Tiên Ngục

Chương 727: Sự kiện Ảnh Tử (hạ)





Đương nhiên, Tô Triệt cũng coi như là người đã trải qua rất nhiều mưa gió, rất nhiều đau khổ, còn không đến mức bởi vì một chút chuyện như vậy, sẽ hoảng loạn, cơ bản mà nói, còn có thể duy trì bình tĩnh cùng trầm ổn nên có.
Ra khỏi Di Tiên Cảnh, thân ở trong tinh không hôn ám, Tô Triệt nhìn Thiên Âm nói:
- Bóng dáng của ta xuất hiện một chút vấn đề, nàng giúp ta xem một chút, chuyện gì thế này.
Ngay sau đó, Tô Triệt chế tạo ra một cái kết giới có thể triệt để ngăn trở ngăn cách tinh quang bên ngoài, bao phủ mình cùng Thiên Âm ở bên trong. Sau đó, ở bên trong kết giới làm pháp thuật chiếu sáng, hai người sóng vai mà đứng, cúi đầu nhìn Ảnh Tử bên chân.
- Bóng dáng của ngươi...
Thiên Âm lập tức nói:
- Rõ ràng đậm hơn của ta.
Như nếu đổi lại là người bình thường không tu luyện, chỉ bằng mắt thường, có lẽ sẽ khó có thể phán đoán ra sai biệt của hai người, nhưng Tô Triệt cùng Thiên Âm đều là Nguyên Anh kỳ, bất luận là pháp nhãn thuật, hay là thần thức bản thân, đều có thể rõ ràng phân ra khác nhau trong hai đạo Ảnh Tử.
- Không chỉ là màu sắc đậm.
Tô Triệt nhàn nhạt cười khổ:
- Vừa nãy nó lại có thể trực tiếp biến mất, lại không hiểu ra sao trở về được...
Tô Triệt liền tỉ mỉ giảng thuật chuyện hồi nãy một lần, cuối cùng nói:
- Cảm giác của ta thật giống như là, bóng dáng của ta đột nhiên xa cách ta, chạy vào bên trong Ảnh Tử của ba Luyện Hư tu sĩ kia, không biết đã làm gì. Khoảng chừng mười mấy tức sau, ăn uống no đủ, nó lại tự động trở lại. Ta biết, nói như vậy phi thường buồn cười, nhưng ta cảm giác, là như vậy a.
Thiên Âm hé miệng cười:
- Trên người của ngươi, quái sự thật không ít.
- Đừng cười.
Vẻ mặt Tô Triệt đau khổ nói:
- Ta đây là hướng về nàng cầu viện này, kính xin Thiên Âm đại vu, vậy có phải là trúng tà thuật, hoặc là loại thần thông nguyền rủa của người khác thi triển hay không?
Thiên Âm gật đầu một cái, ngưng thần suy nghĩ một phen, cuối cùng lắc đầu nói:
- Tối thiểu, xưa nay ta chưa từng thấy qua hoặc nghe qua, thế gian có loại thần thông pháp thuật nào, có thể làm Ảnh Tử người khác thành như vậy. Chuyện này, xác thực rất kỳ quái...
Đang nói đến đó, sự tình làm hai người trợn mắt ngoác mồm xảy ra.
Ảnh Tử của Tô Triệt, đột nhiên mở hai tay ra, hô một thoáng, liền ôm Ảnh Tử của Thiên Âm vào trong lòng.
Tô Triệt cùng Thiên Âm trừng lớn hai mắt, hai mặt nhìn nhau...
Tô Triệt vội vàng mở ra hai tay, ra hiệu mình rất thuần khiết: đây không phải là ta làm ra!
Bên trong kết giới ngăn cách, hai người đứng ở dưới ánh lửa, sóng vai mà đứng, thế nhưng thân thể vẫn bảo lưu một khe hở. Tô Triệt xác thực thành thật, không có bất kỳ động tác khiếm nhã nào, thế nhưng Ảnh Tử trên đất tại...
Sắc mặt Thiên Âm ửng đỏ, rõ ràng sinh ra lúng túng.
Tô Triệt theo bản năng tránh né hai bước, kéo dài khoảng cách của mình và Thiên Âm, nhưng mà, Ảnh Tử trên đất vẫn chăm chú ôm Ảnh Tử của Thiên Âm, giống như chết cũng không chịu buông tay.
Thế cho nên, giờ khắc này, Thiên Âm tận mắt nhìn bản thể của Tô Triệt, triệt để thoát ly cùng bóng dáng của hắn, căn bản không có liền nhau.
Tô Triệt chỉ ngây ngốc đứng ở bên ngoài một trượng, nhưng Ảnh Tử trên đất đang bận rộn chuyện nó muốn làm.
Thiên Âm cũng theo bản năng lướt ngang vài bước, muốn né tránh động tác bất lịch sự của cái bóng kia đối với Ảnh Tử mình, nhưng mà, Ảnh Tử của Tô Triệt vẫn không có buông tay, chăm chú ôm Ảnh Tử của Thiên Âm, Thiên Âm đi đến nơi xa hơn, cách Tô Triệt xa hơn.
- Nhìn thấy không!
Tô Triệt chỉ vào Ảnh Tử lớn tiếng nói:
- Gia hoả này, chính là quỷ quái như thế.
- Ngươi bảo nó buông ra.
Thiên Âm nhìn Ảnh Tử trên mặt đất, toàn thân cảm thấy không thoải mái, khó chịu đến cực điểm.
Tuy chỉ là Ảnh Tử của mình đụng phải bất lịch sự, nhưng loại cảm giác này cũng là tương đối không được tự nhiên. Giờ khắc này, trong lòng nàng dĩ nhiên nổi lên ý niệm, thà rằng bị Tô Triệt ôm, cũng không muốn tao ngộ quái sự cỡ này ...
- Nhưng mà, nó căn bản không nghe ta.
Tô Triệt đứng ở nơi đó, lại buông tay nói:
- Rất rõ ràng, bóng dáng của ta, đã không thuộc về ta.
- Ta mặc kệ, ngươi bảo nó buông ra, bảo nó trở lại!
Thiên Âm rất xấu hổ, tựa hồ không dám chính diện nhìn Tô Triệt.
- Ta thử xem... Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tô Triệt bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn về phía Ảnh Tử của mình bên ngoài hai trượng chắp tay nói:
- Ảnh Tử huynh, loại vui đùa này, thực sự là không thể tùy tiện, xin ngươi trở về đi.
Vốn tưởng rằng, đây chỉ là làm cho có, một loại thử nghiệm cực kỳ xa vời, không nghĩ tới, cái Ảnh Tử kia "Xoạt" một thoáng, đúng là thả tay, giống như thuấn di xuất hiện ở dưới chân Tô Triệt, cứ như vậy trở lại.
- Thật sự có thể thương lượng?
Sau khi khiếp sợ, Tô Triệt cũng hơi có chút mừng rỡ, đã gặp được loại quái sự này, chỉ cần nó nắm giữ linh trí, lẫn nhau có thể thương lượng, đó chính là vạn hạnh trong bất hạnh a.
Hô…
Tô Triệt lập tức đánh tan kết giới, đồng thời tiêu trừ pháp thuật chiếu sáng bên người. Kể từ đó, thân ở trong tinh không hôn ám, bốn phương tám hướng truyền đến tinh quang mờ mịt, liền khiến cho Ảnh Tử của mình hầu như không nhìn thấy.
- Được rồi, không có chuyện gì.
Tô Triệt tung bay đến phía sau Thiên Âm, lần thứ hai lấy ra Đạo khí phi kiếm, truyền âm cho nàng nói:
- Xem ra, tuy rằng cái bóng này quỷ quái, thế nhưng tạm thời mà nói, sẽ không tạo thành nguy hiểm gì cho chúng ta. Có chuyện gì, vẫn là chạy đi Vu Hoàng tinh rồi nói sau.
Thiên Âm nhẹ nhàng gật đầu, bay xuống trên phi kiếm.
Vèo vèo...
Phi kiếm như điện, tiếp tục hướng về Vu Hoàng Tinh, thế nhưng trên phi kiếm, Tô Triệt cùng Thiên Âm một hồi lâu cũng không nói gì, bởi vì trận lúng túng vừa nãy kia, vẫn làm cho trong lòng hai người hơi có chút không được tự nhiên.
Bên trong Tiên Ngục, lão Hắc một mực cười ha ha:
- Ảnh Tử này thực thú vị! Khẳng định giống loại người như ta, thực sự xem không được. Chủ nhân, ngươi xác thực nên hành động, ngươi xem một chút, bóng dáng của ngươi cũng bị ngươi làm sắp điên, cho nên mới phải dạy ngươi như vậy, thúc ngươi như vậy, cho ngươi dựa theo động tác của nó đi làm.
Tô Triệt không có hé răng, lúc này, trong lòng loạn đến rối tinh rối mù, đây đều là cái gì a, sự kiện Ảnh Tử cũng đã quỷ dị vô cùng, nó lại làm ra loại chuyện này...
Một cái như thế ở mọi thời khắc đi theo bên thân, mạc danh nguy hiểm không cắt đuôi được, nhất định sẽ khiến người ta thấp thỏm bất an, trong lòng hoảng sợ; Nhưng cùng lúc đó, căn cứ biểu hiện vừa nãy của nó, lại để cho người cảm thấy, nó thật giống như lộ ra một ít nghịch ngợm, bướng bỉnh, cũng không phải là tà ác đáng sợ như vậy...
Đây thực sự là...
Tô Triệt thực sự là không biết nên làm thế nào mới tốt, cách giải quyết duy nhất trong lòng có thể nghĩ đến đó là: mau chóng chạy tới Vu Hoàng tinh, ở dưới mấy ngàn tên dũng sĩ Vu tộc bảo vệ, mới cảm thấy an tâm một ít.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.