Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 240: Hắc Phong quỷ dị




Một trận chiến này vô cùng kịch liệt, hai người đều thi triển toàn lực, huy sái các loại thần thông, trên hư không truyền đến khí thế mênh mông bàng bạc.
Trong ánh mắt của Khương Tư Nam bốc lên chiến ý, toàn thân nhiệt huyết sôi trào, cảm thấy một loại khoái cảm thiêu đốt, từ trong loại áp lực này, không ngừng ma luyện thần thông tu vi của mình.
Hắn dù sao tuổi nhỏ, cảnh giới lại thấp kém, đối với thần thông tìm hiểu cùng ma luyện, đều yếu nhược hơn một tia, nhưng mà chiến ý cùng ý chí của hắn, lại vô cùng cứng cỏi, ngược lại có thể từ trong loại áp lực cực lớn này đạt được phát triển cực nhanh.
Trước kia Khương Tư Nam gặp được đối thủ, hoặc là Chí Cường Giả cường đại đến để cho hắn nhìn lên, hoặc là kẻ yếu tiện tay có thể bị hắn đuổi giết, hôm nay gặp Mạc Hải, lại để cho hắn chân chính có một loại tranh phong thiên hạ thoải mái đầm đìa!
Ầm ầm!
Trên bầu trời, Lôi quang cuồn cuộn, thần quang sáng chói, không khí tứ tán nổ tung, hai thân ảnh vô địch giao thoa dây dưa, bộc phát ra khí tượng làm cho người ta sợ hãi.
- Thiên phú cùng chiến lực siêu cường như vậy, mới hẳn là tam tông đệ nhất a? Chỉ là vì sao trước kia không nghe nói qua Càn Nguyên Tông có một đệ tử tên là Khương Tư Nam?
Bên Ly Hỏa Cung, Hồng y nữ tử cặp môi đỏ mọng khẻ nhếch, trong ánh mắt mang theo một tia nghi hoặc.
Bỗng nhiên, nàng cảm giác được toàn thân mát lạnh, gió lạnh trận trận, đó là một loại sợ hãi từ sâu trong đáy lòng sinh ra.
Nữ tử xinh đẹp mạnh mẽ quay đầu, thấy được cảnh tượng xa xa, trong ánh mắt lập tức lộ ra thần sắc kinh hãi.
Đó là một mảnh gió lốc che khuất bầu trời, đen như mực, ở chỗ sâu trong Cổ Chiến chi địa tịch cuốn tới, cách xa như vậy, cũng cảm giác được một loại băng hàn quỷ dị tràn ngập toàn thân, phảng phất như linh hồn cũng muốn bị đống kết.
Hắc Phong quỷ dị mang tất cả phương viên hơn vạn trượng, gió lạnh kêu khóc, tiếng kêu thê lương từ trong đó truyền ra, để cho người sởn hết cả gai ốc.
- Không tốt, là Hắc Phong quỷ dị, mọi người nhanh ly khai nơi đây!
Trong thanh âm của nữ tử xinh đẹp mang theo chút run rẩy, tất cả đệ tử Ly Hỏa Cung vừa nghe đến bốn chữ Hắc Phong quỷ dị, cũng toàn thân run lên, không cần suy nghĩ, đi theo nữ tử xinh đẹp, Ngự Kiếm cấp tốc thoát đi.
Vừa lúc đó, đám người Khương Tư Nam, Mạc Hải, Tuyết Linh Nhi đang đại chiến cũng phát hiện Hắc Phong quỷ dị tịch cuốn tới.
Chỉ trong nháy mắt, vẻ đạm mạc trong ánh mắt Mạc Hải toàn bộ tiêu tán, tràn đầy vẻ sợ hãi, không cần suy nghĩ, một quyền mãnh liệt oanh ra, thừa cơ thoát ra lớp lớp vòng vây, gọi đệ tử Tinh Thần Điện lại, tất cả đều tứ tán chạy thục mạng.
- Tư Nam ca ca, đi mau, Hắc Phong quỷ dị muốn đến rồi!
Tuyết Linh Nhi cũng bay đến trước mặt Khương Tư Nam, vô cùng lo lắng nói với hắn, lôi kéo tay của hắn muốn bay về phía trước.
Đệ tử Càn Nguyên Tông cùng Tinh Thần Điện vốn đang kịch liệt đại chiến, đã không có ý tứ tiếp tục chiến tiếp, bỏ xuống mấy thi thể, cả đám chạy trốn so với con thỏ còn nhanh hơn.
Khương Tư Nam ngẩn ngơ, căn bản không biết xảy ra chuyện gì, sau lưng Hắc Phong quỷ dị che khuất bầu trời, gào thét gào rú, nhưng mà với hắn mà nói không có cảm giác đến một chỗ không đúng.
Tuyết Linh Nhi chứng kiến hắn có chút khó hiểu, một bên bay một bên giải thích nói:
- Tư Nam ca ca, có một số việc sư phụ không có hoàn toàn cùng ngươi giải thích rõ ràng, Cổ Chiến chi địa này vốn vô cùng quỷ dị, nghe nói là địa phương năm đó Chí Cường Giả vẫn lạc.
- Cổ Chiến chi địa có hai chỗ quỷ dị, đầu tiên là Âm Binh Âm Tướng, nghe nói là một đám tồn tại quỷ dị toàn thân bao phủ ở trong khói đen, chiến lực vô cùng cường hãn, chỉ biết giết chóc, hơn nữa người bị bọn hắn giết chết, thi thể đều biến mất không thấy, từng đệ tử tam tông tiến vào đều không muốn đụng phải bọn hắn.
- Thứ hai, là Hắc Phong quỷ dị kinh khủng nhất này! Hắc Phong quỷ dị không có ai biết là làm sao tới, nhưng mà duy nhất có thể biết chính là, một khi lâm vào trong Hắc Phong, mặc ngươi tu vi cường thịnh trở lại, thủ đoạn nhiều hơn nữa cũng biến mất vô tung vô ảnh, chưa từng có bất luận cái gì ngoài ý muốn, đây là trên ngàn năm qua các tiền bối tam tông dùng tánh mạng đổi lấy, chúng ta mỗi người đều phải tuân thủ.
- Chỉ kỳ quái chính là, Hắc Phong quỷ dị này nghe nói ở trên ngàn năm cũng chỉ xuất hiện rất ít mấy lần, tất cả đều để cho đệ tử tam tông hao tổn hơn phân nửa, không nghĩ tới lúc này đây để cho chúng ta gặp phải!
Khương Tư Nam khẽ gật đầu, nhưng mà trong ánh mắt vẫn đang có một tia nghi hoặc.
Bởi vì, từ khi hắn mới vừa tới Cổ Chiến chi địa, huyết dịch trong cơ thể hắn thật giống như có một tia xao động, đó là một loại cảm xúc nói không rõ, như kích động trở về cố hương, càng giống như vui sướng xa cách từ lâu gặp lại!
Hắn phát hiện, thậm chí ngay cả Thuần Dương Ngọc Hoàng huyết bia mà hắn để vào Huyền Hoàng Không Gian, cách không gian trùng trùng điệp điệp, cũng giống như đã có như vậy một tia rung rung.
Nhưng mà hắn không dám lập tức lấy ra, ở đây hết thảy đều tràn đầy sương mù trùng trùng điệp điệp, hắn sợ sẽ làm ra động tĩnh gì quá lớn.
Hẳn là ở đây thật sự cùng Khương thị nhất tộc có quan hệ?
Khương Tư Nam tràn đầy nghi hoặc.
Vừa lúc đó, thanh âm vô cùng kích động của Long Hoàng truyền vào trong đầu hắn.
- Tiểu tử, mau quay trở lại, trong Hắc Phong quỷ dị kia có thứ tốt!
Trong nội tâm Khương Tư Nam khẽ nhúc nhích, nhưng vẫn liếc mắt nhìn hắn nói:
- Long Hoàng, ngươi cũng nghe Tuyết Linh Nhi nói, Hắc Phong này quỷ dị như thế, ngươi để cho ta đi chịu chết sao?
Tốc độ của Hắc Phong quỷ dị cũng không tính nhanh, hơn nữa mọi người đều ở địa phương cách lối ra của Cổ Chiến chi địa không xa, không có bay bao lâu, liền thấy phía trước xuất hiện một động thiên phúc địa.
Có núi non sông ngòi, Linh thú chim quý chạy trốn, còn có tiên thảo Linh khí dồi dào, mang theo một loại khí tức tường hòa.
Thanh âm của Long Hoàng vô cùng lo lắng nói:
- Tiểu tử không cần lo lắng, đám người kia không có kiến thức gì, đám Hắc Phong kia bất quá là do cường giả chết trận, tàn hồn hình thành sát khí mà thôi, có thể mê loạn thần hồn người, để cho người sa vào trong sát ý hung tàn, nhưng ngươi không cần sợ, thần hồn của ngươi vô cùng cường đại, những vật kia ảnh hưởng không được ngươi, lại có ta bảo hộ không phảisao?
Khương Tư Nam hỏi:
- Trong này đến cùng có bảo vật gì? Lại để ngươi gấp gáp như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.