Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 144: Tham Lam




Sau khi về tới nhà họ Tạ, Tôn Mai vẫn luôn lạnh mặt, bà ta nhìn gương mặt tuấn tú kia của Tạ Minh Đồ đều hận không thể lấy con d.a.o nhỏ cắt lung tung vài đường.
Lúc này Tôn Mai cực kỳ mẫn cảm, sợ Tạ Minh Đồ sẽ gây ảnh hưởng tới tiền đồ của đứa con trai ruột Khương Yến Đường của mình.
Bà ta nghĩ đến, trong thôn cũng có người phát hiện ra được Khương Yến Đường lớn lên giống Tạ lão nhị nhà bà ta, vậy thì có thể có người phát hiện Tạ Minh Đồ lớn lên…
Sẽ không sẽ không, căn bản là không có người biết người nhà của Khương Yến Đường trông như thế nào hết, sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Tôn Mai tâm thần không yên mà nghĩ tới những việc này, cân nhắc nên làm thế nào để Tạ Minh Đồ khôi phục bộ dáng như cũ, cho dù Hứa Diễm Lan có gọi bà ta, bà ta cũng chỉ tùy ý đáp vài tiếng.
Nhà lão đại và nhà lão tam đều tới đây, Tần Tú ANh dẫn theo hai đứa con trai và đứa con gái của mình tới đây, bên cạnh Cẩu Tử là đứa con gái cả Tạ Xuân Quyên và đứa con gái thứ hai Tạ Hạ Quyên.
Tạ Xuân Quyên vừa thấy được người thím nhỏ xinh đẹp của mình thì mặt mày hớn hở mà thò tới: “Thím nhỏ, thím về rồi!”
Tô Hiểu Mạn nhéo gương mặt nhỏ của con bé: “Đã về rồi, thím nhỏ mua cho các cháu một chút đồ này.”
Tô Hiểu Mạn lấy ra kem đánh răng, bàn chải đánh răng và kem dưỡng da mình mang về, cho các bạn nhỏ mỗi đứa một chút đường trái cây, mấy đứa nhỏ ăn đường vui mừng nhảy nhót xung quanh.
Cô đưa hai hộp kem dưỡng da cho chị dâu cả với chị dâu hai, tuy rằng miệng chị dâu cả liên tục nói rằng: “Mấy người nhà quê như chúng ta đâu cần bôi những thứ này…” nhưng lại vẫn vui vẻ mà nhận lấy lọ kem dưỡng da.
“còn có mấy cái bàn chải đánh răng này, là cho bọn nhỏ, chị cả chị ba, hai chị chia cho chúng nó mỗi đứa một cái.”
Bây giờ, người trong thôn không mấy quan tâm tới việc đánh răng của bọn nhỏ lắm, cũng tiếc tiền mua bàn chải đánh răng, mấy đứa trẻ con dùng chiếc bàn chải đánh loạn, hôm nó Tô Hiểu Mạn nhìn thấy hai đứa con trai nhà anh cả dùng chung một chiếc bàn chải để đánh răng, lông trên bàn chải đã rối tung, dùng tới trình độ mòn gần như không có tác dụng nữa mà vẫn chưa vứt bỏ. Nghe nói chiếc bàn chải đánh răng đó vẫn là do nhà anh hai dùng xong thải lại cho nhà anh cả.
Tô Hiểu Mạn vừa đi ra khỏi thôn, nghĩ tới mấy đứa trẻ, thì cảm thấy phải đổi một cái bàn chải đánh răng mới cho bọn chúng, không vì cái gì khác, chỉ vì để trong lòng mình được thoải mái thanh thản.
Nếu không cô nhìn thấy rất cay mắt.
“Xuân Quyên tới đây, hai chiếc bàn chải đánh răng này cho cháu và em gái mỗi đứa một chiếc.”
Cô gái nhỏ cười để lộ ra hai hàm răng, vui vẻ mà cảm ơn: “Cảm ơn thím nhỏ.”
Hứa Diễm Lan thấy nhà lão nhị và nhà lão tam đều có quà, mà nhăn lại tới sắp kẹp c.h.ế.t được con ruồi: “Vợ lão ngũ, của nhà tôi đâu? Diệu Tổ nhà ta chính là cháu cưng bảo bối của bà nội nó.”
“Không quên đâu, em đã chuẩn bị thứ khác.” Tô Hiểu Mạn cười một cái: “Chị hai, mấy thứ như kem đánh răng bàn chải đánh răng và kem dưỡng da này nhà chị vẫn thường xuyên dùng, cho nên em không mua cho chị những thứ này, mua về cũng dư thừa mà thôi.”
“Này, em mua cho chị chiếc khăn tay, rất xứng đôi với chị.” Tô Hiểu Mạn đưa chiếc khăn tay đã gập gọn gàng kia cho Hứa Diễm Lan.
Tuy rằng đã b.ắ.n dính chút mực nước rồi nhưng Tô Hiểu Mạn thêu một chút hình ở bên trên che lại chỗ dính mực nước, nên mặt ngoài cũng coi như một chiếc khăn tay không tệ lắm.
Hứa Diễm Lan vuốt chiếc khăn tay kia, xoa xoa, chất liệu không tồi chút nào, cô ta trừng mắt liếc Tô Hiểu Mạn một cái, cảm thấy vợ lão ngũ này vẫn còn biết nhìn lắm.
Tuy rằng được một chiếc khăn tay như vậy, nhưng mà Hứa Diễm Lan vẫn đỏ mắt với hộp kem dưỡng da trên tay vợ lão đại và vợ lão tam, nhìn nhãn hiệu và cách đóng gói này còn tốt hơn nhiều so với loại mà cô ta đang dùng.
Vợ lão ngũ đúng là không biết làm việc, đã chuẩn bị khăn tay cho cô ta chẳng lẽ lại không cho nhiều thêm được một hộp kem dưỡng da hay sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.