Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 574: Em Là Vợ Của Anh




Tô Quốc Đống xoắn xuýt trong chốc lát, cuối cùng đồng ý: "Vậy thì được."
"Hiểu Mạn à, chiếc xe này con mua bao nhiêu tiền thế?"
"Nếu là cạo sờn thì phải tốn bao nhiêu tiền để sửa?"
...
"Cha à, con mua hơn tám nghìn."
"Tê!" Tô Quốc Đống hít một ngụm khí lạnh: "Tám ngàn, đắt như vậy hả!"
Tô Hiểu Mạn gật đầu, "Đúng vậy."
Cô cũng không muốn nói mười tám vạn, mà nói giảm đi một chút.
"May là xe cũ, nếu là xe mới đắt như vậy, cha cũng không dám dùng đâu." Tô Quốc Đống yên lặng tiếp thu cái giá này, sau đó với tinh thần không ngại học hỏi kẻ dưới mà đi theo con rể học lái xe.
Tạ Minh Đồ bị ép thay mới xe còn có thể làm sao, chỉ có thể rưng rưng thay xe mới, mọi người ở đơn vị phát hiện Tạ tổng công lại đổi một chiếc xe, chắc là vợ anh lại mới mua xe cho anh.
"Lại đổi xe hả?"
"Lại đổi xe."
Người nói chuyện yên lặng nhìn thoáng qua mặt Tạ Minh Đồ, sau đó lại yên lặng không nói thêm câu nào nữa.
Bên này Tạ Minh Đồ lái xe mới, bên kia Tô Quốc Đống thì vui vui sướng sướng lái chiếc xe cũ tám ngàn khối đi vòng quanh.
Đàn ông mà, đều yêu xe, cho dù có bao nhiêu tuổi đi nữa cũng đều lưu luyến si mê đối với chiếc xe yêu quý của mình, trong tâm tình lưu luyến si mê đối với chiếc xe yêu quý đó, ông ta rất nhanh đã lái thành thạo còn thi được bằng lái.
Nhóm bạn đánh cờ lúc trước vẫn chơi cờ cùng ông, tất cả đều nhìn xe của ông ta mà thèm.
" Mua bao nhiêu tiền?"
"Con gái mua, hơn tám nghìn."
"..."
Tô Hiểu Mạn vừa về đến nhà đã nhìn thấy cha cô Tô Quốc Đống nháy mắt với cô một cái: "Hiểu Mạn ơi, hôm nay có người nói muốn chiếc xe tám ngàn của cha với giá gần một vạn đó."
Tô Hiểu Mạn: "..."
Sương mù cỏ! Khóe miệng cô giật một cái: "Cha, chẳng lẽ cha bán đi rồi hả?"
Đừng nói là bán tám ngàn xong còn cảm thấy mình kiếm lời rồi?
"Không bán!" Tô Quốc Đống hừ hừ vài tiếng: "Cha con ngu như vậy sao?"
"Mẹ ngươi nói, chuyện gì khác thường chắc chắn có trá, con nói thật đi, cuối cùng con mua cái xe này mất bao nhiêu tiền."
Tô Hiểu Mạn: "... Cha à, cha với mẹ con đúng là thông minh như nhau."
Tháng chín.
" Đại hội khen ngợi?
"
"Em cũng được tham gia sao?" Tô Hiểu Mạn chỉ chỉ mình, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc." Có thể dẫn theo người nhà nữa hả?"
Tạ Minh Đồ gật đầu, nhìn thấy dáng vẻ không hề quan tâm gì của cô lúc này, không khỏi nhíu nhíu mày.
"Mạn Mạn, em là vợ của anh."
Tô Hiểu Mạn gật đầu: "Em biết mà."
"Em đừng có giả ngốc."
"Em còn chưa bao giờ đến đơn vị của anh đâu đó."
Tô Hiểu Mạn lúc này mới muộn màng phát hiện, từ lúc Tạ Minh Đồ trở về thủ đô làm việc đến giờ, đúng là cô chưa từng đi đến đơn vị làm việc của anh, bởi vì đơn vị của bọn họ là đơn vị giữ bí mật, cho dù là người nhà đi ra đi vào cũng phải làm thủ tục rất rườm rà, còn phải làm mấy chương trình kiểm tra, thế là Tô Hiểu Mạn rất ít đi đến đơn vị của Tạ Minh Đồ.
Ngược lại hai đứa con lại đi đến đó rất thường xuyên.
Về phần Tô Hiểu Mạn, một là bởi vì ra vào phiền phức, hai là bởi vì công việc của cô cũng rất bận rộn cho nên đúng là cô chưa đi vào trong đơn vị của Tạ Minh Đồ bao giờ.
Nhiều nhất cũng chỉ đi dạo một vòng bên ngoài đơn vị thôi, bởi vì cô cảm thấy không khí bên trong đơn vị thực sự quá nghiêm túc, từng cổng ra vào đều có người trông coi, càng đừng nói đến chuyện phải đối đáp khẩu hiệu.
Tô Hiểu Mạn: "..."
Trước kia Tạ Minh Đồ làm phi công, sau đó còn tham dự nghiên cứu phát minh mô hình thiết kế gì đó cần phải giữ bí mật, cụ thể như thế nào thì Tô Hiểu Mạn cũng không rõ lắm, nhưng cô biết năm nay đúng là đã giải được một đề bài kỹ thuật rất khó, bây giờ muốn mở đại hội khen ngợi sao?
"Đúng, sau lần khen ngợi này, đơn vị phải cải cách chia tách."
"Nếu em mà còn không đến đơn vị của anh gặp mặt đồng đội của anh một lần, bọn họ cũng sắp cho rằng anh muốn ly hôn rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.