Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 247: Đọc Hiểu Sách Tiếng Anh




Tô Hiểu Mạn nghĩ thầm, mẹ đừng có gạt con, trước không nói cái khác, chính là trước kia nhìn thấy Đường Kiến Cường cũng không có ăn như vậy.
Đúng là một cái dạ dày đại vương.
Hiện tại anh trai của anh tới, được rồi, hai người này đều có cái dạ dày đại vương, ăn siêu cấp nhiều.
Cô đi lấy thêm đồ ăn, hai anh em này ở bên nhau ăn bí đỏ nướng, Khương nhị ca ở bộ đội ăn bí đỏ nấu tới phát ngán, thứ không muốn thấy nhất ở bên ngoài chính là bí đỏ, nhìn thấy Tạ Minh Đồ ăn từng miếng từng miếng thơm thơm giòn giòn nên anh cũng ăn cùng nhau luôn.
Vì thế hai anh em bọn họ cùng nhau bí đỏ ăn nướng.
Đừng nói, vỏ giòn giòn, ăn còn khá ngon, người em dâu này của anh ta đúng là có sáng tạo, nhà bếp trong quân doanh mà có thể nấu bí đỏ ăn ngon như vậy thì tốt quá.
“Mạn Mạn nấu đồ ăn rất ngon.” Hiện tại mỗi ngày Tạ Minh Đồ đều ăn đồ ăn do Tô Hiểu Mạn làm khiến anh hạnh phúc đến mức nổi bong bóng hồng, đây là những ngày tháng mà trước kia tới mơ anh cũng không dám mơ.
Nếu anh có thể lập tức tới hai mươi tuổi, lập tức đi lấy giấy chứng nhận với Mạn Mạn thì càng tốt.
Tạ Minh Đồ cũng rất thống khổ phát hiện, bởi vì Mạn Mạn nấu ăn quá ngon, chính anh cũng bắt đầu ăn càng ngày càng nhiều…… Trước kia ở nhà là không có nhiều phần cho anh lắm, hơn nữa cũng không thể ăn, anh cũng chỉ ăn lung tung một chút, đói bụng lại lên trên núi tìm đồ ăn, bởi vì tay nghề chính mình không ổn, Tạ Minh Đồ vẫn luôn ăn không tính là nhiều.
Trước khi quen biết Mạn Mạn, anh vẫn luôn cảm thấy ăn cơm chính là chuyện lấp đầy bụng mà thôi, nhưng là hiện tại…… càng ngày anh càng cảm thấy ăn cơm là một loại hưởng thụ đặc biệt.
Nhịn không được muốn ăn càng ngày càng nhiều.
“Thằng nhóc em cũng có phúc khí lắm đấy.” Trong giọng nói của Khương Lôi Ngạn không khỏi lộ ra vài phần hâm mộ, đứa em trai này của anh ta thật ra rất lợi hại, tuổi còn nhỏ mà đã tìm cho chính mình một người vợ xinh đẹp như vậy, lớn lên đẹp, nấu ăn lại ngon nữa. Tạ Minh Đồ rất là tán đồng, cảm thấy người anh trai này rốt cuộc nói được vài câu tương đối dễ nghe.
Tô Hiểu Mạn lại đi xào thêm hai món đồ ăn cho họ, miễn cưỡng mới kết thúc một bữa cơm trưa, sau khi ăn cơm trưa xong thì nghỉ ngơi, Khương Lôi Ngạn nói rằng sau đó bọn họ cùng về nhà họ Khương một chuyến, “Để cha mẹ gặp em.”
“Sáng nay cha anh còn gọi điện cho anh, trong điện thoại dặn dò nói nhất định phải mang em trở về, cũng đi gặp ông bà nội nữa.”
Tô Hiểu Mạn và Tạ Minh Đồ đồng ý rồi.
Có lẽ Khương Yến Đường cũng sẽ đi theo về nhà họ Khương, nhưng mà hai người cũng chưa hỏi, Tô Hiểu Mạn cảm thấy là vô luận thế nào, Tạ Minh Đồ cũng nên trở về gặp cha mẹ ruột của chính mình một lần, còn có anh trai chị gái và ông bà nội của anh nữa.
Sau khi ăn uống no đủ, Khương Lôi Ngạn thả lỏng người, tuy rằng cả người vẫn là đau nhức, thân thể lại hơi mỏi mệt buồn ngủ, anh là kiểu người ở nơi nào cũng có thể ngủ được, không làm ra vẻ như vậy, cũng không ngại tạm chấp nhận ngủ ở trên mặt đất một buổi trưa.
Trong lúc mơ hồ hình như anh có nhìn qua trong phòng một vòng, ánh mắt không nhịn được dừng lại ở trên máy may, đương nhiên, thứ hấp dẫn sự chú ý của anh ta cũng không phải máy may, mà là một quyển sách để trên máy may.
Trong nhà của hai đứa học sinh tiểu học này hình như còn có vài quyển sách.
Lòng hiếu kỳ của Khương Lôi Ngạn trỗi dậy, muốn biết ngày thường em dâu và em trai đọc loại sách gì, vì thế liền đi qua, cầm lấy quyển sách trên bàn kia.
Khiến người cảm thấy ngoài ý muốn chính là quyển sách này thế mà lại là một quyển sách bản nguyên tác tiếng Anh, anh ta tùy ý mở ra, bên trong chính là một đống chữ rậm rạp khiến anh ta cảm thấy đau đầu, trình độ tiếng Anh của anh ta không tính là kém, cũng thuộc về loại không có trở ngại về giao tiếp, chẳng qua nhìn những câu bên trong vẫn cứ phải cẩn thận phân biệt, mới có thể thong thả hiểu được ý tứ của người viết.
Hai đứa em dâu và em trai này của anh ta, như thế nào sẽ đọc loại sách này ở nhà?
Trong lòng Khương Lôi Ngạn tự hỏi: Bọn họ xem hiểu sao?
Vì thế anh ta vô cùng thẳng thắn mà trực tiếp mở miệng hỏi: “Hai đứa có thể xem hiểu quyển sách này sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.