Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 151: Hiếu Kính




Vẻ mặt Đường Hồng vô cùng khó coi khi nhìn thấy Tô Hiểu Mạn, người phụ nữ này này sau khi kết hôn càng đẹp hơn, vừa nhìn liền biết cuộc sống sau khi kết hôn vô cùng hạnh phúc, vốn dĩ đã xinh đẹp sẵn rồi, bây giờ lấy chồng rồi tươi cười càng thêm ngọt ngào hơn.
Nhìn khuôn mặt của Tô Hiểu Mạn, Đường Hồng bỗng nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, rất muốn lau sạch lớp trang điểm trên mặt, cô ta cảm thấy dù bản thân có trang điểm như thế nào, cũng không thể sánh bằng vẻ đẹp trong trẻo xinh đẹp tự nhiên của Tô Hiểu Mạn.
Cô ta giống như một vai hề khi đứng đối diện với Tô Hiểu Mạn vậy.
Điểm duy nhất có thể so sánh với Tô Hiểu Mạn chính là chồng chưa cưới của cô ta, trong lòng Đường Hồng chua ngoa nghĩ dù chồng của Tô Hiểu Mạn có đẹp trai như thế nào thì cũng chỉ là anh chàng nông dân quê mùa, cô ta chính là người sắp lấy chồng thành phố.
“Bố, mẹ, chị dâu…..Con cùng Minh Đồ mua quà về cho mọi người này.” Tô Hiểu Mạn bảo Tạ Minh Đồ đem đồ vật anh xách theo ra, quà cho bố Tô Quốc Đống của hai người đương nhiên là những lá thuốc lào tốt nhất và tẩu hút thuốc rồi, Tô Quốc Đống không thể rời mắt được khi vừa nhìn thấy những lá thuốc lào chất lượng tốt này.
“Vẫn là con gái bảo bối hiểu biết bố, ôi thôi đều là lá thuốc tốt."
“Đây là do Minh Đồ chọn cho bố đấy.” Tô Hiểu Mạn giúp đồng chí Tạ Minh Đồ tăng độ yêu thích của mình, bây giờ trong nhà cô, người không thích Tạ Minh Đồ nhất chính là bố cô Tô Quốc Đống.
Quả nhiên vừa nghe thấy lá thuốc là do con rể chọn, Tô Quốc Đống nhìn lá thuốc lào trong tay, lập tức cảm thấy không tốt chút nào: “Vẫn không biết nhiều về việc chọn lá thuốc đấy, sau này cần phải tìm hiểu nhiều hơn.”
Tạ Minh Đồ thật thà gật đầu đồng ý.
Liễu Thục Phượng đá cho Tô Quốc Đống một cái, tấm tắc hai tiếng, chê bai nói: “Nhìn vẻ mặt đắc ý của ông kìa.”
“Mẹ, con may cho mẹ mấy bộ quần áo.”
“May quần áo cho mẹ? Con bé này thật là, mẹ nhiều tuổi như vậy rồi, quần áo cũ lúc nào cũng có vài chiếc, không lo không có đồ mặc, con đấy, phải để dành vải, may thêm quần áo cho hai đứa con chứ, Minh Đồ, con thấy đúng không? Hiểu Mạn này, con cũng nên may cho con rể mấy bộ quần áo.” Liễu Thục Phượng cầm quần áo mới, mặc dù trong lòng bà rất là vui vẻ nhưng lời nói ra lại không đúng lòng mình. “Mẹ, Mạn Mạn đã may cho con rồi.” Cả người Tạ Minh Đồ cứng đờ giống như khúc gỗ, khi đứng trước mặt Liễu Thục Phượng, trên mặt không ngừng nở nụ cười tươi, nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc từ những bậc bề trên của mình.
Mẹ vợ kéo tay anh hỏi han vô cùng ân cần.
Cái loại yêu thương đột nhiên thình lình xảy ra này khiến trong lòng anh vừa mừng vừa lo.
Tô Hiểu Mạn thấy vậy thì dứt khoát để Tạ Minh Đồ ngồi ở đấy với Liễu Thục Phượng, để mẹ cô nói chuyện với con rể, cũng để Tạ Cẩu Tử tự mình trải nghiệm một chút tình thương của mẹ vợ dành cho anh ấy.
Cả người Tạ Minh Đồ cứng đờ, da đầu tê dại, dùng đôi mắt như chú chó đáng thương nhìn cô cầu cứu, nhưng cô chỉ mỉm cười, tỏ vẻ không giúp được gì.
“Chị dâu, em mua cho chị một hộp kem chăm sóc da, chị bôi thử xem, đúng lúc có thể dùng để dưỡng ẩm cho da chị vào mùa thu và mùa đông này.
“Ôi, em còn mua cho chị mấy món đồ này à.” Chị dâu cả nhà họ Tô rất vui vẻ, sáp lại thì thầm nói nhỏ với Tô Hiểu Mạn.
“Còn đây là giày em mua cho anh cả, đây là thắt lưng mua cho anh hai, còn anh ba…..”
Anh ba nhà họ Tô đứng bên cạnh nhịn không được vội lên tiếng: “Em gái, anh đợi câu này của em lâu lắm rồi, em còn nhớ mua cho anh ba của em không!”
“Anh ba, em đâu có quên anh, em mua cho một chiếc bật lửa.”
Anh cả cùng chị dâu cùng nhau vào bếp nấu cơm, Tạ Minh Đồ thật sự không chịu được sự yêu thương nhiệt tình giống như nắng hè thiêu đốt của mẹ vợ nên đã chạy theo bố vợ Tô Quốc Đống đi làm việc nhà.
Liễu Thục Phượng nhìn thấy cảnh bố vợ và con rể đứng cùng nhau của hai người họ thì vô cùng buồn cười, không khỏi thở dài nói: “Lão Tô, nếu lúc còn trẻ ông đẹp trai như vậy, tôi đã đồng ý kết hôn với ông sớm hai năm rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.