Thanh Bình Nhạc - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 26: Tam lang hôn sự




Tự mình làm son phấn được Hoàng hậu ưa thích, Hạ Hầu Phái cảm thấy ngọt ngào.
Hoàng hậu thấy cô ngồi bên cạnh mình, đôi mắt cười đến híp lại thành trăng lưỡi liềm, tiểu má lúm đồng tiền rất là đáng yêu, lập tức cảm thấy cô rất là nhu thuận. Hộp son đỏ cứ một mực cầm trong tay, thân hộp mượt mà không cấn tay, nàng cười hỏi: "Tốn không ít công phu a?"
Chưa từng làm son phấn với lại khí lực còn yếu thật khiến Hạ Hầu Phái ăn không ít khổ, nhưng có thể thấy Hoàng hậu giãn mặt ra, hết thảy đều đáng giá, dù là khó khăn hay nhục nhã, hồi tưởng lại, đều là ngọt.
Hạ Hầu Phái tâm tình nhảy nhót: "Từ đầu có chút khó khăn, không phải cánh hoa bị vỡ, thì là khống chế lửa không tốt —— nhưng tốt xấu gì có thể làm cho A nương mặt giãn ra, cũng coi là đáng giá."
Cô miệng nhỏ thật ngọt. Hoàng hậu biết rõ, nhưng vẫn là nhịn không được vui vẻ trong mắt, nói: "Ba hoa."
Hạ Hầu Phái ngại ngùng cười cười, thấy Hoàng hậu trong mắt mang cười, không biết như thế nào liền càng bối rối, mặt có chút nóng lên.
Cô mất tự nhiên mà dời mắt đi chỗ khác, nhưng trong đầu cứ xuất hiện dung mạo mỉm cười của Hoàng hậu, đây là cảnh đẹp ít có, Hạ Hầu Phái không biết như thế nào, chỉ cảm thấy mặt nóng truyền đến cả lỗ tai, truyền đến ngực, toàn bộ người đều nóng hầm hập.
"Sắc trời không còn sớm, ăn cơm tối rồi hãy trở về." Hoàng hậu nói ra.
Hạ Hầu Phái vội đáp ứng, cẩn thận từng li từng tí mà quay mắt nhìn về phía Hoàng hậu, trong lòng không biết như thế nào, lại có chút khẩn trương.
Căng thẳng khó hiểu, Hạ Hầu Phái vội vàng dời mắt đi chỗ khác, nói nhảm giảm bớt kỳ lạ căng thẳng: "Nghe nói Ngụy quý nhân tuyển Vương phi cho Tam lang?"
"Nàng xem mấy nhà, mấy nhà cũng đều có ý, liền do dự vị trí Vương phi, không biết cuối cùng hứa cho nhà ai." Hoàng hậu nói.
Nói xong, cái loại kỳ lạ căng thẳng này quả nhiên giảm bớt không ít, Hạ Hầu Phái tự nhiên hơn chút, cười nói: "Cũng không biết A cha nghĩ như thế nào. cha của Nhị tẩu chức vị cũng không cao."
Hoàng hậu nhẹ nhàng câu môi, không nói gì.
Nhưng Hạ Hầu Trung cũng đã 17, hôn nhân việc lớn, không tốt chậm trễ.
Gần cuối năm, bỗng nhiên truyền ra tin tức, Hoàng đế nhìn trúng một nữ nhân, muốn nàng là Nghiễm Bình Vương phi.
Nghiễm Bình vương chánh phi xác định, tất nhiên Hoàng hậu được biết đầu tiên, bất luận Hoàng tử thân mẫu là ai, Hoàng hậu là chủ trong cung, bọn họ đều là con của Hoàng hậu. Hoàng hậu nghe xong xuất thân nàng kia, liền hơi câu môi, nói: "Thánh nhân tuệ nhãn như đuốc, nàng cùng Tam lang rất xứng."
Hoàng đế rất là đắc ý: "Ta xem cha nàng kia, liền biết con gái hắn hiền thục. Nếu như Hoàng hậu cũng nói tốt, liền xác định a, Tam lang cũng không nhỏ, nên có phu nhân đi thôi."
Hoàng hậu liền nói: "Có nói cho Ngụy quý nhân?"
"Ngươi là Hoàng hậu, việc con cái, ta nói với ngươi trước." Hoàng đế nói xong, lại tự đắc mà cười, "Nghĩ đến Ngụy quý nhân biết, cũng vui vẻ đấy."
Hoàng hậu nhìn hắn, cũng cười, ôn nhu nói: "Không nói nàng kia phẩm hạnh tốt, chỉ cần Thánh nhân dụng tâm, đã đủ làm cho Ngụy quý nhân cao hứng."
Chính mình dụng tâm lương khổ có người hiểu, Hoàng đế tất nhiên là hân hoan, hắn nhìn nhìn Hoàng hậu, lại cảm thấy nàng là thật tốt, biết lễ thủ lễ, lại có bản lĩnh, từ khi nàng làm chủ Trường Thu, hậu cung ngay ngắn trật tự, chưa bao giờ từng khiến hắn ưu phiền. Có ưu điểm này, dù Hoàng hậu quá mức thủ lễ mà lộ ra lạnh lẽo buồn tẻ, dù Hoàng hậu xuất thân quá cao mà lộ ra kiêu ngạo, cũng không quan trọng. Người thê tử, nhận tế tự. Hiền lương là đủ, mặt khác không đủ, có thê thiếp bù.
Hoàng đế cảm thấy vui mừng, tết sắp tới, sớm xác định chuyện cả đời của Tam lang, song hỷ lâm môn. Nghĩ xong hắn rời chỗ Hoàng hậu, đi đến chỗ Ngụy quý nhân.
Ngụy quý nhân mơ hồ nghe nói Hoàng đế đã chọn được người, thấp thỏm không yên chờ mong.
Hạ Hầu Trung đã đến tuổi, nàng nhìn qua Hoàng đế trao đổi, để tránh việc nàng cho phép một nhà, Hoàng đế lại chọn 1 người.
"Trong nháy mắt Tam lang đã đến tuổi lấy vợ, thiếp nhớ rõ hắn khi còn bé thích khắc ngọc, ham chơi yêu cười, A tỷ thấy hắn liền vui mừng, chưa từng nghĩ năm tháng như thoi đưa, hắn giờ đã lớn." Ngụy quý nhân nói.
Hoàng đế nghe xong liền nghĩ đến Hạ Hầu Trung khi còn bé, nỗi lòng người cha tỏa ra, đồng ý nói: "Ta nhất định vì Tam lang chọn một người vợ tốt, không làm hắn ấm ức."
Ngụy quý nhân lúc này mới yên tâm.
Vợ tốt đã có, Ngụy quý nhân nóng lòng muốn biết, nhưng nàng cũng biết, Hoàng đế nhất định nói trước với Hoàng hậu, liền lo lắng Hoàng hậu làm chuyện xấu. Quấy rồi nhân duyên tốt của Tam lang.
Cứ thế bất ổn, thật vất vả mới chờ được Hoàng đế, nàng vội đi ra ngoài đón.
Hoàng đế vui vẻ thấy nàng, cũng không để nàng chờ, nói thẳng: "Nữ lang dịu dàng hiền dịu, tướng mạo dung nhan đẹp đẽ, càng khó có được chính là tinh thông văn học, nhất định có thể cùng Tam lang cầm sắt đối cùng."
Ngụy quý nhân vui vẻ không thôi, dừng một chút, nàng còn một chuyện quan trọng, hỏi: "Nàng thật xứng với Tam lang, nhưng nhà của nàng kia là ở đâu?" Cha của nàng kia có địa vị gì mới là quan trọng nhất.
Hoàng đế đắc ý nói: "Thi thư gia truyền, cha là học sĩ Sùng Văn quán."
Ngụy quý nhân mừng rỡ.
Loạn thế xuất anh hào, trong triều chức vị cao chư thần được luận chính - đều là người có tài văn chương nổi bật, cho nên họ đều là học sĩ của Sùng Văn quán, ai cũng yêu thích thi thơ. Thí dụ như Thừa tướng Cao Tuyên Thành, Thượng thư Tả Phó Xạ Tần Bột, Chi Bộ Thượng thư học giả uyên thâm, Đại Hồng Lư Ngụy Hội, Tướng quân Thái Uyên cũng đều là học sĩ Sùng Văn quán.
Những người này, dù là ai cũng đều là đại trợ lực của Tam lang. Ngụy quý nhân vui vô cùng, vội nói: "Cám ơn Thánh nhân khổ tâm."
Hoàng đế vuốt râu, hân hoan cười nói: "Ngươi cũng cảm thấy tốt, ta đây liền trở về, nói với gia đình nhà gái, sau đó ban chiếu a."
Ngụy quý nhân đáp ứng, rồi hỏi một câu: " Nhưng không biết đến tột cùng là nhà nào?"
"Tần Xuyên Chu thị."
Ngụy quý nhân nghe xong, Chu thị? Không phải là nhân vật nổi tiếng a. Tưởng tượng học sĩ Sùng Văn quán, họ Chu, vui vẻ trên môi liền lập tức cứng đờ, cảm giác mình nghe lầm: "Là Chu Đồng Ý Đức?"
Hoàng đế cười cười: "Đúng vậy." Hắn hai ngày trước thấy một bài thơ thiên tài xuất chúng, rất là kinh ngạc, gọi tác giả đến, liền là Đồng Ý Đức. Học sĩ Sùng Văn quán phần lớn đều kiêm hai chức, chỉ có Đồng Ý Đức, là người toàn tâm toàn ý nghiên cứu học vấn, chỉ làm 1 chức học sĩ Sùng Văn quán. Hoàng đế thưởng thức cách hắn làm người cùng tài văn chương, nghĩ cha giỏi như này, con gái nhất định cũng không kém, liền nghĩ đến kết thân gia.
Ngụy quý nhân tuyệt đối không nghĩ tới Hoàng đế lại tìm cho con trai của nàng 1 cái thông gia không quyền không thế, trong lòng không khỏi phát run, nói: "Chu thị dòng dõi sợ có chút thấp."
Hoàng đế lơ đễnh nói: "Thừa tướng thì sao, thứ dân thì sao? Tam lang là con ta, đã tôn quý đến cực điểm, vẫn cần thông gia sáng rọi?"
Hoàng Tử an phận, tất nhiên không cần thông gia cho thêm vinh dự, nhưng Hạ Hầu Trung chí lớn cao xa, rất cần thông gia tương trợ a. Ngụy quý nhân sợ, vội nói: "Hoàng gia không cần người cho vinh dự, nhưng cũng không thể quá thấp, quá thấp sẽ không dễ coi." Dù sao cũng là Quận vương, tốt xấu gì cũng xứng với quan nhị phẩm a?
Chẳng qua là đến phiên Hạ Hầu Trung nàng mới nói vậy, lúc trước Hạ Hầu Thứ cưới thê tử, nàng chỉ nói một câu "Xứng".
Hoàng đế nhíu nhíu mày: "Cưới thê tử lấy người hiền, vợ hiền tốt hơn tất cả. Chu thị gia phong ngay ngắn, Chu Đồng Ý Đức làm người chính trực, con gái hắn sẽ không kém, việc này đã định, ngươi nói cho Tam lang để hắn đừng bất ngờ, qua tết cử hành hôn lễ!"
Chém đinh chặt sắt, không cho người phản bác.
Ngụy quý nhân cảm thấy phát khổ, cũng không dám nói không.
Hoàng đế vừa trở về liền gọi Chu Đồng Ý Đức đến.
Ngụy quý nhân không thích thông gia không quyền không thế, Chu Đồng Ý Đức càng không muốn con rể thân phận cao cao đắt tiền, hắn là người có học vấn, có học vấn cốt khí, thầm nghĩ gả nữ nhi cho 1 nhà môn đăng hộ đối không cần ấm ức, chưa từng nghĩ tới leo lên hoàng thất.
Chu Đồng Ý Đức vội chối từ.
Hoàng đế khó hiểu: "Chẳng lẽ hài nhi của ta không tốt? Không xứng với lệnh ái?"
Chu Đồng Ý Đức sao dám hoài nghi Hoàng tử không tốt? Vội nói: "Tam điện hạ thiếu niên tài tuấn, sao lại không tốt? Là tiểu nữ không tài, không xứng với hoàng thất."
Hoàng đế vẫy vẫy tay: "Trẫm tin nhà khanh gia giáo, không cần nhiều lời, việc này liền định."
Hắn nói như vậy, Chu Đồng Ý Đức còn có thể nói cái gì? Trong lòng lo sợ mà đáp ứng, một chút vui vẻ nữ nhi xuất giá cũng không có.
Như thế hai bên đều đồng ý rồi, Hoàng đế cầm bút viết chiếu thư ban xuống, việc này liền định không thể sửa.
Hạ Hầu Phái biết việc này hai bên đều tâm bất cam tình bất nguyện, dù cô tự nhận mình là người phúc hậu cũng nhịn không nổi cười.
A cha không biết tâm Tam lang, chỉ nhận định Chu thị gia giáo, hay là biết rõ tâm Tam lang, nên tận lực đánh tỉnh?
Khó mà nói chính xác.
Cô vui vẻ nói với hoàng hậu việc này, chẳng qua là vẫn không khỏi thương tiếc Chu Tần Xuyên, không nghĩ cũng biết nàng sau khi kết hôn sẽ sống không thoải mái.
"Chu Tần Xuyên đáng thương, chịu tai bay vạ gió." Hạ Hầu Phái nói.
Hoàng hậu liếc nhìn cô một cái, giọng nói vững vàng như tịnh thủy: "Mạng định như thế, oán trời trách đất không bằng chính mình liều mạng một phen."
Hạ Hầu Phái sững sờ.
Hoàng hậu thừa cơ giáo dục cô: "Nhân sinh dài dằng dặc, ai mà thuận buồm xuôi gió? Thay vì oán vận mệnh bất công, không bằng sớm có ý định, tính trước làm sau, mới có đường sống."
Nàng nói có lý, sự tình đã định xuống không thể sửa lại, tất nhiên nên sớm bày bố cho thỏa đáng. Nhưng người không phải cỏ cây, chuyện xảy ra sao có thể thờ ơ?
Hạ Hầu Phái liền nói: "Tuy nên như thế, nhưng bản thân ở trong đó, liệu mấy người giữ được lý trí."
Hoàng hậu nhìn cô, ánh mắt chậm rãi lạnh xuống, chẳng qua giọng nói vẫn là quan tâm: "Tình thế sao chờ người? Trọng Hoa, càng là nghịch cảnh, càng phải lý trí, có khi dù ngươi biết rõ việc này làm ngươi đau lòng khó nhịn, cũng không thể không làm. Dù ngươi biết ngươi nhìn thấy 1 kẻ đáng hận, muốn diệt cả tộc của hắn nhưng vẫn phải khuôn mặt tươi cười đón chào. Ngươi phải nhịn được, nếu không, sẽ không đợi được cái ngày mà không cần nhịn nữa, sẽ bị khổ, bị oan, không nơi dung thân."
Nàng lúc nói chuyện cũng không có đặt tâm tình vào, chỉ giống như thường ngày dạy bảo Hạ Hầu Phái, chỉ nói một việc mà thôi, nhưng đến tai Hạ Hầu Phái chẳng biết tại sao cảm giác được đây là kinh nghiệm Hoàng hậu cảm ngộ, cô nhịn không được nói: "A nương..."
Hoàng hậu cũng cảm giác mình nói quá nặng, thấy Hạ Hầu Phái lo lắng, nàng cười cười, đánh vỡ trầm trọng: "Không việc gì, ngươi còn nhỏ, nên trôi qua thoải mái một chút, có chuyện gì không giải quyết tốt thì cùng A nương nói, có A nương ở đây, sẽ không để cho ngươi bị ủy khuất."
Nàng càng ôn nhu, Hạ Hầu Phái lại càng khó chịu.
"A nương..." Cô lại kêu một tiếng, trong lòng nghẹn không nói ra, A nương những năm này, sợ là vẫn không đổi a.
Hoàng hậu khẽ vuốt tóc mai cô, không nói gì nữa.
Hạ Hầu Trung hôn sự đối với Hạ Hầu Phái mà nói, hắn không được như ý, cô mới an tâm. Cùng Hoàng hậu nói việc này, cũng chỉ là nói vui mà thôi, ai ngờ, khiến hai người đều khó chịu rồi.
Từ đó về sau, Hạ Hầu Phái càng quan tâm tới Hoàng hậu, càng quan tâm tới Trường Thu cung.
Hoảng hốt xong liền đến tết.
Người một nhà không thiếu được tụ họp, ăn một bữa bữa cơm đoàn viên.
Tết nghỉ bảy ngày, triều đình nghỉ lễ đến mùng bốn, các phường in ấn đều làm việc đến 14 tháng giêng, rồi mới nghỉ, kì nghỉ bảy ngày, là dài nhất trong một năm đấy.
Thái Học cũng như thế, qua tết Hạ Hầu Phái đa số là ở trong thư phòng tự học.
Sáng sớm, ở giữa giường đọc thuộc lòng kinh nghĩa, luyện hơn một nghìn chữ, cho tới ánh sáng mặt trời lên, liền đến Trường Thu cung vấn an, thuận đường ăn một chút điểm tâm. Dùng xong điểm tâm, Hoàng hậu cũng bận rộn, tân xuân, là thời điểm tế tự, còn có trong ngoài phụ nhân xin yết kiến, còn có đám công chúa hồi cung bái kiến, nhiều việc bận rộn.
Hạ Hầu Phái liền không quấy rầy, lui ra ngoài, hoặc đến Lâm Uyển đi một chút, hoặc đi đến chỗ Hạ Hầu Khang mượn sách xem, hoặc trực tiếp trở về Hàm Chương điện. Buổi trưa và buổi chiều, cô đều đúng giờ ăn cơm.
Có khi, cũng sẽ nhận được một ít thiệp mời, có thể đưa thiệp mời đến tay cô, cũng không phải nhà tầm thường, cũng ngại cô tuổi tác có hạn, không phải cái gì thanh sắc khuyển mã yến hội, đa số là phủ công chúa tiệc, muốn cùng Vương phủ tụ họp.
Hạ Hầu Phái cũng chọn mấy nhà. Nhưng cô lưu ý nhất chính là Đồng An công chúa tiệc.
Đồng An công chúa và Hạ Hầu Trung cùng mẹ sinh ra, qua một hai năm thật sinh động, bốn phía đều có liên quan đến Hạ Hầu Trung.
Nhà nàng, Hạ Hầu Phái không đi nhưng vẫn sẽ phái người nghe ngóng.
Thời gian này trôi qua nhẹ nhõm mà vừa ý. Nhưng cuộc sống như vậy, cũng không tiếp tục bao lâu.
Hạ Hầu Phái sinh thần tám tuổi đã qua mấy tháng, Đột Quyết liền hướng Đại Hạ cầu hôn công chúa!
Việc này vượt quá dự kiến của mọi người. Hai nước năm trước giao chiến có chút kịch liệt, không đến một năm, lại bàn luận việc hôn nhân.
Giống như hòa thân, Trung Nguyên đem công chúa gả cho phiên bang thủ lĩnh làm chính thê, nhưng lần này lại hơi ngoài ý muốn. Cầu hôn công chúa cũng không phải là Đột Lợi, là Dạ Dĩ!
Hẳn là kế sách của Ngụy Hội! Dùng kế ly gián! Để Dạ Dĩ cùng Đột Lợi trở mặt thành thù.
Đột Quyết mặc dù phân ngũ bộ, nhưng đối với người ngoài lại là nhất trí, người đổ mồ hôi, cũng là Đột Lợi. Dạ Dĩ không vừa lòng Đột Lợi đã lâu nhưng không nghĩ tới vạch mặt, dù sao còn có ba vị Khả Hãn, cũng không thể ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi.
Lúc này, không biết Ngụy Hội làm cái gì, Dạ Dĩ chủ động cầu hôn Đại Hạ công chúa rõ ràng là cùng Đột Lợi phân rõ giới hạn!
Đột Lợi nghe được tin tức này, vô cùng lo lắng, nghe ngóng xem Đại Hạ có cân nhắc gả công chúa cho Dạ Dĩ hay không, từ vô cùng lo lắng biến thành đứng ngồi khó khăn. Nguyên nhân đơn giản, nếu như Dạ Dĩ cùng Đại Hạ liên thủ, hắn sẽ nguy hiểm. Đột Lợi không chút do dự, vội đi đến Khả Đôn (Đột Quyết Hoàng hậu) doanh trướng, muốn hỏi cái nhìn của nàng.
Khả Đôn cũng là Đại Hạ công chúa, là năm đó Ngụy Hội đưa đi hòa thân.
Này là Đột Quyết phong tục rồi, lão đổ mồ hôi hại chết đệ đệ, đổ mồ hôi lên ngôi vương, Khả Đôn cũng đổ mồ hôi. Đại Hạ công chúa năm đó gả cho đệ đệ, sau khi đệ đệ chết, nàng là Khả Đôn của Đột Lợi.
Nguyên bản có một vị Đại Hạ công chúa, Đột Lợi cùng Đại Hạ quan hệ cũng hoà dịu, đáng tiếc, Đại Hạ công chúa này cùng Đại Hạ Hoàng đế có thù diệt môn.
Hòa thân công chúa, tuy rằng là công chúa, nhưng thường là nữ tôn thất, vị Khả Đôn này chính là như thế. Phụ vương nàng từng là Hán vương, là thúc phụ Hạ Hầu Canh, Hạ Hầu Canh lên ngôi, mấy đệ đệ nhìn hắn lên ngôi vị hoàng đế dễ dàng, liền muốn bắt chước học điều binh, tất nhiên đều bị Hạ Hầu Canh ép xuống, Hán vương cũng cuốn vào trong đó.
Tội mưu phản, giết cả nhà.
Trừ Khả Đôn, cả Hán vương phủ đều bị ban thưởng rượu độc. Khả Đôn ở Đột Quyết, nghe nói phụ mẫu huynh đệ đều chết thảm, thống khổ, nhưng phu quân yếu đuối không chịu đối địch với Đại Hạ, nàng chỉ có thể đem hận ý mỗi ngày lặp lại trong lòng, nhưng cũng không có biện pháp gì. Thật vất vả hắn mới chết, chờ đến Đột Lợi anh dũng quả quyết, nàng sao chịu yên lặng? Mỗi ngày đều hướng Đột Lợi miêu tả Trung Nguyên giàu có và đông đúc, mỗi ngày đều nói với hắn nàng biết rõ tất cả cơ mật Đại Hạ.
Lần Thái tử bị thương, là Khả Đôn chủ ý. Chỉ tiếc, ngoài ý một chiêu.
Nhưng dù như thế, cũng cho Đột Lợi thấy được Khả Đôn thiện mưu anh dũng.
Khả Đôn nghe xong việc này, liền luống cuống, nếu Đại Hạ cùng Dạ Dĩ liên thủ, Đột Lợi bại nhiều thắng ít. Nàng cũng là nữ nhân quyết đoán, cắn răng một cái, nói: "Không thể để Dạ Dĩ cùng Trung Nguyên liên thủ, không bằng Khả Hãn thượng quốc sách, ta nguyện nhận Đại Hạ Hoàng đế là cha."
Đột Lợi nghe xong, thấy là thượng sách, liền nói ngay: "Như thế rất tốt." Lại nói: "Ấm ức ngươi, ngày sau chắc chắn đem nhục nhã hôm nay đòi lại." Hắn biết Khả Đôn cùng Đại Hạ Hoàng đế là kẻ thù.
Nói xong, liền đi viết quốc thư.
Đại Hạ do dự có phần lâu, nhưng đặc phái viên của Dạ Dĩ bị rượu tốt thức ăn ngon chiêu đãi rất hưởng thụ, từ đó phỏng đoán thái độ của Đại Hạ, nên cũng bình yên chờ đợi, không vội chút nào.
Cho nên, lúc quốc thư của Đột Lợi đến, hòa thân còn chưa định.
Nhận được quốc thư là trong dự liệu, chúng thần hiểu ý cười, chỉ có Thái tử là thật lòng cao hứng.
Đặc phái viên của Đột Lợi đến Lạc Dương ngày thứ hai, Đại Hạ thiết yến, chiêu đãi đối xử, hoàng thất dòng họ đều có mặt, Chư hoàng tử cũng ở trong đó.
Tiệc không tốt, còn chưa mở tiệc liền gợn sóng. Đại Hạ mời không chỉ Đột Lợi đặc phái viên, còn có Dạ Dĩ đặc phái viên, song phương Khả Hãn vừa vạch mặt, đều là bộ tộc lớn, bọn hắn cũng thù hận đối phương, sao có thể ngồi cùng tiệc? Phiên bang hào khí thẳng thắn, thiếu chút nữa muốn đánh nhau, Hồng Lư chủ sự hiểu rõ Đột Quyết liền khuyên can: "Chủ của ta đến, thấy nhị vị thất lễ như thế sợ là không vui, có lời gì không bằng tan tiệc rồi nói?"
Hai vị đặc phái viên nghĩ đến sứ mạng của mình, đành tâm bất cam tình bất nguyện tách ra. Tiếp theo hắn lại nói: "Hai vị đến từ thảo nguyên, có thể nói là đến cùng 1 chỗ, liền ngồi gần nhau a."
Hạ Hầu Phái ngồi phía trước, cô mắt thấy chủ sự nói ra câu này thực sự không có ý tốt, liền chú ý thấy Thái tử không vui nhíu lông mày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.