Thanh Bình Nhạc - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 2: Hạ Hầu Phái




Mẫu thân kinh ngạc, nhìn về phía nhũ mẫu "Ngươi đã dạy nàng?"
Nhũ mẫu lắc đầu, cũng rất kinh hỉ: "Có thể thấy Thập nhị lang trời sinh thông minh, nghe điện hạ nói 1 câu, liền học xong". Mẫu thân nghe vậy cũng gật gật đầu, trên mặt cũng hiện ra vui mừng, cúi đầu mở to đôi mắt nhìn Tuỳ Biện, cười cười: "Gọi lại 1 tiếng"
Tuỳ Biện lại cố gắng mà kêu, rước lấy không ít tán thưởng.
Không bao lâu, mẫu thân lại đi. Xem ra nàng bề bộn nhiều việc.
Mà trong nội tâm Tuỳ Biện, 1 người nối tiếp 1 người đưa đến nghi hoặc, đầu tiên là nhũ mẫu cùng nô bộc, tỳ nữ gọi cô là "Thập nhị lang" - đối với con số "thập nhị" (12) này, cô cho là xếp hạng.
Nhưng "lang"? Chẳng lẽ cô thân thể gầy yếu, cho nên bắt làm nam nhi nuôi dưỡng?
Cái này cổ đại cũng có, bởi vì thân thể không tốt hoặc là vì điều tiếng người ngoài, đem nam hài thành nữ hài nuôi lớn, đem nữ hài biến thành nam hài giáo dục. Làm như vậy để dễ nuôi sống hoặc là có nguyên nhân kỳ kỳ quái quái nào đó. Vương Hy Phượng trong Hồng Lâu cũng là được dưỡng như thế
( Ý tác giả chỉ nhân vật Phượng thư trong tứ đại kì thư Hồng Lâu Mộng)
Nhưng rất nhanh, Tuỳ Biện phát hiện cô không phải vậy.
Qua không được mấy ngày, mẫu thân lại đến nhìn cô, tỳ nữ bên người nàng liền nói: "Thánh nhân 1 lát nữa sẽ đến, nên để cho Thánh nhân gặp Hoàng tử 1 lần"
Thánh nhân... Tuỳ Biện biết rõ, đây là tôn xưng của Hoàng Đế, là ý Thánh minh Thiên tử. Nhưng Hoàng tử là chỉ ai?
Mẫu thân sờ 1 chút tóc của Tuỳ Biện: "Mấy lần trước Thánh nhân đến, Thập nhị lang đều ngủ, còn không có bái kiến A Cha, lần này vừa vặn nhận thức"
Tuỳ Biện cả người đều ngây ngốc, Hoàng tử... là chỉ cô?
Phản ứng đầu tiên của cô là vì cái gì làm như vậy? Tất nhiên là chẳng ai giải thích cho cô. Tiếp theo là sợ hãi, giả mạo hoàng tử là tử tội, nếu bị vạch trần, mọi người trong cung này đều chết bất đắc kỳ tử
Cô nghi hoặc lo ngại nhìn về phía mẫu thân
Vừa mới mở miệng, tỳ nữ liền mời mẫu thân đi thay quần áo, mẫu thân lạnh nhạt nói:"Này là được rồi"
Quay đầu thấy Tuỳ Biện dựa vào ngực nhũ mẫu, mắt cũng không nháy mà nhìn mình, nàng cười, sờ lên tay nhỏ bé của cô, nói: "Đem Thập nhị lang bọc kín lại, đừng để nhiễm gió"
Nhũ mẫu kính cẩn nghe theo, ôm Tuỳ Biện xuống dưới.
Tuỳ Biện nằm ở nơi đó, tuỳ ý nhũ mẫu lấy thảm lông xù đến, nhẹ chân nhẹ tay mà bọc cô lại chặt chẽ. Cô trong lòng nghĩ, lần đầu tiên thấy A Nương, nàng một mực bảo trì trấn định, thân hình nàng yếu đuối thon dài, sống lưng thuỷ chung thẳng tắp, dường như núi Thái Sơn có ở trước mặt nàng sụp đổ, nàng cũng không đổi sắc
Đây là 1 người tâm tính kiên định, đây là 1 người ung dung bình tĩnh, đây là 1 người tính tình kiêu ngạo mà khí chất cao Hoa quý nữ. Mỗi 1 chuyện nàng làm, hẳn là có đạo lí đạt được tính toán
Tuỳ Biện kì dị phát hiện, lòng của cô cũng theo A Nương bình tĩnh trở lại
Không bao lâu sau, Hoàng Đế đến
Ngoài điện từng tầng từng tầng cất cao giọng thông báo, Thánh nhân đến...
Cô biết Phụ hoàng thân phận Thiên tử, cũng không khó suy luận thân phận A Nương - Thiên tử thê thiếp có nhiều, người được gọi là điện hạ cũng chỉ có Hoàng hậu.
Tuỳ Biện bị nhũ mẫu ôm, bao phủ cực kỳ chặt chẽ, đi theo sau lưng hoàng hậu
Chỉ cách nhau 1 bước ngắn, bóng lưng của người nọ rơi vào mắt cô cực kì rõ ràng. Chỉ thấy nàng tóc đen mềm mượt như lông vũ kéo thành 1 cái búi tóc thấp, cắm mấy cái trâm cài tóc, chằng chịt mà hấp dẫn, cái trâm lớn nhất là Hoàng Kim vi thác, lấy phỉ thuý làm đế, còn rủ xuống long châu. Lộng lẫy mà ưu nhã, không hề giọng khách át giọng chủ, không chút nào che dấu phong thái chủ nhân. Mặc lên người là Khúc Cư, váy dài chấm đất, phối với đai lưng đều là màu đen, trên dùng kim tuyến thêu hoa văn phượng hoàng
Tuỳ Biện bất an, nhưng không sợ. Mẫu thân sẽ không hại cô, nàng làm như vậy là có đạo lí của nàng
Bên ngoài cửa cung rất nhanh có thân ảnh bước đến, đi theo phía sau là 1 cung nhân cung kính
Hoàng hậu đi xuống thềm cung, Hoàng đế cũng từ xa mà bước đến. Đợi hắn đến gần, Tuỳ Biện cẩn thận chăm chú đánh giá vị Đế Vương chí cao vô thượng này.
Chỉ thấy hắn phong thần tuấn lãng, thần thái sáng láng, 1 đôi mắt đen nhánh thâm sâu sáng ngời có thần. Trên mắt, lông mày dài nghiêng lọt vào tóc mai, hiện ra lợi hại uy nghiêm, cái mũi gắng gượng, sống mũi nhô cao, cương nghị nói một không hai. Nhìn hắn chính trực tráng niên, ống tay áo theo bước đi mà vung vẩy, phần phật sinh gió, làm cho người ta thấy như Thái Sơn áp đỉnh, cưỡng bức làm cho người khác không dám nhìn thẳng.
Này là Thiên tử nắm trong tay quyền hành sinh sát, quyết định vinh nhục thiên hạ vạn dân.
Tuỳ Biện có chút sững sờ, xung quanh truyền đến âm thanh Thánh an, cô mới hoàn hồn.
Hoàng hậu đi lên trước, làm 1 cái hành lễ, miệng nói: "Thánh nhân đại an"
Hoàng Đế dừng lại bước chân, thanh âm nhẹ nhàng "Hoàng hậu miễn lễ"
Nói xong, hắn liền quăng ánh mắt đến sau lưng Hoàng hậu, nhìn thấy nhũ mẫu ôm tiểu hài nhi mở to mắt to, tò mò nhìn hắn, không khỏi cười cười: "Lần này Thập nhị lang thật sự đã dậy"
Nhũ mẫu ôm hoàng tử tất nhiên là tỉnh ngủ, nghe hắn nói vậy, bước lên phía trước quỳ xuống, nói: "Thập nhị lang bái kiến Thánh nhân"
Thập nhị lang vui vẻ cười rộ lên, duỗi 2 cánh tay mập mạp, thân thể mềm nghiêng về hướng Hoàng Đế, 1 chút cũng không sợ người lạ
Hạ Hầu Canh đăng cơ năm nay là năm thứ 4, trước khi đăng cơ là mãnh tướng chiến công hiển hách, đông chinh tây chiến giết không ít người, 1 thân tâm huyết sau khi kế vị dưỡng thành khí chất sát phạt quyết đoán. Đế vương chi uy khiến cho thiếu niên từng theo hắn chém giết - thừa tướng Cao Tuyên Thành, cũng không dám nhìn thẳng vào long nhan
Hài nhi đối với khí tức vô cùng mẫn cảm, ngày xưa những tiểu điện hạ mới sinh, lần đầu nhìn thấy phụ thân đều lặng im, thậm chí gào khóc. Mắt thấy Thập nhị điện hạ vừa thấy Thánh nhân, liền không chút nào sợ hãi, người nội thị sau lưng Hạ Hầu Canh lập tức vui mừng nói "Quả thật là phụ tử thiên tính, tiểu điện hạ nhất định là nhận ra A Cha đã đến"
Hạ Hầu Canh cũng cao hứng, đứng chắp tay, nhìn Tuỳ Biện
Tuỳ Biện nghĩ đến ngày ấy cô gọi A Nương, nhũ mẫu về sau liền dạy mình gọi A Cha. Cái này cô đã có thể gọi đến thành thục, hiện tại Hoàng Đế trước mắt, không gọi thì còn để đến lúc nào?
Hạ quyết tâm, Tuỳ Biện há cái miệng nhỏ nhắn: "A --- Cha!"
Rõ ràng mà vang dội!
Hạ Hầu Canh mừng rỡ, cảm thấy kinh dị, nhìn về phía Hoàng hậu: "Thập nhị lang mới sáu tháng a? Trẫm nhớ rõ Đại lang tám tháng mới mở miệng, đã được người khen là sớm thông minh."
Hoàng hậu từ trên tay nhũ mẫu ôm lấy Tùy Biện, cúi đầu đem bàn tay nhỏ bé cô đang nhét trong miệng lấy xuống, đối với Hoàng đế nói: "Tiểu hài tử chính là như vậy, mở miệng có sáng tối, Thập nhị lang chỉ là bất chợt nói, làm sao có thể so với Đại lang thông minh mẫn tuệ, được trời ưu ái?"
Hạ Hầu Canh thoải mái, vuốt cằm nói: "Vừa thấy trẫm liền gọi A cha, có thể thấy được Thập nhị lang từ nhỏ hiếu thuận."
Hoàng hậu cười, âm thanh nhẹ xuống nói: "Thánh nhân ôm Thập nhị lang 1 cái a?"
Hoàng đế cô đơn nhưng cũng chỉ là người, vẫn có thất tình lục dục, vẫn có niềm vui gia đình. Hơn nữa Hoàng hậu hiền lương còn tha thiết nhìn hắn, hắn liền đi lên trước cúi người ôm Tuỳ Biện. Tư thế của hắn rất xa lạ, mặc dù đã tận lực cẩn thận, nhưng cánh tay tráng kiện của nam tử làm cô không thoải mái. Tuỳ Biện vặn vẹo uốn éo thân thể, mông đít nhỏ nhún nhún, để Hạ Hầu Canh giúp đỡ mà ngồi trên vai hắn. Thịt mềm liền núc ních ghé vào vai hắn rồi an phận ngồi xuống
Tiểu hài nhi hoạt bát linh động luôn người khác ưa thích. Tiểu nhi nhìn thông minh đáng yêu, lại quan hệ thân thiết với hắn. Hạ Hầu Canh yêu thích không đưa cô cho nhũ mẫu, ôm ở trong tay, cùng Hoàng hậu kề vai sát cánh đi vào điện.
Vào điện liền bỏ giày, chỉ lấy tấm lót trắng để đi, trong điện có bàn có giường. Nơi này đồ dùng trong nhà phần lớn là kiểu thấp, có vẻ chất phác tự do. Giường là giường ngồi, thấp mà hẹp, gần mặt đất. Hoàng đế cùng Hoàng hậu ngồi xuống. Hai đầu gối bọn họ chạm đất, hông đặt ở mắt cá chân, thân trên thẳng tắp, hai tay đặt trên gối, tư thế ưu nhã, khí chất đoan trang.
Cái này gọi là kỵ ngồi, Tùy Biện biết một chút về cổ đại cho nên hiểu được. Cô ở trong ngực Hoàng đế nhìn xem, Hoàng đế cùng Hoàng hậu ngồi ở một chỗ trên ghế dài, cái này gọi là liên tọa, còn chỗ ở giường chỉ cho một người, liền gọi độc tọa, ngày bình thường, Hoàng hậu đều là ngồi một mình để Tùy Biện đến bái kiến. Trong điện sớm có cung nhân hầu hạ, thấy hai vị này ngồi xuống, nhao nhao dâng trà cùng điểm tâm.
Tùy Biện chỉ có thể ăn sữa của nhũ mẫu, Hoàng hậu cũng không có cho cô ăn, tiểu hài nhi chỉ có thể chịu chút sữa mẹ. Cũng không phải nói sữa mẹ không thể ăn, chẳng qua là do khẩu vị nên Tùy Biện muốn nếm thứ khác, hơn nữa cô gần đây ngứa răng, thấy điểm tâm kiểu dáng tinh xảo, mùi thơm xông vào mũi, hương vị ngọt ngào ngon miệng, liền duỗi ra móng vuốt đi bắt.
Hạ Hầu Canh cùng Hoàng hậu nói chuyện không có lo lắng cô, nhũ mẫu thì tất nhiên là thấy, nhưng hai vị này đều ở đây, nơi đó không có phần bà nói chuyện, đành phải nhẹ chân nhẹ tay, đem điểm tâm từ móng vuốt cướp lại.
Đáng tiếc móng vuốt rất nhanh, nhìn cũng không nhìn 1 trảo nhét vào cái miệng nhỏ nhắn...Miệng nhỏ, lại non, thật vất vả nhét vào một cái, không có răng lợi mà gặm.
Động tác của cô làm Đế hậu chú ý, Hạ Hầu Canh nhịn không được liền cười rộ lên, để Tùy Biện đổi tư thế ngồi vào trong lòng ngực của hắn, trên mặt Hoàng hậu cũng có dáng vẻ hớn hở, nhìn cô nói: "Có lẽ là muốn mọc răng rồi."
Mọc răng sẽ ngứa, sẽ lấy đồ gì đó gặm, không tốn hơi thừa lời.
Tùy Biện rất cố gắng mà gặm, cả buổi chỉ gặm điểm tâm, nhất thời cảm thấy rất ấm ức, miệng lẩm nhẩm, nước mắt lưng tròng mà ngưỡng đầu nhìn Hạ Hầu Canh.
Hạ Hầu Canh cười, ôn nhu nói: "Chờ ngươi mọc răng thì có thể ăn điểm tâm rồi."
Với tư cách một đứa con nít, Tùy Biện tỏ vẻ cô nghe không hiểu. Dường như lại phát hiện ra cái gì để chơi, cô đưa tay cầm đồ ăn dính nước miếng đầm đìa đưa cho Hạ Hầu Canh.
Thập nhị lang rất hiếu thuận, nhưng Hạ Hầu Canh tỏ vẻ "xin miễn cho kẻ bất tài", sờ sờ ít tóc thưa thớt của cô, đầu tròn não dưa nói: "A cha không đói bụng, Thập nhị lang tự ăn đi."
Tùy Biện rất tận chức tận trách mà sắm vai một người cái gì cũng đều không hiểu, đưa tay ngắn ngủn, cố chấp muốn đem điểm tâm hướng miệng Hoàng đế nhét.
Hạ Hầu Canh trong mắt hiện lên một chút do dự, tốc độ rất nhanh lại bị Tùy Biện nhạy cảm mà bắt được. Cô chỉ là muốn cùng Hoàng đế thân cận chút ít, về sau làm sủng ái Hoàng tử, cũng không phải muốn chọc giận hắn, thấy hắn khó xử thì đang muốn làm ra vẻ bị đồ vật khác hấp dẫn mà buông tha cho hắn, liền thấy Hoàng hậu đưa tay đến, nhẹ nhàng cầm tay nhỏ bé của cô, ấm giọng nói: "A nương đói bụng, Thập nhị lang tới đút A nương a."
"Hài nhi" tất nhiên là nghe không hiểu, Hoàng hậu cũng không phải muốn cô hiểu, chẳng qua là có ý hấp dẫn chú ý của cô mà thôi. Tùy Biện rất phối hợp mà chuyển mắt to đen nhánh trong trẻo nhìn về phía Hoàng hậu, Hoàng hậu liền thuận thế cắn một miếng điểm tâm trong tay cô, nhai từ từ chậm nuốt. Tùy Biện lập tức có chút thẹn thùng, lừa bịp Hoàng đế chưa từng gặp mặt thì cô không áp lực, nhưng mà đường đường là Hoàng hậu cao quý ăn đồ cô đã gặm qua khiến cô cảm thấy rất không có ý tứ. Thấy cô không hề cố chấp cho Hoàng đế điểm tâm nữa, Hoàng hậu liền nói: "Thập nhị lang cũng đã 6 tháng, thân thể khỏe mạnh, mỗi một ngày biến hóa đều có thể thấy trong mắt. Thánh nhân ban thưởng nàng tên thôi, dù sao cũng phải có một cách gọi."
Hạ Hầu Canh nhìn thoáng qua tiểu nhi ngoan ngoan tựa ở trong lòng ngực hắn, mở to mắt to nhìn hắn, trắng tinh như giấy, hiển nhiên cái gì cũng đều không hiểu, cũng không khóc không làm khó mà nghe phụ mẫu nói, lòng hắn đầu mềm nhũn, nói: "Hắn sinh ra ngày ấy, chính trực cốc vũ, liền đặt tên là Phái, mong con đường tương lai của hắn, mưa thuận gió hoà, gặp nạn hoá tường."
"Hạ Hầu Phái." Hoàng hậu mặc niệm một câu, lập tức liền đứng thẳng dậy hơi rướn người, "Thần thiếp thay Thập nhị lang, cám ơn Thánh nhân ban tên cho."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.