Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 152: Thay Đổi Quá Nhanh




Tô Quốc Đống nghe vậy thì “Hừ” lạnh một tiếng, nhớ năm đó, ông cũng là một chàng thanh niên đẹp trai có tiếng ở vùng này, chỉ là bây giờ ông ấy đã già rồi, da có nếp nhăn và khuôn mặt to ra mà thôi.
Ông hung dữ trừng mắt nhìn Tạ Minh Đồ một cái, trước đây con gái ông nói thế nào cũng không muốn gả cho tên nhóc nhà họ Tạ này, vậy mà chỉ cùng nhau đi xa nhà có mười ngày nửa tháng, chúng đã tay nắm tay trở về, còn gọi Minh Đồ một cách thân thiết, con gái bảo bối của ông đã thích tên nhóc thối tha này rồi.
Lòng của phụ nữ như mò kim đáy bể, thay đổi quá nhanh.
Hai mẹ con nhà này quả nhiên đều thích người đẹp trai.
“Cậu, cầm rìu đi bổ củi cho tôi.”
Liễu Thục Phượng quay quay vào nhà nói chuyện với Dương Quế Hoa, lúc này trong lòng bà vô cùng vui vẻ, cũng chẳng quan tâm là em họ hay cháu gái nào kết hôn với công nhân trong thành nữa, chỉ cần biết Mạn Mạn nhà bà lấy chồng cùng thôn, có cuộc sống hạnh phúc là bà đã thấy hài lòng rồi.
“Hiểu Mạn nhà bọn chị cùng con rể có một cuộc sống tốt đẹp, con bé quả thực không may mắn như Đường Hồng nhà em, không lấy được chồng trong thành nhưng mà con bé không lấy chồng xa, có thể kết hôn cùng người trong thôn, người làm mẹ như chị đây cũng thấy yên tâm rồi.”
Nụ cười trên mặt Dương Quế Hoa có chút cứng ngắc, mặc dù Liễu Thục Phượng đang đứng trước mặt bà ta nói “Ôi, con gái nhà chị không may mắn như con của em”, nhưng mà khuôn mặt đó lại toát lên vẻ vui sướng, cả người đều vô vùng tự mãn. Cũng không biết bà ta đang khoe khoang cái gì nữa, chỉ là một đứa con rể nhà quê nghèo khó mà thôi, hừm, nhiều nhất cũng chỉ là trông đẹp trai hơn người khác thôi.
“Có đứa con rể như vậy là được rồi, Mạn Mạn nhà chị đó, trước đây thích một cậu thanh niên trí thức, còn là con cháu trong đại viện, nhưng mà nhà chúng ta làm sao có thể với tới một gia đình như vậy được, em nói có đúng hay không, nếu thật sự gả cho một gia đình như vậy, đừng nói đến chuyện giàu có hay không, Mạn Mạn nhà chị nhất định sẽ bị người ta coi thường. "
“Chị chỉ có một đứa con gái bảo bối này, làm sao có thể để con bé đến chịu khinh bỉ của người nhà người khác được chứ, mà lúc đó nhà mẹ đẻ như anh chị lại không thể giúp gì được cho con bé.”
“Gia đình bình dân thì đừng trèo cao đến nhà người khác làm gì, gia cảnh nhà Minh Đồ như vậy cũng tốt, Hiểu Mạn nhà chị có mấy anh trai của nó giúp đỡ, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ trở nên phát đạt hơn.”
Dương Quế Hoa nghe bà ấy nói vậy, lập tức phản bác lại, bà ta phải khiến cho đang đắc ý Liễu Thục Phượng không được thoải mái: “Em cảm thấy lời này chị nói sai rồi, Hiểu Mạn nhà chị trông xinh đẹp như vậy, cho dù gả cho thanh niên trí thức Khương trong thôn của chị cũng không thành vấn đề.”
“Vốn dĩ Hiểu Mạn nhà chị đã có cơ hội gả đến nhà đó, nếu lúc trước người cứu Hiểu Mạn là thanh niên trí thức Khương thì đó không phải là một chuyện tốt sao, cậu thanh niên trí thức Khương đó chính là con cháu của cán bộ trong đại viện, em nghe người ta nói, gia cảnh của cậu ta…..cho dù là các cô gái trong thành phố cũng xếp hàng dài để được kết hôn với cậu ta đấy.” Dương Quế Hoa nháy mắt với Liễu Thục Phượng.
“Hiểu Mạn nhà chị chỉ là thiếu một chút may mắn, chị xem, nếu con bé kết hôn với thanh niên trí thức Khương, thì thân phận của nó sẽ khác hẳn bây giờ, nói không chừng sau khi trở về thành phố, nhà chồng bên đó sẽ tìm cho con bé một công việc ở thành phố ý chứ.”
Nghe được những lời này của bà ta, Liễu Thục Phượng cảm thấy chán ghét vô cùng, Liễu Thục Phượng khịt mũi khinh thường nói: “Vậy em suy nghĩ chuyện này đơn giản quá đấy.”
“Nếu như lời em nói, các cô gái trong thành phố đang xếp hàng để được kết hôn với thanh niên trí thức Khương, vậy thì không phải người nhà của cậu ta đã sớm giúp cậu ta chọn được đối tượng trong thành rồi sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.