Tiên Ngục

Chương 1186: Bên trong tông môn





- Từ nay về sau, mỗi ngày ta đều tới nơi này nhìn nàng, cùng nàng chăm sóc những linh thảo này. Trên đường đến, ta đã chứng kiến không ít linh thảo có chút vấn đề, ta chính là linh thảo Y sư, ở đây có thể có tác dụng.
Nghe hắn nói như vậy, trong óc Linh Lung tự nhiên hồi tưởng lại thời gian đó: một thiếu niên Luyện Khí kỳ, mỗi ngày ngâm mình ở trong Dược Viên cứu trị linh thảo, thỉnh thoảng còn có thể chạy đến chỗ mình thỉnh giáo tâm đắc tu luyện. Là tiểu sư đệ tên là Tô Triệt kia, mà không phải Thiên Vũ đại sư huynh. Thiên Vũ Chưởng giáo, Thánh Ảnh Chi Tổ của cả Khải Nguyên Tinh...
Pằng!
Theo một bức họa cuối cùng trong đầu thoáng hiện qua, Linh Lung ném bình sứ trong tay tới mặt bàn, phát ra một tiếng vang thanh thúy.
- Ngươi đi đi.
Nàng thấp giọng nói ra.
- Tốt lắm, sư tỷ, ngày mai ta trở lại thăm nàng.
Tô Triệt biết rõ, loại sự tình này cần tiến hành theo chất lượng, ngày đầu tiên mà thôi, không thể quá mức sốt ruột.
Sau khi khi hắn rời khỏi, Linh Lung đứng nguyên tại chỗ ngây người hồi lâu. Chừng nửa canh giờ, nàng mới than khẽ, lại cầm lấy bình sứ trên mặt bàn lần nữa...
Tô Triệt đi ra linh thảo Dược Viên, thông qua tâm linh truyền âm nói với Lão Hắc:
- Tin hay không, không cần bao lâu, ta có thể biến nàng trở về trạng thái hoạt bát như xưa?
Lão Hắc không chút khách khí bóc trần:
- Đó là trong nội tâm người ta có ngươi, mới có hiệu quả như vậy, lại không tính bản lĩnh thật sự của ngươi.
- Muốn ăn đòn sao?
Tô Triệt hừ lạnh một tiếng, Lão Hắc lập tức câm miệng...
Chuyển qua một ngày, Tô Triệt biến thành dáng người lúc mình mười lăm tuổi, mặc đạo phục ngoại môn đệ tử, lại lần nữa hạ xuống trên Huyền Cơ Phong, chuẩn bị đi linh thảo Dược Viên.
Biến thành bộ dáng này, đương nhiên là vì tỉnh lại những ký ức đẹp trong lòng Linh Lung. Hơi có chút tình cảnh tái hiện, hết thảy sẽ từ từ trở lại như cũ. Xem chừng, phương thức như vậy đối với nàng mà nói, tương đối dễ dàng tiếp nhận.
Trên Huyền Cơ Phong, vị trí linh thảo Dược Viên vẫn là kẹp ở giữa khu cư trú của nội môn đệ tử cùng Chân truyền đệ tử, Tô Triệt thuấn di mà đến, thân là chủ nhân của Tiên Ngục, cả Đại Vũ trụ Tiên Ngục cũng có thể không đếm xỉa cự ly không gian, nghĩđi nơi nào thì đến nơi đó.
Trong nháy mắt vượt qua vài trăm triệu dặm cũng không có vấn đề gì cả, quản ngươi là hộ sơn đại trận, hay là lĩnh vực tư nhân nào đó mà tu tiên giả sáng tạo ra, toàn bộ cũng đở không nổi Tô Triệt cưỡng chế xuyên thấu.
Cảm giác Chúa tể hết thảy, xác thực là tương đối thoải mái. Nhất là loại thể nghiệm hiện tại này, so với tư tưởng đơn thuần trước kia càng thêm rõ ràng.
Tô Triệt vừa mới quẹo vào sơn đạo, lại đi vài bước nữa là có thể đi vào linh thảo Dược Viên . Bất quá, trên sơn đạo đi tới một người tuổi trẻ anh tuấn. Trên Đạo phục có ba đường ngân tuyến, chính là Chân truyền đệ tử Huyền Cơ Phong.
- A, ai kia, tới đây một chút!
Cách xa nhau nhưng hơn hai mươi trượng, vị Chân truyền đệ tử kia xa xa đưa tay triệu hoán Tô Triệt, nhưng mà, ngay cả hô một tiếng sư đệ cũng không nguyện nói.
Loại tư thế này, làm cho Tô Triệt lập tức sinh ra một cảm giác giống như đã từng quen biết: năm đó, mình thân làm một nội môn đệ tử, vẫn chưa tới Trúc Cơ kỳ, cũng ở trên sơn đạo này, gặp một cái tên là... Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Người kia tên là gì nhỉ?
Tô Triệt nhớ không rõ.
- Thông Ngân!
Trí nhớ của Lão Hắc viễn siêu nhân loại, những chuyện hắn đã trãi qua, vĩnh viễn sẽ không quên.
- A đúng, Thông Ngân kia cũng là bộ dạng đức hạnh này mời đến ta, bảo ta đưa tin cho hắn đúng không?
Trong lòng Tô Triệt cười nói.
- Đúng vậy, chủ nhân.
Lão Hắc trả lời:
- Lúc kia, ngươi mỗi một bước đều là nơm nớp lo sợ, cẩn cẩn dực dực, tuyệt không bừa bãi như hiên tại.
- Hiện tại ta rất bừa bãi sao?
Chủ tớ hai người cười nói, Tô Triệt cũng lười so đo cùng tên tiểu tử đối diện kia, cua một cái, chuẩn bị quẹo vào linh thảo Dược Viên.
- Uy, gọi ngươi đấy, tiểu tử!
Chân truyền đệ tử kia lại sưu thoáng cái chạy tới, ngăn ở trước người Tô Triệt, cau mày, thần sắc lạnh lùng chất vấn:
- Không có lỗ tai sao?
Tô Triệt chỉ có 'mười lăm tuổi', còn không có hoàn toàn trưởng thành, so với đối phương thấp hơn nữa cái đầu, giờ phút này còn có chút ý tứ phải ngưỡng mộ hắn.
Tô Triệt đương nhiên sẽ không tức giận, đại nhân có đại lượng. Bất quá, trong nội tâm đã nói thầm: hơn một nghìn năm trôi qua, tiêu chuẩn chọn lựa Chân truyền đệ tử của Huyền Cơ Phong, hình như không có bất kỳ tiến bộ!
Huyền Cơ tôn giả thế hệ này là ai?
Tâm thần của Tô Triệt trong nháy mắt khuếch tán đến trong Kim Điện trên đỉnh Huyền Cơ Phong, vốn tưởng rằng sẽ thấy một khuôn mặt xa lạ, dù sao hơn một nghìn năm trôi qua, người chết nhiều lắm a.
Lại không nghĩ rằng, dĩ nhiên là nàng!
- Thủy Nguyệt?
Trong lòng Tô Triệt sững sờ.
Thủy Nguyệt, vị sư muội từng cùng Tô Triệt đi Thiên Nhai Hải Các, thu Thập Phẩm linh hỏa kia, đặc điểm là trên mặt thường niên bao phủ một cái khăn che mặt, bây giờ vẫn là đồng dạng.
Thủy Nguyệt còn sống, Tô Triệt ngược lại biết đến, tư chất tu luyện của nàng không tính quá tốt, ở Lão Hắc âm thầm trợ giúp mới có thể tấn cấp Nguyên Anh, cũng trải qua kéo dài tánh mạng, mới có thể sống đến bây giờ.
Chỉ là không biết, khi nào thì nàng biến thành Huyền Cơ tôn giả thế hệ này.
- Chuyện tình mười mấy năm trước, không có bao lâu.
Lão Hắc lập tức nhắc nhở.
- Ừ.
Tô Triệt lên tiếng.
Gần ba mươi năm nay, Tô Triệt một mực nuốt Tiên Anh Quả nhập định tu luyện, xác thực không có chú ý các loại biến hóa trên Khải Nguyên Tinh.
Lão Hắc sẽ không bỏ qua bất luận cơ hội gì có thể nói móc, lại nói ra:
- Thủy Nguyệt này, cũng là một lão xử nữ, sống hơn một ngàn tuổi cũng không có chạm qua nam nhân. Ta xem như hiểu rõ rồi, phàm là chút ít nữ nhân cùng ngươi đi hơi gần một chút, cũng sẽ là loại vận mệnh này. Ai ở bên cạnh ngươi, cũng sẽ thành nấm mốc!
Ách...
Tô Triệt thật đúng là nghĩ không ra ngôn từ phù hợp gì để phản bác hắn.
Không trách ngôn ngữ Lão Hắc ác độc, chuyện này thật đúng là như thế. Cũng không phải nói, Tô Triệt giống như tình thánh, phàm là nữ nhân tiếp xúc gần gũi với hắn, sẽđối với hắn khăng khăng một mực, mà là nói, trên Khải Nguyên Tinh căn bản không có một nam nhân nào có gan theo đuổi các nàng.
Nữ nhân bên cạnh Thiên Vũ Chưởng giáo ngươi cũng dám đụng. Sống đủ rồi sao?
Cái nguyên nhân này tuyệt đối không thể đánh giá thấp, Lão Hắc thân là một người đứng xem, thấy rất rõ ràng.
Nhưng chuyện này cũng là một nan đề khó giải, Tô Triệt cũng không thể chiêu cáo thiên hạ: các ngươi cứ tự nhiên, không cần cố kỵ ta, muốn ăn ai cứ việc!
Hình như có chút quá đáng a?
Trong chốc lát này, trong nội tâm Tô Triệt và Lão Hắc nói chuyện tào lao, ngược lại không đếm xỉa người nào đó ở trước mặt, vị Chân truyền sư huynh này nhất định là lửa giận bão tố: một ngoại môn đệ tử nho nhỏ, lại dám coi rẻ ta như thế?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.