Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 181: Học Ngoại Ngữ




Vương Hoài Tiên cũng không am hiểu ngành kỹ thuật về lý, nhưng là vì lấy kiến thức về diện làm phiên dịch, ông cũng tích trữ không ít sách nghiên cứu phân tích về các mặt toán lý hóa.
Nghe được có sách về phương diện toán lý hoá, Tô Hiểu Mạn cảm thấy thực thích hợp với Tạ Cẩu Tử bên cạnh cô, tuy rằng trí nhớ của tên này siêu phàm thoát tục, nhưng ở văn học phương diện thì anh…… Khẳng định là không thể cứu được.
Thượng đế mở ra một cánh cửa cho anh, nhất định còn đóng một cánh cửa sổ của anh.
Tô Hiểu Mạn và Tạ Minh Đồ cùng nhau chọn hai ba quyển sách, cô chọn cho chính mình một cuốn tiểu thuyết tiếng Anh, Tạ Minh Đồ chọ lấy hai ba quyến sách liên quan tới vật lý, là chính anh tự chọn, dù sao Tô Hiểu Mạn xem không hiểu.
Tô Hiểu Mạn: “……”
Ăn không văn hóa không thấy mệt.
Thấy hai người bọn họ chọn đều là sách tiếng Anh, Vương Hoài Tiên phá lệ tò mò, bọn họ không phải là học sinh chuyên môn học ngoại ngữ chuyên nghiệp, dựa theo năng lực học ngoại ngữ hiện tại của học sinh trung học, cũng không thể đọc hiểu được số sách này.
Đặc biệt là thằng nhóc nhỏ tuổi họ Tạ này, chọn vẫn toàn là…… tới cả chính bản thân Vương lão tiên sinh, đều cảm thấy da đầu tê dại.
—— bọn họ là muốn mượn trở về đọc sao?
“Hai người các người học ngoại ngữ thế nào?” Vương Hoài Tiên nghi hoặc nói.
Tạ Minh Đồ thật thành nói: “Không học qua.”
Vương Hoài Tiên: “????” Không học quá ngươi còn lấy hai quyển sách này?
Tô Hiểu Mạn bụm trán, ở bên cạnh giải thích, nói: “Hai chúng tôi không học ngoại ngữ chính thức ở trong trường học, nhưng đã xem qua một hai quyển từ điển ngoại ngữ, người bên cạnh tôi có trí nhớ cực kỳ xuất sắc, rất nhiều sách anh ấy đọc hai ba lần là nhớ kỹ, nhớ những từ ngữ nước ngoài này cũng rất nhanh chóng.”
“Đã biết hàm nghĩa từ ngữ, xem hiểu mấy quyển sách ngoại ngữ này không phải rất khó.”
Làm công tác dạy học nhiều năm Vương Hoài Tiên ngây ngẩn cả người, ông gặp qua không ít học sinh học ngoại ngữ, quan trọng nhất đương nhiên là phải nhớ từ đơn ngoại ngữ, đại bộ phận nhớ trước lại quên sau, đã quên rồi lại nhớ, nếu là không có đi du học trải qua thực hành, học sinh bình thường xem hiểu mấy quyển sách ngoại ngữ này vẫn có chút cố hết sức.
Học ngoại ngữ, có đơn giản như vậy sao? Ông tùy ý lấy tới một quyển tiểu thuyết tiếng Anh, mở ra một tờ bất kì, bảo Tạ Minh Đồ phiên dịch cho chính mình nghe.
Tạ Minh Đồ một năm một mười mà phiên dịch.
Vương Hoài Tiên: “……” Tuy rằng câu phiên dịch ở phương diện độ lưu loát mượt mà còn có chút vấn đề, nhưng mà nghĩa thì đại kém không kém.
Ông lại bảo Tô Hiểu Mạn thử xem, Tô Hiểu Mạn cũng làm bộ làm tịch xả vài câu.
Đời trước làm một học sinh tốt, Trình độ tiếng Anh của Tô Hiểu Mạn không thấp.
Sau khi phiên dịch văn chương xong, Tô Hiểu Mạn bổ sung thêm nói: “Lão tiên sinh, thứ chúng tôi học là ngoại ngữ kiểu người câm, biết là có nghĩa gì, nhưng mà không có thể đọc được.”
Vốn Vương Hoài Tiên còn đang ngạc nhiên hai thanh niên này rất có thiên phú phương diện ngoai ngữ, lúc này nghe cô nói như vậy, nhịn không được thở dài một hơi, đích xác, đây cũng là bệnh chung của rất nhiều học sinh học ngoại ngữ.
Ông cầm lấy sách, dùng trang thái dạy học đọc lại trang vừa rồi, Vương Hoài Tiên vô cùng tự tin với khẩu âm đọc ngoại ngữ của mình, ông hy vọng hai đứa nhỏ này có thể học được chút gì từ đó.
“Các cô cậu thử đọc lại một lần.”
Vương Hoài Tiên đang muốn đem sách trong tay đưa cho Tạ Minh Đồ bên cạnh, liền thấy anh nhìn vào mắt Tô Hiểu Mạn, rồi sau đó có nề nếp mà dùng giọng điệu đồng dạng đọc ra đoạn văn mà Vương Hoài Tiên vừa mới đọc xong.
Anh đọc lại hoàn toàn rập khuôn, phát âm và ngữ khí giống nhau như đúc với Vương Hoài Tiên.
Vương Hoài Tiên cầm sách trên tay đột nhiên thấy ngũ vị tạp trần: “……”
Hiện tại cuối cùng ông mới hiểu rằng vì sao cô gái trẻ này lai nói rằng thanh niên kia có trí nhớ tốt, Còn không cần phải nhìn sách mà đọc, nghe ông nói một lần, cứ như vậy thuật lại từ đầu chí cuối ra.
Thằng nhóc này thật đúng là……
Đây là học sinh trường nào?
“Trí nhớ của thằng nhóc cậu đúng là không tồi, so với lúc tôi còn tuổi trẻ ấy, cũng là nghe một lần đã nhớ kỹ như vậy, chẳng qua hiện tại người già rồi, trí nhớ càng ngày càng không tốt, nói đến cùng, vẫn là tuổi trẻ tốt nhất……” Vương Hoài Tiên cảm thán nói như thế, trong lòng có chút cảm xúc chua sót.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.