Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 109: Phóng Hỏa




Một khuỷu tay khỏe mạnh hữu lực kéo cô vào trong lồng n.g.ự.c ấm áp, nhiệt độ cơ thể của người bên cạnh như bếp lò nhỏ trong mùa đông, mang đến cho cô từng đợt ấm áp, cô bị đối phương ôm ở trong ngực, đến gió rét lạnh mùa thu cũng không cảm nhận được nữa.
Có lẽ là cái ôm này quá mức ấm áp cho nên Tô Hiểu Mạn cũng không có tránh ra, cũng không có chủ ý khác mà thành thành thật thật dựa vào trong lồng n.g.ự.c của Tạ Minh Đồ, cô nghĩ thầm lúc này hai người bọn họ chỉ là đang sưởi ấm cho nhau mà thôi.
Giống như là hai cái gà con cùng nhau rúc ở trong góc.
Không, hẳn là cô là gà con, đối phương là chó nhỏ, dính ở bên nhau sưởi ấm, mà đó còn là cô chiếm tiện nghi của người ta.
Tuy rằng ban đêm không có sao nhưng đôi mắt của Tạ Minh Đồ lại vô cùng sáng, sau khi anh lấy hết can đảm đem bên người người ôm vào trong lòng n.g.ự.c mình thì anh hoàn toàn không dám nhìn về phía của cô nữa, phải đến một lúc sau thì anh mới dám quay đầu đi, lặng lẽ quan sát người đang dán ở trong lòng n.g.ự.c của chính mình.
Mạn Mạn không đẩy anh ra.
Sau khi ý thức được điểm này, quả thực trong lòng Tạ Minh Đồ đã b.ắ.n một hồi pháo hoa tung tóe, anh hoàn toàn không cảm thấy chính mình đang ở góc tường trong gian nhà ngói, mà là cùng người bên cạnh cùng nhau đang ngắm trăng sao trên trời và xem pháo hoa.
Chẳng sợ lúc này căn bản là không có ánh trăng, không có ngôi sao, cũng không có pháo hoa.
Tô Hiểu Mạn đang buồn ngủ lại không thể cảm nhận được sự sung sướng vô cùng của anh, khát vọng giấc ngủ của cô dâng lên khiến cô không nhịn được mà đánh cái ngáp, thời điểm lúc trước bị gió lạnh thổi còn có thể nhịn được cơn buồn ngủ, hiện tại cô lại đang dựa vào trong một lồng n.g.ự.c mềm mại ấm áp, sâu ngủ đã ở trong thân thể tạo phản, chiếm cứ hết đầu óc của cô.
Tạ Minh Đồ nhỏ giọng khuyên cô: “Mạn Mạn, em ngủ đi, anh trông cho.”
Giọng nói này quả thực là giọng nói dụ hoặc của ma quỷ……
Tô Hiểu Mạn không thể chống cự được sự dụ hoặc này, ngã vào trong lòng n.g.ự.c của Tạ Minh Đồ ngủ rồi. Bên góc tường còn lại, hai người kia cũng không chống được cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Chỉ có Tạ Minh Đồ là người giữ được tinh thần tỉnh táo nhất trong bốn người.
Thân thể của anh cứng đờ ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích, thường thường cúi đầu liếc mắt một chút người con gái đang ngủ trong lòng n.g.ự.c của mình, sau khi cô ngủ rồi thì càng có bản năng mà tìm kiếm nguồn nhiệt mà kề sát vào trong lòng n.g.ự.c anh.
Khuôn mặt xinh đẹp ngủ thật điềm tĩnh, tiếng hít thở vừa đều đều mà lại ôn nhu, dung hợp với bóng đêm xung quanh.
Ôm lấy bả vai đối phương…… Quả thực không có điều gì khiến anh vui vẻ hơn so với việc này!!!
Tạ Minh Đồ dựa ót vào tường, trong miệng ngậm một cây cỏ đuôi chó, cỏ đuôi chó như thể đang đắc ý vô cùng mà theo gió đêm phất động lắc lư.
Vương Đồng Tiền là một tên ngốc gan lớn, trời sinh đã vô tâm vô phế, chỉ cần đưa tiền cho anh ta thì chuyện gì anh ta cũng dám làm. Đều nói có tiền thì có thể sai cả ma quỷ, cho anh ta tiền, ngay cả quỷ anh ta cũng không sợ.
Trên đường vấp phải cục đá bị ngã hai tần, Vương Đồng Tiền cũng không dám mắng, nhẹ nhàng vỗ chân lại tiếp tục đi.
Anh ta biết đường, năm ngoái đã từng tới trong thôn ăn cỗ uống rượu một lần.
Gió lạnh thổi vù vù bên tai, thổi đến cả thể xác và tinh thần anh ta đều run lên, Vương Đồng Tiền mặc một cái áo khoác rách, cũng không đủ để chống chọi lại gió lạnh ban đêm, hơn nữa đi làm chuyện không muốn người khác nhận ra, Vương Đồng Tiền lạnh run mà run rẩy hai cái, đứng lại vẹn đường phun nước (kkk đái bậy đó).
Phun nước xong, anh ta lại nghĩ tới chuyện gì, cạo cạo ít bùn xoa khắp mặt mũi, thật ra anh ta cũng chẳng thèm để ý cái gì.
Trên người anh ta trừ bao diêm thì còn có hai bình rượu mà cậu ba nhà họ Kim đưa cho, bảo anh ta đến lúc đó thì đổ rượu vào, tăng thêm một chút lửa cho vạn sự may mắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.