Tiên Ngục

Chương 343: Tình thế nghiêm trọng (hạ)





Một hồi âm mưu lớn như vậy, không phải là tạm thời nảy lòng tham mà áp dụng, rất có thể từ mấy năm trước đã bắt đầu dự mưu và chuẩn bị.
Trên thời gian mà xem, cùng trận Đại Thiên Nghiêng kia rất phù hợp.
Như vậy, hai sự kiện nhìn như bất đồng, lại có một điểm chung để xâu chuổi lại.
Nghe Tô Triệt suy luận như thế, lão Hắc cũng thoáng cái khẩn trương lên, không khỏi hỏi:
- Chủ nhân, ý của ngươi là trận đại loạn này của Tu Chân Giới, mục đích cuối cùng nhất, chính là vì tìm ra Tiên Ngục bảo tháp hạ lạc sao?
- Rất có thể.
Thần sắc Tô Triệt ngưng trọng tiếp tục đoán rằng:
- Giả thiết, thực sự có người đang tìm kiếm Tiên Ngục bảo tháp hạ lạc, như vậy, trận đại loạn này của Tu Chân Giới, sẽ có thể tạo được loại tác dụng nào?
Vấn đề này, Tô Triệt tạm thời còn chưa nhìn thấu, có thể là bởi vì tri thức lịch duyệt có hạn, còn không rõ ràng lắm, Tu Chân Giới lâm vào loạn thế, sẽ mang đến ích lợi gì cho những người trên Linh giới kia...
Một người nghĩ ngắn, hai người nghĩ dài, trong nội tâm lão Hắc nói:
- Chủ nhân, có thể hay không là, những người trên Linh giới kia muốn tìm Tiên Ngục bảo tháp, lại bởi vì trong thiên địa có chút quy tắc khống chế, không thể xuống Tu Chân Giới, cho nên, bọn họ mới có thể mệnh lệnh các đại môn phái ở Hạ giới, nhấc lên đại loạn trong Tu Chân Giới, chế tạo ra thế cục nào đó, phù hợp quy tắc nào đó, sau đó có thể phái người Hạ giới hay không?
- Đúng!
Tô Triệt vỗ trán một cái, trong nháy mắt tỉnh ngộ:
- Phía dưới rối loạn, cục diện không thể vãn hồi, mặt trên sẽ có lý do, phái người Hạ giới ổn định thế cục, lão Hắc, ngươi đoán không sai, rất có thể chính là nguyên nhân này!
Ông...
Đột nhiên, Tiên Ngục bảo tháp trong đầu xoay tròn rất nhanh, phảng phất đang biểu đạt cái gì...
Lão Hắc thân là khí linh của Tiên Ngục, lập tức hiểu ra, hô lớn nói:
- Đúng vậy chủ nhân, Tiên Ngục xác thực đến từ không gian thượng tầng, cũng không phải là ở Tu Chân Giới này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Còn gì nữa không?
Tô Triệt vội vàng hỏi.
- Không có.
Lão Hắc buông buông tay, bất đắc dĩ nói ra:
- Chỉ là truyền lại cho ta một chút tin tức như vậy.
Tô Triệt nhướng mày, trong lòng tự nhủ:
- Lão Hắc, nói như thế nào, ngươi cũng là khí linh của Tiên Ngục, tuy không thể hảo hảo câu thông cùng Tiên Ngục bảo tháp, nhưng tối thiểu nhất, cũng phải đem lai lịch của nó điều tra tinh tường chứ.
- Ta thời thời khắc khắc đều câu thông cùng nó, chỉ là, nó không để ý tới ta a.
Lão Hắc bất đắc dĩ nói ra:
- Ta cho rằng, nguyên bản khí linh của Tiên Ngục bảo tháp đã sớm xong đời, nó chỉ còn lại một ít ý thức bản năng. Có khi, chúng ta phải làm ra chút điều kiện, mới có thể kích phát nó làm ra một ít phản ứng bản năng.
Lão Hắc nêu ví dụ nói rõ:
- Giống như tuy nhân loại có tư tưởng, nhưng đối với tiềm năng cùng huyền bí của bản thân, lại không thể quá tinh tường. Con người Tu tiên, chính là vì không ngừng kích phát tiềm năng, không ngừng đào móc huyền bí của bản thân. Một ngày kia, tiềm năng phóng thích toàn bộ, huyền bí công bố toàn bộ, sẽ đứng ở đỉnh phong nhất của lực lượng, trở thành cường giả cao cấp nhất thế gian. Lão Hắc ta thân là khí linh, chính là tư tưởng của Tiên Ngục, Tiên Ngục bảo tháp là thân thể của ta, ta cũng cần từng bước một phát triển, từng bước một đào móc huyền bí của bản thân.
- Minh bạch.
Tô Triệt nhẹ gật đầu, đất trong tay theo gió bay đi...
- Tình thế nghiêm trọng, phải nắm chặt thời gian tăng thực lực lên, bất kể là ai, cũng đừng mơ tưởng cướp đi Tiên Ngục của ta!
Sau nửa canh giờ, Tô Triệt y theo một phần địa đồ của Yến An Quốc, trên đại thể tìm được vị trí trấn khai thác đá kia. Phạm vi sáu nghìn dặm, đã không có núi, đã không có sông, đã không có bất luận đặc thù địa mạo gì, đều là một mảnh đất khô cằn không có gì khác nhau, muốn định vị chuẩn xác là không thể nào.
Đứng ở nơi này, Tô Triệt trầm mặc rất lâu, có lẽ, dưới chân mình đang đứng, là tro cốt của thân nhân.
Có lẽ, không có gì cả, tất cả đã không còn...
Suốt một đêm, đến sáng sớm ngày thứ hai, Tô Triệt vẫn chưa thoát ra khỏi ký ức cũ, dừng ở đại địa dưới chân, mục quang một mảnh thê lương, một đạo quang mang từ chân trời đánh thức Tô Triệt, lúc này hắn mới bay lên không trung, tiếp tục chạy đi.
Đạo quang mang kia, chỉ là một đệ tử qua đường của Thiên Huyền Tông, Yến An Quốc cũng thuộc về Thiên Huyền Tông, ở khu vực này nhìn thấy đệ tử Thiên Huyền Tông đúng là rất bình thường.
Trong cảnh nội Thiên Huyền Tông có một tòa núi lửa hoạt động, thường niên phun lên địa hỏa, tên là Kim Ô Sơn.
Truyền thuyết rất xa xưa, nói rằng nơi đây có một con Thần Điểu Kim Ô ba chân vẫn lạc, dẫn phát địa hỏa, lúc này mới tạo thành Kim Ô Sơn.
Tô Triệt đã biết được, truyền thuyết này gần như là sự thật, trong núi lửa, xác thực tồn tại một loại linh hỏa cao cấp tên là Kim Ô Thiên Hỏa, cũng chính là loại Thiên Hỏa này dẫn phát địa hỏa, hơn nữa là thường niên không ngừng.
Quảng Thành sư tổ chủ tu công pháp hỏa hệ, trước kia từng tới Kim Ô Sơn, mượn nhờ Thiên Hỏa chi lực tu luyện qua một thời gian ngắn.
Sau khi công thành, Quảng Thành sư tổ cũng không có lấy hạt giống Thiên Hỏa làm của riêng, cũng là để cho vãn bối tông môn cũng có thể được lợi. Lúc này lại tiện nghi cho mình.
Nếu như tất cả tình huống khôngthay đổi mà nói, linh hỏa chi nguyên ở nơi này, hẳn là dễ dàng thu nhất mới đúng, người biết được sự tồn tại của Kim Ô Thiên Hỏa, cũng là số cực kỳ ít. Bởi vậy, Tô Triệt mới có thể lấy làm trạm thứ nhất. Chỉ là, chuyện thế gian thường thường đều ra ngoài ý định, thực đi tới gần, Tô Triệt mới nhìn thấy, hỏa chân núi tụ tập mấy trăm người tu tiên, tràng diện cực kỳ náo nhiệt.
Những người tu tiên này phần lớn là thân phận tán tu, chỉ có thể nhìn thấy mười đệ tử ngoại môn của Thiên Huyền Tông.
Tô Triệt lẫn vào trong đó, tùy tiện chọn trúng một tráng hán trung niên hỏi:
- Xin hỏi đạo hữu, trong này xảy ra chuyện gì, vì sao tụ tập nhiều người như vậy?
Những tán tu vây tụ dưới Kim Ô Sơn này, tu vi cũng không cao, mười đệ tử ngoại môn Thiên Huyền Tông ở đây, đều là Luyện Khí trung kỳ.
Nghe được Tô Triệt hỏi, tráng hán trung niên có tu vi Luyện Khí hậu kỳ thần sắc lộ ra một tia không kiên nhẫn, xoay đầu lại không biết muốn nói cái gì đó, chỉ là, trong nháy mắt cảm giác được, Tô Triệt hình như là một vị Trúc Cơ cường giả.
Trung niên tráng hán bỗng nhiên cả kinh, vội vàng chuyển đổi biểu lộ, khom mình hành lễ, nói trước một tiếng:
- Tiền bối thứ tội.
Một tiếng "Tiền bối" này, dẫn tới rất nhiều người chung quanh quay đầu nhìn lại, cả đám đều là thần sắc đột biến, tranh thủ thời gian cung kính hành lễ đối với Tô Triệt.
Tu Chân Giới là như thế, tu vi thực lực đại biểu hết thảy. Trước mặt Trúc Cơ kỳ, Luyện Khí kỳ đều là rất kinh sợ, cẩn cẩn dực dực mới được.
Tô Triệt khoát tay áo, lại hỏi:
- Chuyện gì xảy ra?
Trung niên tráng hán thấp giọng trả lời:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.