Tiên Ngục

Chương 1168: Ân cứu mạng





Mất rất nhiều khí lực và tâm tư, mới xây dựng được cửa hàng này, vừa mới có khởi sắc, có thể nào cho phép nó chết non chứ!
Lúc này, Trác Phong lặng lẽ truyền âm cho Tô Triệt, nhắc nhở:
- Vừa rồi Tông Dịch từng nói qua, bởi vì nguyên nhân cá nhân, hắn không thể ở đây lâu, nếu tìm không thấy ngươi, qua ít ngày lại đến...
Tô Triệt lập tức lĩnh hội tới ý tứ của Trác Phong đại thúc, liền chắp tay nói với Tông Dịch cùng Phượng Lâm:
- Hai vị Tiên Đế, xin cho vãn bối nói ra suy nghĩ của mình.
Tông Dịch và Phượng Lâm cùng một chỗ quay đầu, ánh mắt đầy uy áp đồng thời rơi xuống trên mặt Tô Triệt.
Mặc dù trong chớp mắt quay đầu này, bọn họ đã tự thu liễm khí thế giằng co lẫn nhau, còn sót lại một chút uy áp vô hình, vẫn suýt nữa đánh bay Tô Triệt ra ngoài, may mắn lão hầu tử tay mắt lanh lẹ, cổ tay xoay chuyển, một cổ lực đạo nhu hòa bao Tô Triệt lại, giúp hắn đứng vững tại nguyên chỗ.
Tô Triệt nói với Tông Dịch:
- Tiền bối, có thể như vậy hay không, cho ta một năm thời gian, ta thử tìm xem, tận lực tìm được tất cả vật phẩm còn sót lại của lệnh lang, tất cả đều giao đến trước mặt của ngài. Như vậy được không?
- Một năm?
Tông Dịch làm sơ trầm ngâm, vậy mà có chút sảng khoái đáp ứng, hơn nữa còn chủ động thư thả hơn rất nhiều:
- Ngược lại không cần phải lấy một năm ngắn ngủi như vậy, ta cho ngươi mười năm, nếu như có thể giúp ta tìm được những vật kia, sau đó, ta cũng sẽ đáp ứng ngươi một yêu cầu không tính quá phận, hoặc ở trong phạm vi đủ khả năng của ta, đồng dạng giúp ngươi một chuyện.
A?
Tô Triệt nhất thời tinh thần chấn động, khoan hãy nói, thực có một việc cần Tiên Đế hỗ trợ đó.
Vì vậy gật đầu đáp:
- Tiền bối yên tâm, ta nhất định hết sức!
Tông Dịch lại quay đầu nhìn về phía Phượng Lâm Tiên Đế, nói với nàng:
- Sở dĩ thống khoái đáp ứng hắn như vậy, đương nhiên là cố kỵ mặt mũi của Phượng Lâm đ*o hữu. Như vậy, ta cũng đã nhường bước, có phải đạo hữu cũng nên tỏ vẻ?
- Có thể.
Đường đường là Phượng Lâm Tiên Đế, cũng không phải một người tính toán chi li, gật đầu nói:
- Ta có thể làm được, chính là giúp ngươi xem chừng người này. Trong mười năm, cam đoan hắn một mực ở trong Hạo Nguyên thiên thị. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tông Dịch lại cười:
- Hảo, hảo, phần tâm ý này ta nhớ, cảm tạ một mảnh thành ý của đạo hữu. Bất quá, muốn trông tên tiểu tử này, cũng không phải là dễ dàng như vậy. Trừ khi ngươi có thể có đầy đủ thời gian và kiên nhẫn, tự mình trông coi hắn.
- Phải không?
Phượng Lâm Tiên Đế liếc mắt nhìn Tô Triệt, đối với cái này cũng thoáng bay lên một chút hiếu kỳ.
Tô Triệt thì là trong lòng hiểu rõ, Tông Dịch chỉ chính là mình có thể trốn vào Tiên Ma chiến trường. Bất quá, loại sự tình này cũng chỉ là tạm thời, tránh được nhất thời, trốn không được một kiếp, cũng không thể vĩnh viễn co đầu rút cổ ở trong Tiên Ma chiến trường, không dám trở về Tiên Giới nữa.
Chỉ cần về tới Tiên Giới, có thể bị những Tiên Đế này tìm được. Chắc hẳn, đúng là nguyên nhân này, Tông Dịch cũng không lo lắng cho mình chạy thoát.
Mặc dù hiểu rõ những yếu tố này, Tô Triệt vẫn phải chủ động tỏ thái độ:
- Xin hai vị Tiên Đế yên tâm, cửa hàng này với ta mà nói tương đối trọng yếu, đừng nói là một hai chục năm, trong mấy ngàn năm, ta cũng sẽ không rời khỏi Hạo Nguyên thiên thị.
Lúc này Tông Dịch mới nhẹ nhàng gật đầu, sau đó hướng về phía Phượng Lâm nói:
- Mạo muội quấy rầy, kính xin đạo hữu thứ lỗi.
Đều là Tiên Đế, lẫn nhau trong lúc đó, mặt mũi tối thiểu nhất vẫn phải cho.
- Không sao, lúc gặp mặt tiếp theo, hi vọng tâm nguyện của đạo hữu có thể được thỏa mãn.
Phượng Lâm Tiên Đế cũng khách khí trả lời.
- Cái này còn phải xem hắn.
Tông Dịch cuối cùng nhìn sang Tô Triệt, nói một tiếng cáo từ, lúc này tan biến khỏi tầm mắt mọi người.
Đợi hắn đi rồi, Phượng Lâm Tiên Đế mới nhìn Tô Triệt nói ra:
- Hình như ngươi là một người rất giỏi gây chuyện a.
- Xác thực.
Tô Triệt bất đắc dĩ lắc đầu:
- Tổng thể sẽ có một chút phiền toái tự động tìm đến trên đầu của vãn bối, may mắn, cho tới nay còn có thể gặp dữ hóa lành.
Phượng Lâm Tiên Đế cười nhạt một tiếng, lại nói:
- Mới vừa rồi Tông Dịch cũng đã tỏ thái độ, ta cũng nên tỏ vẻ mới đúng. Nói như vậy, nếu như ngươi có thể trợ giúp tỷ tỷ hoàn thành tâm nguyện của nàng, ta đồng dạng cũng sẽ ở trong phạm vi năng lực, giúp ngươi một chuyện.
- Cảm tạ Tiên Đế có hảo ý, vãn bối mừng rỡ không thôi, chắc chắn sẽ không cự tuyệt.
Tô Triệt đầu tiên là mặt lộ vẻ vui mừng nói lời cảm tạ, tận lực xoay chuyển bước ngoặc:
- Bất quá, ta còn muốn nói, chuyện tình của Cổ bà bà, khi ta nhận lấy khế ước chuyển nhượng cửa hàng này, cũng đã quyết định, nhất định sẽ tận tâm tận lực trợ giúp nàng đạt thành tâm nguyện, không cần có điều kiện khác nữa.
- Ân.
Phượng Lâm gật đầu:
- Ngươi có thể có phần tâm ý này, đủ để chứng minh, tâm địa coi như không tệ...
Nói đến đây, nàng lại hơi đột ngột hỏi ngược lại:
- Đạo hiệu của ngươi, gọi là Thiên Vũ đúng không?
- Đúng vậy?
Tô Triệt lên tiếng, nhưng trong lòng tại âm thầm lo lắng: nàng sẽ không nghe nói qua đại danh của ta, đã sớm biết ta những sự tình ở thế gian kia của ta chứ?
Không biết là Phượng Lâm chỉ cảm thấy danh xưng này có một chút quen tai, rồi lại không nhớ nổi nghe nói qua ở nơi nào, chính vì vậy mà cảm thấy kỳ quái.
Đối với Phượng Lâm Tiên Đế hiển lộ ra nghi hoặc nhàn nhạt, trong trường chỉ có một người là trong lòng hiểu rõ, kia chính là Viện Viện đã sớm ý thức được tình huống.
Bất quá, Viện Viện không có ý định bẩm báo suy đoán về Đại Di Vong Thuật cho Tiên Đế biết được, bởi vì ở trên chuyện này, nàng có chút tư tâm thuộc về mình. Thậm chí, ở trong lòng nàng còn âm thầm cầu nguyện, hi vọng Phượng Lâm Tiên Đế đối với danh hào Thiên Vũ này không cần phải quá chăm chú, sau đó cũng không phái người bốn phía tìm hiểu lai lịch hoặc ý nghĩa của danh hào này.
Dù sao, trí tuệ của Tiên Đế, nếu là bắt đầu nghiêm túc, nhất định có thể đoán được ngũ đại Tiên Tôn đại biểu thiên ý, liên thủ thi triển Đại Di Vong Thuật.
Mình có thể đoán được, Tiên Đế càng có thể!
Đầu cơ kiếm lợi, là sớm đầu tư. Viện Viện không hi vọng quá nhiều người nhìn rõ ràng giá trị đầu tư trên người Tô Triệt, người cạnh tranh càng ít, đợi cho tương lai, hồi báo mà mình có thể thu hoạch càng thêm dày. Trong nội tâm nói thầm chuyện này, Viện Viện liền thu được Phượng Lâm Tiên Đế truyền âm hỏi thăm:
- Đối với tên Thiên Vũ, ngươi có ý kiến gì không?
Trong nội tâm Viện Viện lộp bộp một cái, nhưng vẫn kiên trì lý do thoái thác đã sớm chuẩn bị dời đi tầm mắt của nàng nói:
- Hồi bẩm Tiên Đế, thuộc hạ đã sớm tra qua, trong lịch sử Tiên Giới từng có một vị Tiên Đế cùng tên, danh xưng Thiên Vũ, nhưng mà, vị Tiên Đế này ở hơn hai mươi tỷ năm trước, bởi vì ngôn ngữ bất kính, bị Ngọc Hoàng Thiên Tiên Tôn trừng phạt nghiêm khắc, sớm đã vẫn lạc.
- A? Còn có chuyện này?
Phượng Lâm hiếu kỳ hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.