Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 207: Lôi Thôi Lếch Thếch




Vì sao một người mẹ có thể đem con của mình tráo đổi với con của nhà khác chứ?
Bởi vì ham gia cảnh nhà người ta, nghe lời nói từ miệng Tô Hiểu Mạn, người nhà của gia đình bị đổi đứa trẻ kia, là một gia đình cán bộ trong thành phố.
Như vậy lúc trước Tôn Mai lại làm như thế nào để đổi thành công hai đứa trẻ được?
“Tô Hiểu Mạn, cô nói Tôn Mai đánh tráo trẻ con, vậy bà ta đổi với nhà ai?”
Tô Hiểu Mạn: “ con ruột bà ta hiện tại đang ở thôn chúng ta đó? Có lẽ có người có thể đoán được, mọi người xem mấy anh em nhà bọn họ này, nghĩ lại xem có ai lớn lên giống bọn họ, liền biết con ruột Tôn Mai rốt cuộc là ai?”
“Nghĩ lại mấy ngày này, Tôn Mai làm chút chuyện khác thường gì? ba cô sáu bà Trong thôn hẳn là đều biết đi, tôi tin tưởng đều không cần nói rõ, có những người làm chuyện trái với lương tâm, luôn là muốn ban ngày ban mặt hạ.”
Đôi mắt Tôn Mai đều sắp trừng rớt ra ngoài, hiện tại không phải liên quan chuyện khác nữa, mà là liên quan đến đứa con út ưu tú nhất cả bà ta, rõ ràng thằng bé nên có tiền đồ càng thêm tốt đẹp, nó chính là con cháu đại viện, cha của nó là viên tư lệnh, đúng vậy, Tạ Minh Đồ chính là muốn cướp thân phận của nó.
Quá ác độc, lúc trước vì sao mà bà ta không bóp c.h.ế.t nó.
Tôn Mai ra sức tránh khỏi vậy giữ, rốt cuộc tránh thoát những người ngăn lại bà ta đó, bà ta không thể để cho Tô Hiểu Mạn tiếp tục nói tiếp, bà ta không thể để cho bọn họ uy h.i.ế.p đến thân phận cùng địa vị con trai chính mình.
Nhưng mà bà ta dùng sức quá mạnh, vừa mới tránh thoát được, cả người đã ngã sấp trên mặt đất, cắn tới chính mình đầy miệng là máu, hàm răng cắn vào bùn trên mặt đất.
“Mau đỡ mẹ anh lên.”
Tạ lão tam đỡ Tôn Mai lên, m.á.u trong miệng trong hàm răng của Tôn Mai còn không có phun ra đi, “Ngăn cô ta lại, không cho cô ta nói nữa, mấy kẻ điên bọn họ, muốn cướp thân phận con trai tôi.” Lúc này ông Lâm ở bên cạnh hỏi: “Đứa con trai bà nói đến tột cùng là ai?”
Tôn Mai toàn thân lạnh lẽo một mảnh, m.á.u và đất trong miệng cũng không thèm đi lau.
Tô Hiểu Mạn ở một bên lạnh lạnh nói: “ Con ruột bà ta đến tột cùng là ai, tin tưởng không cần chúng tôi nói thẳng, mọi người cũng đoán được đi?”
Phần lớn người trong phòng hai mặt nhìn nhau, nhưng mà cũng không ai nói gì, bởi vì chuyện này quá mức hoang đường và không thể tưởng tượng.
Đúng vậy, cho dù Tô Hiểu Mạn và Tạ Minh Đồ không cần nói rõ, mỗi người bọn họ đều đoán được người kia là ai, đã là con cháu cán bộ, như vậy cũng chỉ có thanh niên trí thức, lại còn lớn lên giống với người nhà họ Tạ nữa. Như vậy cũng chỉ có một người.
—— Khương Yến Đường.
Nghe nói mấy ngày này Tôn Mai cũng vô cùng khác thường, không ít người đều nhìn thấy bà ta lâu lâu lại chạy tới chỗ ở của thanh niên trí thức, nói chuyện nhỏ nhẹ cùng với nhóm thanh niên trí thức, trước đó, tựa hồ bà ta còn tìm người tìm hiểu rất nhiều chuyện về thanh niên trí thức Khương.
Cẩn thận ngẫm lại, khuôn mặt kia của thanh niên trí thức Khương, cũng lớn lên rất giống Tạ lão nhị, nếu là……
Nếu là tưởng tượng ở trong đầu một cái hình ảnh, Khương thanh niên trí thức bỏ đi quần áo thanh niên trí thức trên người, thay quần áo nông dân địa phương, lại đứng vào giữa mấy người Tạ lão đại Tạ lão nhị Tạ lão tam.
Đúng là anh em một nhà luôn rồi!
Bỏ đi cái vẻ ngoài thanh niên tri thức, Khương Yến Đường cũng không có gì khác nhau với người chân đất ở nông thôn.
Này này này…… Chẳng lẽ Khương Yến Đường mới là con cái nhà họ Tạ, mà Tạ Minh Đồ là con cháu đại viện bị cố ý đánh tráo, như vậy, người vốn nên có xuất thân tốt đẹp, hẳn phải là Tạ Minh Đồ, là tiểu tử nghèo trong thôn bọn họ Tạ Minh Đồ!!!
Đúng vậy, dung mạo Tạ Minh Đồ xuất sắc như vậy, lúc nhỏ chính là một đứa bé xinh đẹp, trước đây khi anh còn nhỏ, cũng không phải không có người suy đoán có phải nhà họ Tạ trộm ôm trẻ con nhà khác trở về hay không, sau khi Tạ Minh Đồ lớn càng ngày càng lôi thôi lếch thếch, dần dần cũng không còn ai nhắc tới chuyện này nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.