Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1095: Thái Dương Thánh Thành




Tất cả mọi người phảng phất như không có ý thức tới nguy hiểm sắp đến, ngược lại thần sắc cực kỳ nhẹ nhõm, cùng một chỗ tiến vào Truyền Tống Trận, một mảnh hào quang sáng chói lập loè, mấy người bọn họ liền biến mất ở trong hư không.
Ở trong Ngọc Kinh Thành, trên ngọn núi mây mù mờ ảo, Khương Thái Chân nhìn thân ảnh Khương Tư Nam ly khai, thần sắc có chút lo lắng nói:
- Tộc trưởng, vì sao ngươi đồng ý để Khương Tư Nam đi chiến trường Thiên Ngoại Thiên nha? Hôm nay chỗ đó tình thế nguy cấp, tình hình chiến đấu ác liệt, nếu hắn có bất trắc, chẳng phải là lãng phí một thân thiên phú tuyệt thế sao?
Khương Thái Nhất đứng chắp tay, quanh thân có mây mù lượn lờ, thoạt nhìn như nhạc trì uyên lâm, khí độ bất phàm.
Nghe vậy hắn khẽ mĩm cười nói:
- Thái Chân, lòng của ngươi rối loạn!
Khương Thái Chân tức giận nói:
- Tộc trưởng, lòng ta sao có thể không loạn, đây chính là tuyệt thế thiên tài có thể so với Khương Ngọc Hoàng lão tổ, nếu thật sự bị chết ở trong tay dị tộc, Khương tộc ta căn bản không cách nào thừa nhận...
- Thái Chân, ngươi phải biết rằng nam tử Khương tộc ta đỉnh thiên lập địa, đều dựa vào hai tay của mình chém giết ra một phiến thiên địa, tuy Khương Tư Nam thiên phú không kém gì Khương Ngọc Hoàng lão tổ, nhưng muốn đạt tới thành tựu như Khương Ngọc Hoàng lão tổ, chỉ sợ rất khó, hắn nhất định phải đi chiến trường Thiên Ngoại Thiên, đi kinh nghiệm những sinh tử khảo nghiệm kia, ở thời khắc sinh tử mới có thể có đột phá cùng cảm ngộ!
Khương Thái Nhất thở dài một hơi nói:
- Lúc này tuy Ngoại Vực bách tộc dị động nguy cơ trùng trùng, nhưng đối với bọn họ mà nói cũng là một cơ hội, hơn nữa ta tin tưởng Tư Nam, hắn khẳng định có thể đi ra một con đường thuộc về hắn! Hơn nữa, nếu thật sự không được, Thái Xung đã ở Thái Dương Thánh Thành, có hắn chăm sóc, Khương Tư Nam sẽ không có vấn đề gì!
Nghe được Khương Thái Nhất nói như vậy, Khương Thái Chân cũng cười khổ một tiếng, hắn thật không ngờ Khương Thái Nhất thật sự cầm Ngoại Vực dị tộc làm đá mài dao cho Khương Tư Nam, nhưng trong lòng của hắn lo lắng nhất đúng là đá mài dao không có việc gì, nhưng đao lại đoạn, vậy thì phiền toái!
Oanh!
Một mảnh hào quang sáng chói lập loè, đám người Khương Tư Nam rơi vào trong địa phương kỳ dị.
- Cái này là Thái Dương Thánh Thành sao?
Vừa nhìn thấy đại thành hùng vĩ mênh mông trước mắt, coi như là Khương Tư Nam cũng không khỏi chấn kinh, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi thán phục.
Bọn hắn truyền tống đến địa phương là trung ương Thái Dương Thánh Thành, đây là một Cổ Thành ẩn chứa tuế nguyệt tang thương, tồn ở trên vạn năm, trên vách tường tràn đầy dấu vết đao kiếm, cùng với máu tươi hỗn hợp, tỏ rõ ở đây đã từng phát sinh qua từng tràng đại chiến kịch liệt.
Dù là Khương Tư Nam sớm có chuẩn bị, hắn cũng không ngờ Thái Dương Thánh Thành khổng lồ như thế.
Tựa như trôi một tinh thần nổi ở trong hư không, chỉ là tường thành của Thái Dương Thánh Thành thì cao hơn vạn trượng, phương viên không biết bao nhiêu vạn dặm, Khương Tư Nam đứng ở trong đó, cũng cảm giác được một cỗ khí tức bàng bạc đập vào mặt.
- Thái Dương Thánh Thành, chính là là năm đó Khương Ngọc Hoàng lão tổ, thu thập Chư Thiên tinh thần, Ngoại Vực tiên thiết, đúc thành là vô thượng hùng thành, cũng là thành trì nổi danh nhất của chiến trường Thiên Ngoại Thiên, cường giả Ngoại Vực bách tộc chết ở chỗ này vô số kể!
Khương Ngọc Khanh khẽ mỉm cười giải thích nói.
Khương Tư Nam nhẹ gật đầu, ở chỗ này hắn cảm thấy một hồi khí tức cực kỳ huyền diệu, phảng phất như ngăn ra liên hệ với Thái Sơ Đại Thế Giới, cả người sừng sững ở dưới trời sao, trên đỉnh đầu tràn đầy tinh thần sáng chói mà xa xôi, rơi xuống điểm điểm tinh quang.
- Nơi này chính là chiến trường Thiên Ngoại Thiên sao?
Khương Tư Nam nắm chặt nắm đấm, trong ánh mắt lộ ra một tia hào quang sáng chói.
Ông!
Vừa lúc đó, bên cạnh đám người Khương Tư Nam, một tòa Truyền Tống Trận lại có hào quang sáng lên, từ trong đó xuất hiện mười nam nữ trẻ tuổi mặc chiến giáp xích sắc, lưng đeo chiến đao, cả đám kiện tráng như rồng, ánh mắt như điện, khí tức toàn thân vô cùng cường đại.
- Người Tổ tộc?
Trong miệng Khương Yên Nhi thì thào tự nói, trong ánh mắt lộ ra một tia lãnh mang.
Mà ở thời điểm này, mười đệ tử thiên tài của Tổ tộc, ánh mắt cũng rơi vào trên người đám người Khương Tư Nam, trong ánh mắt khó tránh lộ ra một tia khinh miệt.
Mười mấy người bọn hắn tất cả đều là Hoàng giả, cầm đầu càng đạt đến Hoàng giả trung kỳ, mà bên Khương Tư Nam, ngoại trừ Hoàng Thiên Y khí tức mờ ảo, người không thể nhìn thấu, những người khác tất cả đều là Vương giả, lại càng không cần phải nói còn có Thần Oa cùng Thỏ gia, hai gia hỏa thoạt nhìn rất hiếm thấy.
- Khương tộc thật sự là càng ngày càng không được, chỉ sợ không qua bao lâu, sẽ triệt để diệt tộc! Đến chiến trường Thiên Ngoại Thiên, thậm chí ngay cả tiểu gia hỏa Vương Thiên cảnh cũng phái ra, thật không biết Khương tộc đây là muốn để cho bọn hắn làm bia đỡ đạn? Hay là Khương tộc thật không có người rồi?
Trong Tổ tộc có người âm dương quái khí nói, lập tức dẫn tới cường giả Tổ tộc cười ha hả.
Trong Thiên Đế Sơn bát đại cổ tộc, Khương tộc cùng Tổ tộc thế như nước với lửa, chính là sinh tử cừu địch, coi như ở đây là Thái Dương Thánh Thành, cường giả Tổ tộc không dám động thủ, nhưng miệng lưỡi tiện nghi là sẽ chiếm.
- Chư vị Tổ tộc, hôm nay Thái Dương Thánh Thành tình thế cực kỳ nghiêm trọng, Ngoại Vực bách tộc điên cuồng tiến công, chẳng lẽ các ngươi muốn ở thời điểm này nhấc lên hai tộc đại chiến sao?
Khương Ngọc Khanh nhàn nhạt nhìn các đệ tử Tổ tộc, chậm rãi nói.
Cường giả Tổ tộc đều biến sắc, tuy trên miệng bọn hắn chiếm tiện nghi, nhưng lại không có khả năng thừa nhận ở thời điểm này nhấc lên hai tộc đại chiến, nếu không đến lúc đó sẽ bị Cổ Tộc khác hợp nhau tấn công.
Thiên Đế Sơn bát đại cổ tộc tầm đó mặc dù có mâu thuẫn, nhưng thời điểm có kẻ thù bên ngoài, cho tới bây giờ đều là nhất trí đối ngoại, mà người dám cấu kết kẻ thù bên ngoài, đều bị Cổ Tộc khác xem như địch nhân, có thể hợp nhau tấn công.
Tuy Tổ tộc tự đại, nhưng không cho rằng có thể chống lại bảy đại Cổ Tộc khác công kích.
- Khương Ngọc Khanh, bớt nói mạnh miệng đi, chỉ bằng ngươi còn không đại biểu được Khương tộc! Hôm nay chúng ta không chấp nhặt ngươi, ngươi cũng phải cẩn thận đừng chết ở trên chiến trường!
Trong Tổ tộc, Hoàng giả trung kỳ duy nhất kia đầu đầy tóc đỏ, chiến giáp xích sắc như lửa phát ra hào quang, trong nhãn quang ẩn chứa thần mang rừng rực, lạnh lùng nhìn Khương Ngọc Khanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.