Thập Niên 70 Xuyên Sách Thành Vợ Của Phản Diện

Chương 69: Tới Nơi




Biết được chuyện này, Triệu Thanh Thanh trộm cảm thán một câu: “Xem ra chúng ta tới không đủ sớm.”
Hiện tại người ta đã không còn muốn tiếp đãi những nhóm học tập khác nữa, vậy thì sẽ dạy cho bọn họ sao?
Khương Yến Đường tiếp một câu: “Cứ học hành tử tế là được.”
Chu Hạ Cường lái xe ở đằng trước, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe: “Có một số người từ trong thành tới, chỉ biết nói ngoài miệng nhưng lại không làm được như mình nói, lão già tôi không thích những người như vậy.”
Tô Hiểu Mạn: “Bác này, chúng cháu nhất định sẽ lời nói đi đôi với việc làm.”
Lúc mà Tô Hiểu Mạn đang nói chuyện, cảm thấy cả người mình đều run rẩy, cảm thực giống hệt như vừa đang ngồi trên “máy rung thịt”.
Đây là lần đầu tiên cô ngồi trên máy kéo, ngồi trên thứ này, như thể ngồi trên ghế mát xa vậy, bánh xích của máy kéo có chút giống với xe tăng, tựa hồ cũng là vương giả của mọi loại địa hình, chỗ nào cũng có thể lái qua được nhưng mà….
Nhưng mà ngồi ở trên này thì không được dễ chịu cho lắm.
Nếu mà ngồi nửa ngày, chắc không còn m.ô.n.g luôn.
— quả nhiên là máy “rung thịt.”
Chu Hạ Cường vừa định trả lời thì thấy phía trước có một người đàn ông đội mũ rơm đứng ở ven bờ ruộng bên đường, vẫy tay với bọn họ, miệng còn gọi Chu tam bá.
Xe dừng lại ở ven đường, người đàn ông đội mũ rơm nói máy kéo trong thôn của họ hỏng rồi, giờ đang phát sầu lên được, đại đội trưởng bảo anh ta đi tìm người sửa, mà trong thôn người duy nhất biết sửa máy kéo chỉ có Chu Hạ Cường.
“Gọi bác ba tới xem qua, chứ bên đó không ai sửa được, bác Chu mau đi xem giúp đi ạ.”
“Không quá xa.”
“Đang đi đường thì vừa khéo gặp mọi người.”
Đúng lúc này, Tô Hiểu Mạn mới biết ngữ khí hơi chanh chua như Chu Hạ Cường vậy mà lại biết sửa máy kéo, nghe nói nhưng cái máy kéo xung quanh gặp vấn đề gì người ta đều gọi ông tới sửa.
Hiện tại nghe được bên đó xảy ra chuyện, mấy đội ngũ cũng hỗ trợ cho nhau, bọn họ lái xe về hướng bên kia, chỉ đến để xem tình huống bên kia thế nào trước, cũng có thể hóng hớt được chút.
Lái xe trên đường đất 10 phút, đã nhìn thấy một chiếc máy kéo màu vàng đất dừng ở gốc cây gần đó, xung quanh có bảy tám người đàn ông vây quanh.
“Lại có người tới đây? Mấy người này lạ mặt? Lại tới để “học tập” hả?”
“Chúng ta đang bận.’ “Bác Chu tới xem hộ, chúng cháu không tìm ra được vấn đề, nhưng mà xe không chạy được không nhúc nhích chút nào….”
Chu Hạ Cường xuống xe, Tô Hiểu Mạn cũng xuống xe cùng luôn.
Chu Hạ Cường cầm chìa khóa máy kéo, mở cánh cửa ra, một đợt âm thanh lớn và khói đen phun ra, tiếng động này gần như có thể làm mặt đất chấn động.
“cái này cũng không có vấn đề gì cả.”
Chu Hạ Cường kiểm tra nửa ngày, cũng không phát hiện chỗ nào có vấn đề cả, nhưng mà không lái được,
“Bác Chu, tới bác còn không thấy được thì làm sao đây?”
“Trước kia cũng chưa từng gặp phải chuyện này.”
“Khó quá.”
Thấy vậy, mấy người đàn ông bắt đầu hoảng lên, mấy ngày nay trong thôn bọn họ có chuyện gì cũng đều phải dùng máy kéo, nếu mà hỏng thì không có phương tiện để làm việc, nếu mà không sửa được thì càng khó khăn hơn, giá cả mua một chiếc máy kéo không thấp chút nào.
Tới những vùng khác gọi người về sửa, cũng phải bỏ ra rất nhiều tiền.
“Mọi người tập chung, tôi muốn nhìn bên này, phục vụ, nâng lên một chút.” Ngữ khí của Chu Hạ Cường không tốt lắm, giọng nói mang theo chút ấm ách, như thể bắt đầu nóng giận: “Mấy người các cậu, đứng tránh ra đi, che hết lại.”
Những người khác không biết gì về sửa máy kéo, nghe xong lời nói thì tản ra bốn phía, những người như hai người Triệu Thanh Thanh, và Đường Kiến Cường, đã sớm tìm một chỗ thoải mái ngắm phong cảnh rồi.
hai người này không có hứng thú với việc sửa máy kéo.
Hà Lượng còn lưu tâm nhìn Trương Lị Lị, nhưng mà Trương Lị Lị không thèm để ý gã ta, lấy một bình nước từ trong túi ra uống.
Anh Trần ngồi thẳng trên mặt cỏ, còn tới tìm người đàn ông đội mũ rơm kia mượn mũ rơm để đội, đi tới bên này nói chuyện trong thôn.
“Bên này các cậu có bao nhiêu hộ?”
“Bên kia là giống gì vậy, sản lượng có tốt không?”

“Khá hơn nhiều so với bên chỗ tôi, mấy đội các cậu mua không ít máy kéo đâu nhỉ?”
Tô Hiểu Mạn đi theo mọi người tới bên cạnh, lại đột nhiên thấy Tạ Minh Đồ vẫn đứng bên chiếc máy kéo, đang muốn đi tới kéo anh một chút, lại nghe anh thốt ra một câu: “Tiếng nó không đúng lắm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.