Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 319: Vấn Tâm Lộ




Chỉ trong nháy mắt, Tử Tiêu Thần Lôi Quyết tầng thứ nhất đã bị hắn tu luyện đến viên mãn!
- Cái này... Cái này... Cái này... Làm sao có thể?
Con mắt của Trình Khôn trưởng lão muốn trừng ra, nói chuyện cà lăm, vẻ mặt không dám tin hét lớn.
- Phần thiên tư này của Khương Tư Nam, có thể nói tuyệt thế a! Dù hắn không phải Ngũ Hành Thánh Thể, cũng là yêu nghiệt vạn năm khó gặp, loại thiên tài này Đại La Thiên Tông ta nhất định phải thu làm môn hạ, tuyệt đối không thể thả hắn ly khai!
Diệp Tông Đạo cũng đỏ mặt lên, vô cùng kích động nói.
Thần thông pháp môn trong Ngộ Đạo Cung, đều chỉ có tầng thứ nhất, đây cũng là vì phòng ngừa thần thông của Đại La Thiên Tông tiết ra đi.
Nhưng mà chỉ cần là thần thông tầng thứ nhất, bao năm qua người có thể ở trong vòng một canh giờ tu luyện tới tiểu thành, cũng đã được cho tuyệt thế thiên tư, ngộ tính siêu phàm rồi.
Nhưng mà như Khương Tư Nam, lập tức lĩnh ngộ đến viên mãn, cái này đã không thể dùng thiên tài đến xưng hô, có thể nói là tuyệt thế yêu nghiệt, làm cho lòng người kinh hãi không thôi.
Nhất là khi bọn hắn nghĩ đến Khương Tư Nam giống như có thể tu luyện rất nhiều loại thuộc tính thần thông, nếu hắn ở Chân Thiên Cảnh viên mãn, tu luyện ngàn vạn loại thần thông, vậy đến lúc đó ngưng luyện ra thần thông Kim Đan, lại nên mạnh cỡ bao nhiêu?
Chỉ sợ sẽ vang dội cổ kim, kinh thiên động địa!
Nghĩ đến đây, Diệp Tông Đạo cùng Trình Khôn hô hấp liền dồn dập, hưng phấn không kềm chế được.
Cũng bất chấp sắc mặt của Lâm Giác âm trầm như nước, trong nội tâm Diệp Tông Đạo đã quyết định, chờ Khương Tư Nam thông qua Vấn Tâm Lộ khảo hạch, liền lập tức dẫn hắn đi Đại La Thiên Cung, nhất định phải để cho chưởng giáo Chí Tôn tự mình thu làm môn hạ, tuyệt thế thiên tư như vậy, cũng chỉ có chưởng giáo Chí Tôn dạy bảo mới có thể kích phát ra toàn bộ tiềm lực!
Đồng thời, trong nội tâm Diệp Tông Đạo cũng có chút mừng thầm, may mắn Lâm Giác đã đắc tội Khương Tư Nam, nói cách khác đệ nhất Thái Thượng trưởng lão muốn nhận thiếu niên này đã không thể nào.
Mà đại đệ tử của đệ nhất Thái Thượng trưởng lão, tồn tại có thể so với Ngũ Hành Thánh Thể ở Ngũ Hành Thánh Tông, nghĩ tới trong nội tâm Diệp Tông Đạo cũng có chút áp lực.
Hiện tại, rốt cục đã có một tồn tại có thể cùng người kia chống lại!
Ông!
Khương Tư Nam phóng ra Tử Tiêu Thần Lôi Quyết viên mãn, lập tức có một đạo trường hồng xoáy hắn lên, không gian chung quanh biến hóa, hắn đến một cửa cuối cùng, Vấn Tâm Lộ!
- Cái này là Vấn Tâm Lộ sao? Vì sao không có gì?
Khương Tư Nam chứng kiến, bốn phía một mảnh mênh mông không thể nhìn xa, như Hỗn Độn, chỉ có dưới chân có một lối nhỏ thông hướng không biết nơi nào, vô cùng yên tĩnh, không có bất kỳ thanh âm.
Lúc này, Khương Tư Nam đột nhiên cảm giác được trong thiên địa này chỉ còn lại có mình, một người tịch liêu mà cô độc, ngay cả khí tức của Long Hoàng cũng biến mất không thấy.
- Vấn Tâm Lộ không có bất kỳ nhắc nhở gì sao?
Khương Tư Nam nói nhẹ, sau đó một cước bước ra, lập tức, bên người khí lưu như Hải Triều mãnh liệt nổ tung, long trời lở đất.
Oanh!
Quanh thân Khương Tư Nam dâng lên vô số hỏa diễm, nóng bỏng mà khủng bố, như kim sắc thần dương lưu chuyển, ngay cả thân thể của hắn cũng ngăn không được, hắn phát hiện, thân thể của mình cũng đang thiêu đốt!
Đau nhức kịch liệt, tê tâm liệt phế không thể chịu đựng được, ở trong đầu Khương Tư Nam tràn ngập ra.
Nhưng mà Khương Tư Nam mặt không đổi sắc, như trước lạnh nhạt mà bình tĩnh, mày cũng không nhăn thoáng một phát, hắn cứ như vậy, ở trong ngọn lửa kim sắc tiến lên, sau đó thờ ơ lạnh nhạt nhìn xem thân thể của mình, từng chút ở trong ngọn lửa hóa thành tro tàn.
- Huyễn cảnh quá chân thật, nếu không phải trong nội tâm còn nhớ rõ đây là cửa thứ ba vấn tâm chi lộ, ta cũng cho là mình đã bị Chân Hỏa đốt thể tử vong rồi!
Khương Tư Nam nói nhẹ, những cảm giác đau đớn kịch liệt kia, cũng không có để cho hắn khủng hoảng, từng bước một, bước chân kiên cố đi về phía trước, không có chút chần chờ nào.
Mãi cho đến cuối cùng, toàn thân Khương Tư Nam đều bị đốt thành hư vô, chỉ còn lại có một cái đầu lâu, ở trong ngọn lửa kim sắc trôi nổi về phía trước, ý thức dần dần mơ hồ, sau đó một điểm linh quang tiêu diệt, chìm vào trong bóng tối vĩnh cửu.
- Ta đã chết sao?
Trong nội tâm Khương Tư Nam toát ra một câu hỏi, đúng rồi, lúc này hắn nhớ rõ mình đã không có tâm rồi, chỉ còn lại có một cảm xúc đại bình tĩnh, đại phá diệt, đại bi đại hỉ, đến cuối cùng quy về hư vô bao vây lấy hắn.
Phảng phất như thần hồn cũng đã ly thể, muốn phiêu hướng địa phương không biết!
Ông!
Bỗng nhiên một tiếng chiến minh, biển lửa, kim sắc thần dương toàn bộ tiêu tán, thân hình Khương Tư Nam lại lần nữa xuất hiện ở trong thiên địa mênh mông.
- Quả thật là một Huyễn cảnh, nếu ta thật sự có một tia chần chờ, chỉ sợ liền không cách nào thông qua nơi đó!
Khương Tư Nam thì thào tự nói, trong ánh mắt có một tia hiểu ra, hắn nhìn về phía hư không này, như thực tồn tại.
Vừa lúc đó, tình hình chung quanh hắn chuyển biến, một núi đao khủng bố, sát khí ngập trời, bạo ngược lập tức xuất hiện, vô số đao búa gia thân, hắn lập tức cảm nhận được thống khổ phanh thây xé xác.
- Sau biển lửa là núi đao sao?
Khương Tư Nam cười khẽ một tiếng, như trước vững bước về phía trước, phảng phất như không có bất kỳ sự tình gì có thể ngăn cản bộ pháp hắn tiến lên.
Núi đao bình yên vô sự thông qua, kế tiếp là Lôi Đình, Cương Phong, hải dương... Khương Tư Nam cũng không biết mình đến cùng đã trải qua mấy lần sinh tử, mãi cho đến cuối cùng hắn đi tới trước một sườn đồi.
Con đường này phảng phất như chạy tới cuối cùng, sau lưng mênh mông không thể thấy, trước người là một con đường đã đoạn, căn bản không đường có thể đi.
Vừa lúc đó, trước mắt Khương Tư Nam bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh, khuôn mặt mơ hồ không thể nhìn, nhưng mà một thân thanh y, chân đạp hư không, có một loại ý vị mờ ảo khó tả, phảng phất như sau một khắc muốn vũ hóa phi tiên.
Đôi mắt hắn, tang thương mà thâm thúy, phảng phất như có thể nhìn thấu tất cả đạo pháp, ngàn vạn Hồng Trần, lại ẩn chứa vô số hư không tinh thần sinh diệt, cho người một loại khí tức khó tả.
Nhưng mà Khương Tư Nam chứng kiến người này, mặc dù có chút ngạc nhiên, bất quá không có chút e ngại nào, vô cùng bình tĩnh nhìn đối phương.
- Ngươi Tu Chân sở tu chính là đạo gì? Đi chính là con đường gì?
Thanh âm mờ ảo truyền đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.