Tiên Ngục

Chương 1023: Tự cho là đúng (hạ)





- Tiểu tử, muốn mượn đao giết người, xem ta bị chê cười sao? Phần tâm tư này của ngươi, nhất định là sẽ thất bại. Hơn nữa, ta còn có thể tiên đoán, ngươi, nhất định sẽ chết ở trên tay của ta! Nhất định?
Tô Triệt khinh miệt cười, đáp lễ nói:
- Ngươi bất quá chỉ là Huyền Tiên mà thôi, đại biểu không được thượng thiên, không có tư cách sử dụng từ 'nhất định' này. Chúng ta trong lúc đó không cần nói nhảm, chờ xem sẽ biết.
- Chậm rãi chờ chết đi!
Lâm Cứu cười lạnh một tiếng, mượn nhờ xu thế tránh né, đột nhiên tung bay đến bên Tô Triệt, hơn nữa bộc phát ra một cổ khí lãng vô hình, oanh một cái, đánh Tô Triệt bay cách mặt đất, giống như bóng cao su quẳng đến xa xa.
Một kích này cũng không phải là sát chiêu gì, Lâm Cứu thầm nghĩ cho Tô Triệt một ít khổ mà thôi, dưới sự bảo vệ của Đạo khí tuyệt phẩm, Tô Triệt lông tóc không thương, nhưng mà, loại cảm giác này tất nhiên là tương đối khó chịu.
Hành vi này của Lâm Cứu rõ ràng đang nói: tùy tiện phun một bãi nước bọt cũng có thể phun chết ngươi! Hiện tại không giết ngươi, chỉ là thời cơ chưa tới mà thôi.
- Ta phi!
Lão Hắc ở trong Tiên Ngục tức giận đến nổi trận lôi đình:
- Huyền Tiên mà thôi, có gì đặc biệt hơn người. Đợi cho chủ nhân ta phi thăng Tiên Giới, mặc dù chỉ là một Nhân Tiên, có thể vượt cấp xử lý Huyền Tiên!
Bá bá bá...
Mấy người Liên Y, Vân Phiến lập tức bay tới, bảo vệ Tô Triệt ở bên trong, miễn cho hắn đụng phải Lâm Cứu lăng nhục lần nữa.
Tô Triệt lại là thần sắc như thường, không thèm để ý, trong nội tâm còn đang cân nhắc: mình đến cùng có phải là 'người kia' theo lời của Ngưu Đầu ma quái hay không?
- Nghe nó nói, tất cả Ma tộc trong Tiên Ma chiến trường đang đợi người nào đó đến, giả thiết ta chính là người kia, như vậy, ta có thể mang cho chúng nó cái gì, là hủy diệt, hay là hi vọng?
- Nếu như là hủy diệt, ta sẽ trở thành tử địch bất cộng đái thiên trong mắt chúng nó; Nếu là hi vọng, nhất định sẽ được rất nhiều đãi ngộ.
- Chỉ là, ta có thể mang cho chúng nó hi vọng gì? Phải biết rằng, chúng nó là Khởi Nguyên Ma tộc, là công địch của thế gian vạn vật, ta cuối cùng không có khả năng giúp đỡ chúng nó, trái lại đối phó Tiên Giới a?
- Cái này có thể không nhất định đâu chủ nhân.
Lão Hắc tiếp lời nói:
- Ngươi có khả năng giúp Vu tộc hủy diệt Linh giới, thì có thể giúp đỡ Ma tộc hủy diệt Tiên Giới. Dù sao, ở trong mắt người khác, ngươi đã sớm biến thành tuyệt thế ma đầu, đơn giản, vậy thì suất lĩnh Khởi Nguyên Ma tộc, đả đảo Tiên Giới! Làm một đại ma đầu muốn làm gì thì làm, cũng là rất đã ghiền.
Tô Triệt không có lên tiếng, chỉ biết lời nói này của lão Hắc là chê cười, nói nhảm, căn bản không có khả năng cho là thật.
Đả đảo Tiên Giới, ngược lại là chuyện tình không sao cả, nhưng mà, ý nghĩa tồn tại của Khởi Nguyên Ma tộc chính là giết chóc cùng hủy diệt, chính là công địch của tất cả sinh linh trên thế gian. Cùng chúng nó thông đồng làm bậy, đã không phù hợp nhân tính của mình, cũng triệt để đi ngược lại với đạo của mình.
- Không thể vi phạm thiên ý, nếu phải giúp Khởi Nguyên Ma tộc, ta có thể nghĩ đến duy nhất, đó chính là thu bọn nó vào Tiên Ngục, sáng tạo cho chúng nó một hoàn cảnh sinh tồn càng tốt hơn Khởi Nguyên Ma Vực...
Trong lòng Tô Triệt thầm nghĩ:
- Nếu như nói, Tiên Ngục bảo tháp chính là một bảo vật dưỡng dục ra Đại Vũ trụ, như vậy, thân là người có được nó, ta cần phải trả một cái giá lớn chính là, gánh vác một phần trách nhiệm trầm trọng nhất!
- Từ đạo lý mà nói, hình như là như vậy... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://trumtruyen.vn
Lão Hắc không hề vui đùa, cúi đầu bắt đầu cân nhắc.
Cùng lúc đó, Ngưu Đầu ma quái huy vũ chiến kích đã oa oa gầm rú, không ngừng chửi bới Lâm Cứu là quỷ không có can đảm, không dám chính diện giao thủ cùng hắn, chỉ biết được tránh nặng tìm nhẹ, ứng phó cho qua...
Lâm Cứu lại bất vi sở động, trong nội tâm âm thầm đắc ý:
- Sở dĩ làm người thứ nhất lên sân khấu, thực cho rằng ta là chịu không nổi tiểu tử thúi Thiên Vũ kia khích tướng sao? Hừ hừ, nếu là xa luân chiến, người thứ nhất lên sân khấu căn bản không cần chiến thắng, ứng phó cho xong chuyện là được rồi!
Xa luân chiến nha, càng là người sắp xếp sau, trách nhiệm càng lớn, áp lực càng lớn; Người thứ nhất lên sân khấu, mặc dù thua trận, cũng sẽ không bị quá nhiều chỉ trích.
Oanh!
Sau năm sáu chục hiệp, Lâm Cứu giả bộ như làm ra một sơ sẩy, bị Ngưu Đầu ma quái đánh một kích, đánh lui mấy trăm trượng. Kỳ thật, dưới sự bảo vệ của Đại Phòng Ngự Thuật, một sợi lông cũng không có bị thương.
Hắn giả bộ như khí tức hỗn loạn, sắc mặt khó coi trầm giọng nói:
- Ta không phải là đối thủ của ngươi, trận này, ta thua!
- Nhân loại ti bỉ!
Ngưu Đầu ma quái không phải người ngu, những tâm tư kia của Lâm Cứu không thể gạt được hắn. Bất quá, dưới tình huống thực lực tương đương, đối phương hoàn toàn không có ý định động thật, trong thời gian ngắn, Ngưu Đầu ma quái cũng tìm không thấy cơ hội đoạt tánh mạng của hắn, chỉ có thể trừng hai mắt đỏ hồng, âm thanh hung dữ mắng:
- Nhân loại là chủng tộc thấp kém, nên giết hại hầu như không còn!
- Ta chính là Chân Tiên, không phải nhân loại.
Lâm Cứu cười nhạt một tiếng, thoáng cái thu liễm phòng ngự quang thuẫn, lâng lâng lui trở về trong đội ngũ, minh xác tỏ vẻ: kế tiếp, không có chuyện gì của ta!
Kế tiếp, ai sẽ tới?
U Lâm? Hay là Quang Khải?
- Đấu pháp như vậy, có ý nghĩa gì sao?
Tô Triệt dưới sự bảo vệ của bọn người Liên Y, chậm rãi nói ra:
- Mục đích của chúng ta là vì tầm bảo, là vì thu hoạch cơ duyên, cũng không phải chạy tới không lý tưởng. Giống như ngươi xuất công không xuất lực, rõ ràng ứng phó cho qua, thuần túy chính là một tiểu nhân, một phế vật!
- Thiên Vũ, ngươi đây là có chủ tâm muốn chết phải không?
Lâm Cứu chịu không được Tô Triệt mỉa mai, biểu lộ nhàn nhã tự đắc lập tức biến đổi, mục quang âm tàn nói:
- Tin hay không, hiện tại ta liền làm thịt ngươi? Mấy bảo tiêu tạm thời kia của ngươi, trong mắt ta, không hề có tác dụng!
- Đừng nóng vội.
Tô Triệt khoát khoát tay, không nhanh không chậm nói:
- Ta còn chưa nói xong đâu, ngươi, Lâm Cứu, không chỉ là một phế vật, còn là một tên tự cho là đúng, đồ ngu mà tự cho là thông minh. Cách làm này của ngươi, chỉ có thể triệt để chọc giận đối thủ của ngươi, chờ xem đi, kế tiếp, các ngươi sẽ thấy!
Quả nhiên, lời nói này của Tô Triệt vừa mới chấm dứt, liền nghe được tiếng nói trầm thấp của Ngưu Đầu ma quái như sấm rền nổ vang ở trong lòng mọi người:
- Cho các ngươi một cơ hội giao chiến công bình, nhưng những nhân loại ti tiện, nhu nhược các ngươi lại muốn trêu đùa ta. Tốt lắm, ta liền cho các ngươi biết rõ, cái gì gọi là hối hận không kịp!
- Rống!
- Rống!
- Rống!
Ngưu Đầu ma quái ngửa đầu, phát ra gầm rú rung trời, đương nhiên không nghĩ muốn đánh chết ai, mà là...
Sắc mặt bọn người U Lâm, Quang Khải lập tức xuất hiện thay đổi, ai cũng có thể đoán được, Ngưu Đầu ma quái cải biến chủ ý, không nghĩ đơn đả độc đấu cùng mọingười, hắn liên thanh gầm rú, hiển nhiên là triệu hoán đồng bạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.