Tiên Nghịch

Chương 801: Ngươi không có tư cách




Hô Phong thuật là thần thông mạnh nhất của hắn, lần thứ hai thi triển ra. Lúc này hắc phong xung quanh càng mạnh hơn hóa thành hai con hắc long ở phía trước Vương Lâm !
 
Trước khi đạt tới Khuy Niết, Vương Lâm tối đa chỉ có thể hóa thành một con. Nhưng hiện tại do tu tăng lên toàn lực thi triển có thể ra hai con hắc long. Hai con hắc long gầm lên, nối đuôi nhau bay quanh người Vương Lâm, đồng thời há miệng thổi ra vô số những cơn cuồng phong !
 
Vô số những tiếng nổ quanh quẩn thiên địa, những cơn gió lạnh rất mạnh khiến cho tinh không xung quanh có chút chấn động. Cùng lúc đó Vương Lâm lại chỉ về phía Phong Tiên Ấn, trên đó lập tức lóe ra kim quang, một đạo thiên lôi từ trong đó nhanh chóng ngưng tụ rồi bay về phía Huyết Thần Tử !
 
Vương Lâm lại vỗ túi trữ vật, kiếm tiên xuất hiện trong tay. Hắn không tiếc tiêu hao nguyên lực thi triển ra Trảm La Quyết liên tiếp. Một đạo nối tiếp một đạo, hắn cứ thế thi triển, chẳng biết Huyết Thần Tử bình tĩnh tùy ý bước tới, tay phải chỉ lên trời, lập tức thiên lôi do Phong Tiên ấn ngưng tụ nổ tung. Tay phải của Huyết Thần Tử chỉ xuống phía dưới, lập tức lực lượng khổng lồ do trăm đạo Trảm La Quyết hình thành vỡ hết ! Cuối cùng tay phải của Huyết Thần Tử chỉ về phía trước, âm phong do hai con hắc long phun ra cũng biến mất. Ngay cả hai con hắc long ở dưới một chỉ của Huyết Thần Tử, cất tiếng kêu thảm thiết do bị một cỗ lực lượng cường đại không thể tưởng tượng chém ngang lưng !
 
- Hô Phong của Tiên đế Bạch Phàm chỉ có vậy mà thôi !
 
Ánh sáng yêu dị trong mắt Huyết Thần tử càng đậm, tay phải hư không chộp một cái thẳng hướng Vương Lâm.
 
Ngay trong khoảnh khắc này !
 
- Tên sư tôn của Thanh Thủy ta, ngươi có dám lặp lại lần nữa? - Một cỗ sát khí tưởng chừng có thể xé rách không trung, cùng với giọng nói âm trầm vào lúc Huyết Thần Tử vừa dứt lời đột nhiên vang lên.
 
Trong khoảnh khắc thanh âm vang lên, không gian xung quanh lập tức bị xé nát ra thành nhiều mảnh gây nên những tiếng nổ ầm ầm, giống như không thể chịu nổi âm thanh này.
 
Không chỉ tinh không mà ngay cả kiếp vân trên bầu trời lúc này đều nhanh chóng lui lại.
 
Quy tắc ngôn xuất pháp tùy của Huyết Thần Tử lúc trước so sánh với thanh âm này cũng là không phân cao thấp.
 
Trong phạm vi vạn trượng hình thành quy tắc trong phút chốc tan vỡ !
 
Thậm chí Diêu Vân ở phía xa cũng phun máu tươi, thân mình lập tức uể oải, ánh mắt kinh hãi cấp tốc lui về phía sau.
 
Toàn bộ vạn trượng trong khoảng không lập tức tràn ngập sát khí không thể tưởng tượng này. Không chỉ có như thế, trong khoảnh khắc này, tất cả tu sĩ trong La Thiên nam vực đều có thể cảm nhận được một luồng sát khí phát ra từ trong lực lượng của thiên địa. Mức độ nồng đậm của sát khí khiến rất nhiều tu sĩ bị chấn động mà phun ra máu tươi. Mà lúc này, Huyết Thần Tử bị vây ở trung tâm của cơn gió lốc sát khí càng cảm thụ sâu sắc hơn, đồng tử hai mắt hắn co rút lại.
 
Hắc long bị chặt ngang ở trước người Vương Lâm trong khoảnh thanh âm này vang lên lập tức tiếng rít không ngờ khôi phục như bình thường. Trong tinh không, một thanh niên một thân bạch y, có mái tóc đen phiêu dật cùng con mắt phải đỏ sẫm từng bước từng bước chậm rãi đi tới !
 
Sắc mặt của Huyết Thần Tử lần đầu tiên đại biến !
 
- Thanh Thủy Tiên Quân !
 
Huyết Thần Tử đột nhiên thu tay lui về phía sau mấy bước. Hắn nhìn chằm chằm bạch y thanh niên đang từng bước từng bước đi tới, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
 
- Ngươi có dám ở trước mặt ta nói lại một lần câu nói vừa rồi? - Thanh Thủy chắp tay sau lưng, sắc mặt lạnh như băng, bình tĩnh nói.
 
Vừa nói, màu đỏ trong trong mắt phải của Thanh Thủy cực đậm, lóe cả ra ngoài, trong đó giống như ẩn chứa một cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa, khiến cho người ta ớn lạnh.
 
Yêu quang trong mắt Huyết Thần Tử càng đậm, trầm giọng nói:
 
- Thanh Thủy Tiên Quân, giữa ta và ngươi cũng không có hiềm khích. Nếu vì lời nói vừa rồi của lão phu, ta nhất định thu hồi ! Sau này ta và ngươi còn muốn cùng đi Liên Minh tinh vực. Đến lúc đó lão phu sẽ tìm cơ hội bù đắp lời nói hôm nay ! Chẳng qua, kẻ này có ân oán với Diêu gia của ta mong rằng Tiên Quân không nhúng tay, nếu không sẽ tổn thương hòa khí !
 
Vẻ mặt của Thanh Thủy vẫn lạnh lùng như trước, thân mình bước về phía trước một bước, đi về phía Huyết Thần Tử, trong miệng bình tĩnh nói:
 
- Sư đệ này của ta học nghệ không tinh đã trêu chọc người của Diêu gia ngươi, nhưng như vậy thì sao?
 
- Sư đệ ! - Huyết Thần Tử ngẩn người, mặt lại biến sắc.
 
Mắt phải của Thanh Thủy chợt lóe, một ngón tay chỉ lên bầu trời, lập tức một luồng hắc phong nồng đậm hơn vô số lần so với ngọn gió mà Vương Lâm vừa mới gọi ra trong khoảnh khắc tràn ngập trong thiên địa. Mức độ dầy đặc của hắc phong này không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa trong đó còn vang vọng những tiếng rít. Trong khoảnh khắc sáu con hắc long từ trong hắc phong cuồn cuộn biến ảo ra.
 
Toàn bộ sáu con hắc long này đều có thân dài vạn trượng, như bao phủ toàn bộ thiên địa hình thành một cỗ uy áp đáng sợ. Ở dưới cỗ uy áp này, kiếp vân trên bầu trời nhanh chóng lui về phía sau. Chỉ có điều, trong khi lui về phía sau lại ngưng tụ nhiều kiếp vân hơn, dường như ẩn giấu một kích mạnh nhất !
 
Cảnh tượng này cho dù là liếc mắt nhìn một cái cũng khiến người ta lâm vào kinh hãi !
 
- Hắn vừa học xong Hô Phong thì chính là đại truyền nhân của sư tôn ta. Với thân phận của hắn, không nói Diêu gia ngươi, cho dù là tổ tiên của Diêu gia ngươi trước đây cũng không được làm tổn thương một sợi lông của hắn ! - Thanh Thủy lạnh lùng nói, tay phải chỉ về phía Huyết Thần Tử, lập tức sáu con hắc long mở miệng phun ra từng đạo âm phong đáng sợ.
 
Nét mặt Huyết Thần Tử càng lúc càng âm trầm. Lúc này âm phong kia thổi đến với tu vi của hắn cũng cảm giác hết sức lạnh lẽo. Âm phong này và thần thông của Vương Lâm vừa rồi thi triển tuy nói giống nhau, nhưng uy lực lại chênh lệch như trời với đất !
 
Huyết Thần Tử thoáng suy tư, hai tay mở ra lập tức liền có một vầng áng sáng màu hồng xuất hiện trước người. Những tiếng động ầm ầm vang lên, ánh sáng màu hồng biến thành một đàn Huyết Yến. Tổng cộng chín mươi chín con Huyết Yến bay lượn hình thành một cơn lốc màu đỏ va chạm với âm phong kia.
 
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, khoảng không giữa Huyết Thần Tử và Thanh Thủy xuất hiện rất nhiều cái khe rồi chúng đột nhiên kéo dài giống như một cái khe khổng lồ.
 
Thân thể Huyết Thần Tử chấn động lập tức lui về phía sau. Hắn nhìn chằm chằm Thanh Thủy, vội quát:
 
- Thanh Thủy, ta kính ngươi là tiên quân, chớ có bức người quá đáng ! Thời gian ngươi ngủ say quá lâu có phải đã hồ đồ rồi không? Hứa Mộc cho dù học được Hô Phong nhưng làm sao có thể là sư đệ của ngươi ! Hơn nữa hắn giết rất nhiều tộc nhân của Diêu gia ta, ta tới giết hắn là việc hoàn toàn hợp lý, ngươi dựa vào cái gì đến quản. Lão phu không sợ ngươi, chớ có bức ta !
 
Huyết Thần Tử cũng không biết. Thanh Thủy vẫn có áy náy với sư tôn, cái cảm giác đó in sâu trong lòng hắn. Chỉ có điều, lại không có cơ hội báo đáp. Sau khi hắn thức tỉnh đã nhìn thấy Hô Phong của Vương Lâm thi triển. Trong trận chiến của hắn và Viêm Lôi Tử sau khi ký ức bị điểm tỉnh, ở sâu trong nội tâm đối với Vương Lâm lại có một chút tình cảm phức tạp.
 
- Cho dù hắn thật sự làm sai cũng do ta tự mình thay sư tôn tới dạy. Ngươi không có tư cách đó ! - Thanh Thủy Tiên Quân lạnh lùng nói, âm phong bên ngoài thân thể do sáu con hắc long phun ra liền rít lên.
 
Lúc này, sáu con hắc long lại quấn lấy nhau hóa thành một. Trong tiếng rống giận dữ của con hắc long khổng lồ một làn nước mưa (vũ thủy) phun ra. Trong phút chốc, trong phạm vi ngàn dặm toàn bộ bị bao phủ trong nước mưa mù mịt.
 
- Hoán Vũ !
 
Lúc này, những giọt mưa giống như những viên pha lê tỏa ra ánh sáng rực rỡ bao phủ trong phạm vi ngàn dặm, kèm theo cả sát khí.
 
Có một chút kỳ lạ đó là ở bên ngoài thân thể của Vương Lâm những giọt mưa này chẳng những không có chút lạnh lẽo, ngược lại rất ấm áp bao phủ toàn thân Vương Lâm. Khiến đại lượng nguyên lực tiêu hao trong cơ thể hắn chậm rãi khôi phục.
 
Vương Lâm ngơ ngắc nhìn hết thảy trước mắt. Lời nói của Thanh Thủy rơi vào trong lòng Vương Lâm khiến hắn lâm vào trầm tư. Ánh mắt của hắn thủy chung đặt trên người Thanh Thủy, ở sâu trong nội tâm xuất hiện một cảm giác nói không rõ.
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.