Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 547: Nam Mc




Thế là cô mỉm cười, vẫy tay với Tạ Minh Đồ: "Đừng có đứng xụ mặt ở cửa dọa người nữa, trước kia anh cũng không đến mức như vậy."
Tạ Minh Đồ đi tới ôm cô vào trong lòng: "Anh đứng ở cửa ra vào đã hơn nửa ngày, em không nhìn thấy hả?"
Tô Hiểu Mạn bật cười: "Ai bảo anh xuất quỷ nhập thần, im hơi lặng tiếng, ba ngàn chữ hôm nay viết xong hết rồi à?"
Tạ Minh Đồ véo má cô: "Em nhớ cái gì mà Vương Lượng, Tiết Khương, cũng không nhớ đến anh."
Tô Hiểu Mạn chậc một tiếng: "Mùi chua thật nồng nha, em muốn gọi tiểu Nghiên với Dao Dao đến đây, để cho bọn chúng nhìn ba ba ăn dấm."
"Chúng ta cũng là vợ chồng già bao nhiêu năm rồi, còn không cho phép em thích một nam MC sao?"
Tạ Minh Đồ khẽ hừ một tiếng: "Không cho phép."
"Được được được, anh cứ chua đi, chua nữa đi."
Tạ Minh Đồ hôn một cái trên mặt cô: "Đến một ngày nào đó anh không chua nữa thì lúc đó Mạn Mạn em mới phải lo lắng đó."
"Anh nói đúng." Tô Hiểu Mạn cười: "Tổ chức cho phép anh làm bình dấm chua."
"Đêm nay nhà chúng ta ăn sủi cảo, đúng lúc thiếu dấm."
Không bao lâu sau khi bàn chuyện hợp tác với đài phát thanh xong, đài phát thanh Phương Đông đẩy ra một chuyên mục Vương Lượng kể chuyện xưa vào ban ngày, không bao lâu sau chuyên mục này đã thành chủ đề bàn luận của khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Bây giờ radio cũng không phải là đồ vật hiếm có nữa, không ít nhà đều có, bên trong các loại cửa hàng nhỏ bên đường cũng có, không ít người mở cửa hàng, ban ngày chăm sóc cửa hàng một mình sẽ bày một chiếc radio ở cửa để nghe tiết mục trên đài giải buồn.
Bước vào bên trong từng cái cửa hàng, cũng không cần vào đến bên trong, đi dạo ở một con đường, khắp nơi đều vang tiếng nói của MC Vương Lượng, đang đoc cùng một quyển chuyện xưa.
Đám người đi mua sắm, vốn không có ý đi nghe chuyện xưa của MC kể, bạn đi vào một cửa hàng ở Nại Hà, mới ra ngoài, chưa đến mấy bước chân đi đến một cửa hàng khác, chuyện xưa ở bên trong radio còn chưa kể xong, vừa lúc lại có thể tiếp tục nghe.
"A, để nghe nốt đoạn này đã."
"Hôm nay tớ phải vội đi mua đồ đó, chúng ta đi ra ngoài nhanh đi."
"Cậu gấp cái gì, nghe xong đoạn này đã rồi đi..."...
Tô Hiểu Mạn đi tuần tra nhà máy rượu đỏ, trên đường về trên đường mua hai cân hạt dưa, vừa đi vào trong ngõ đã nghe thấy tiếng radio từ nhà nào truyền tới, MC Vương Lượng đang đọc tiểu thuyết, đúng lúc lại là tiểu thuyết « tinh không » mà Tạ Minh Đồ viết.
Mặc dù trong lòng đã hiểu rõ về mẩu truyện này, nhưng trên đường vẫn muốn nghe hết cả đoạn, lúc này Tô Hiểu Mạn vẫn dán góc tường đi, nghiêm túc lắng nghe âm thanh đọc diễn cảm truyền tới từ radio trong viện.
Đẩy cổng nhà mình ra, Tô Hiểu Mạn về đến nhà cũng đúng lúc mấy người nhà bọn họ cũng đang nghe radio.
"Tại kia chớp mắt nháy mắt..."
Ông nội Khương và bà nội Khương với Quan sư phụ đang vây quanh bên cạnh chiếc radio, vừa nghe vừa cau mày, trong miệng lại còn đang bình luận: "Tiếng nói của chàng trai này nghe êm tai ghê."
"Đúng vậy đúng vậy, cùng những cái kia hát Bình thư hát hí khúc không giống, giọng đọc của anh ta giống như đang đọc tin tức vậy."
"Nghe êm tai thì đúng là êm tai, nhưng mà chưa đủ diễn cảm."
"Ông nghe đi, vừa rồi khi đại nguyên soái tinh tế nói chuyện, tiếng nói ấy nên sục sôi một chút."
...
Tô Hiểu Mạn nhìn thấy ba người bọn họ tỏ ra vẻ ghét bỏ, nhưng thân thể lại rất thành thật vây quanh radio, nghe gần nửa ngày, cũng không có ai muốn đổi tiết mục.
Cô đổ hạt dưa vào trong mâm, mang sang bên đó còn chưa được một lát, trên mặt đất đã toàn là vỏ hạt dưa.
Quan sư phụ là một người kén ăn, vừa ăn vừa ghét bỏ: "Hạt dưa này nhiều hạt lép quá, Hiểu Mạn cháu chọn như nào thế?"
Ông bà nội Khương cũng đồng ý nói: "Lúc nào muốn ăn hạt dưa thì con nên đi nhà lão Trương trong ngõ hẻm kia mua ấy."
"Tùy tiện mua trên đường." Tô Hiểu Mạn dùng tay lột vỏ hạt dưa, ở trong miệng nhai vài lần: "Con ăn cảm thấy cũng không tệ lắm."
Quan sư phụ: "Hạt dưa này khống chế lửa không tốt lắm, còn không ngon bằng hạt dưa mà đồ đệ rang."
"Đúng vậy đúng vậy."
" Lần trước Tiểu Đồ rang chút hạt dưa ăn cũng không tệ lắm."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.