra hung hăng càn quấy, nguyên lai có chí bảo như thế phòng thân, chỉ sợ dưới cường giả Chí Tôn, có thể thương được hắn liền rải rác không có mấy rồi.
Linh khí Chí Tôn chính là Linh khí cấp cao nhất, trình độ huyền diệu viễn siêu Linh khí Vương phẩm cùng Linh khí Hoàng phẩm, chính là trọng bảo trấn áp số mệnh, ở một ít tông môn nội tình không phải đặc biệt mạnh, vậy chính là trấn giáo chí bảo.
Có chút cường giả Chí Tôn, cũng không nhất định có Linh khí Chí Tôn, thật không ngờ Vinh Thành đã nhận được một kiện, thật là có một gia gia tốt.
- Nếu không ỷ vào khách khanh trưởng lão, hắn làm sao hung hăng càn quấy, sớm đã bị người đánh chết!
Khương Yên Nhi cũng có chút ít khinh thường nói.
Nhưng giờ phút này lực chú ý của mọi người không có đặt ở Bạch Ngọc chiến giáp trên người Vinh Thành, mà là đặt ở trên người Thần Oa.
Nếu như lần thứ nhất Thiên Khiển là trùng hợp, như vậy lần thứ hai Địa Hỏa đốt người thì sao?
Ngôn xuất pháp tùy, cái này coi như là cường giả Chí Tôn cũng không nhất định có thể làm được, tiểu thí hài kia thật không ngờ khủng bố?
Tuy trong nội tâm Vinh Thành cũng khiếp sợ, nhưng nhìn đã có Bạch Ngọc chiến giáp, Địa Hỏa căn bản không làm gì được mình, lập tức lạnh lùng cười nói:
- Chỉ chút thần thông mèo ba chân ấy cũng dám lấy ra bêu xấu? Tiểu tạp chủng, cút tới cho ta!
Vinh Thành dữ tợn cười một tiếng, lập tức ngang trời mà lên, toàn thân Bạch Ngọc chiến giáp phát ra hào quang vô lượng, một đạo chân khí thủ chưởng đánh về phía Thần Oa.
Giờ phút này trong nội tâm hắn bỗng nhiên có một loại lệ khí sinh ra, có Bạch Ngọc chiến giáp, hiện trường mạnh nhất cũng không quá đáng là mấy Hoàng giả, không có người sẽ là đối thủ của hắn, chẳng bằng giết tiểu tạp chủng kia, đoạt Hoàng Thiên Y lại?
Vừa nhìn thấy tuyệt thế dung nhan của Hoàng Thiên Y, Vinh Thành liền không nhịn được trong nội tâm lửa nóng, ra tay càng thêm không kiêng nể gì cả.
Trong ánh mắt Hoàng Thiên Y phát ra một đạo lãnh ý, trên người của nàng có một mảnh thần quang xích sắc phún dũng, loáng thoáng phảng phất như có Thái Cổ Phượng Hoàng muốn ngang trời mà đến, tràn ngập khí tức nóng bỏng kinh khủng, muốn thiêu cháy thiên địa này.
- Mẫu thân, phụ thân nói rồi, giết heo cần gì dùng đao mổ trâu, thằng ngốc này tự mình đưa tới cửa, xem ta giáo huấn hắn một chầu!
Thần Oa bay tới, cười hì hì ngăn ở trước mặt Hoàng Thiên Y.
Hoàng Thiên Y thấy hắn tràn đầy tự tin, cũng biết Thần Oa thần dị, trong ánh mắt lộ ra một tia nhu hòa nói:
- Vậy ngươi cẩn thận một chút!
Oanh!
Vừa lúc đó, Thần Oa tung thiên mà lên, Thất Thải thạch châu trong tay tràn ngập hào quang, một cỗ nguyền rủa chi lực kỳ dị tràn ngập ra, để cho tất cả mọi người cảm giác được nội tâm băng hàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.