Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 266: Đồ Ăn Hôm Nay Ngon




Tạ Minh Đồ cười múc cho mỗi người một chén sủi cảo, Khương Lôi Ngạn đi rót dấm chua, cố ý cho vào chén nước chấm của ông nội Khương một ít rau thơm để trả thù, bị ông nội Khương hung hăng đánh một cái vào tay.
Ông nội Khương phê bình nói: “Cháu đúng là đồ tồi!”
Ông đem rau thơm cho bà nội Khương.
Ông nội Khương ghét ăn rau thơm nhất, nhưng mà bà nội Khương lại thích ăn rau thơm, cho nên trong vườn cũng có rau thơm, nhà tự trồng.
Nói xong ông nội Khương bắt đầu đổ rất nhiều đậu đen vào trong chén Khương Lôi Ngạn, đây cũng là thứ mà Khương Lôi Ngạn ghét ăn nhất, dùng bột đậu đen xào lẫn rau anh ta có thể tạm chấp nhận được, nhưng nếu bắt anh ta ăn trực tiếp, thì một hạt anh ta cũng không ăn nổi.
“Ông nội, ông quá xấu xa!” Khương Lôi Ngạn hét lên rồi gắp từng viên đậu trong chén ra, còn cáo trạng với bà nội Khương: “Bà nội bà xem ông cháu kìa, ông nội đang lãng phí lương thực.”
Bà nội Khương cau mày chậc chậc hai tiếng ghét bỏ: “Tôi không muốn ngồi cạnh hai người nữa, vẫn là Tiểu Đồ ngoan nhất, không kén chọn thứ gì cả.”
Trong chén dấm chua của Tạ Minh Đồ còn bỏ thêm chút gừng băm, ông nội Khương nói là làm đàn ông nhà họ Khương thì phải ăn cay được, cho nên còn cho chút gạo kê cay vào.
Tô Hiểu Mạn bị món gạo kê siêu cay này làm cho sặc chảy cả nước mắt.
“Mạn Mạn…” Tạ Minh Đồ vô cùng quan tâm mà nhìn cô, có ý định lau nước mắt cho cô.
Tô Hiểu Mạn cũng dứt khoát lau cho anh, thế là xong, Tạ Minh Đồ và cô cùng nhau rớt nước mắt bởi vì vừa rồi cô có băm ớt chỉ thiên.
Tạ Minh Đồ chớp chớp mắt: “Mạn Mạn, tay em…”
Tô Hiểu Mạn cười ha ha: “Mới băm ớt xong, ai bảo anh chạy tới làm gì! Đã là đàn ông thì không sợ bị cay!”
Ông nội Khương ở bên cạnh xen mồm vào: “Đúng vậy, cháu nói rất chính xác!”
Ai biết được ngay giây sau đó, Tô Hiểu Mạn cảm thấy ngứa mắt, thuận tay lau khóe mắt của chính mình, kết quả là bản thân cũng bị dính cay.
Tự làm bậy không thể sống.
Vội vã đứng lên chạy đi rửa tay, Tạ Minh Đồ đi rửa tay cùng với cô. Khi quay lại mắt của hai người đều hồng hồng, nhìn như thể là con thỏ vậy, bà nội Khương cười cười gắp cho mỗi người bọn họ một cái sủi cảo to.
Hai cái sủi cảm to kia đều là do ông nội Khương gói, gói cực xấu, nhìn trông như thể hai cái bánh bao lớn vậy.
“Tới đây, ăn chút tâm ý của ông nội mấy đứa.” .
||||| Truyện đề cử: Song Trùng |||||
Tô Hiểu Mạn và Tạ Minh Đồ đành phải cúi đầu ăn tâm ý của ông nội, một cái bằng ba cái, nhân sủi cảo còn có cả gạo kê cay, đây đúng thật là phong cách của ông nội Khương.
“Đồ ăn hôm nay ngon hơn nhiều so với trước kia, là tay nghề của Hiểu Mạn đúng không.” Ăn một lát, ông nội Khương khen nói.
Ông ăn những món ăn bà nội Khương nấu nhiều năm như thế, ăn tới ngán rồi.
“Bà nhìn mà xem, bạn già à, bà nên đi theo người trẻ tuổi mà học tập.”
Bà nội Khương đá ông ở dưới gầm bàn một cái, tên hỗn đản này! “Về sau ông tự đi mà nấu, đừng ăn đồ tôi nấu nữa.”
“Bà nhìn bà mà xem, mới nói có vài câu đã quẳng gánh giữa đường, tôi cũng muốn tự nấu lắm chứ, nhưng mà mỗi lần tôi nấu cơm thì bà đều tới nhà ông Chu để ăn cơm.”
“Một mình tôi ăn thì có ý nghĩa gì?”
Bà nội Khương: “Đồ ăn mà ông nấu tới heo còn chẳng ăn nổi.”
Ông nội Khương: “Bà nói lời này làm tổn thương lòng tôi, rõ ràng ông già Chu Tiểu Trương kia còn bảo tôi tới trường học để nấu cơm.”
Đầu bà nội Khương đầy hắc tuyến: “Là để ông đi nấu cho biết khổ nhớ cơm ngọt.”
“Ông thì nấu ngon quá rồi, người ta ăn cũng không ăn nổi.”
“Tôi thấy ông vẫn không nên đi, con cái nhà người ta đang yên đang lành bị ông hại.”
Nghe ông bà nội đấu võ mồm, mấy người Tô Hiểu Mạn bên cạnh đều cười, Khương nhị ca ăn miếng sủi cảo, nói với em trai và em dâu: “Hai đứa nhất định phải thử cơm ông nội nấu, ăn xong cơm ông nấu xong ăn những món khác sẽ cảm thấy đó toàn là sơn hào hải vị.”
Lúc này Tô Hiểu Mạn đột nhiên thấy trong lòng đau sót, cô nghĩ tới từ nhỏ đến lớn Tạ Minh Đồ chưa được ăn thứ gì ngon lành cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.