Tiên Võ Đế Vương

Chương 451:




“Vậy tỷ để hắn đi một mình không sợ hắn bị kẻ mạnh tiêu diệt sao?”
“Đây cũng là thử thách dành cho hắn, ta tin hắn có thể độc lập xử lý mọi việc”, Sở Huyên mỉm cười.
Quay về khu rừng trúc, Diệp Thành chuồn vào trong nhà trúc rồi mới lấy ra mặt dây chuyền hình trăng khuyết mà hắn lấy được từ Tề Dương.
“Đây là bảo bối gì vậy chứ?”, Diệp Thành giơ mặt dây chuyền lên trước mặt ở khoảng cách rất gần.
Mặt dây chuyền này hình trăng khuyết, sáng lấp lánh, không hề có chút tì vết nào, cầm trong tay còn có cảm giác ôn hoà mát mẻ, ngoài những điểm này ra thì Diệp Thành không hề thấy nó có gì đặc biệt.
Cũng giống như trước đó, Diệp Thành lấy ra bình hồ lô Tử Kim, không nói lời nào, cứ thế cho mặt dây chuyền vào trong bình.
Vù!
Ngay sau đó, mặt dây chuyền vừa được cho vào bình hồ lô đột nhiên bay ra ngoài, khoảng thời gian trước và sau chỉ cách nhau không đầy hai giây.
“Mày có ý gì vậy chứ?”, Diệp Thành sứng người, đây là lần đầu tiên hắn thấy bình hồ lô phản ứng dứt khoát và nhanh đến vậy.
Có điều bình hồ lô vẫn đứng im tại đó, nó không hề có phản ứng gì thêm và cứ thế hấp thu linh khí của đất trời.
“Không phải bảo bối?”, Diệp Thành xoa cằm, hắn triệu gọi tiên hoả bao quanh mặt chuyền hình trăng khuyết, tôi luyện nửa canh giờ mà vẫn không thấy gì khác thường.
“Đúng là cứng rắn hơn bình thường”, Diệp Thành ngạc nhiên nhìn mặt dây chuyền, nó có thể không tan chảy và bị huỷ hoại dưới sức nung của tiên hoả như vậy quả là hiếm có.
Tiếp sau đó, Diệp Thành thu lại tiên hoả rồi triệu gọi thiên lôi màu đen ra.
“Đây chính là bảo bối mà mày ưng, khiến nó hoạt động cho tao”, nói rồi Diệp Thành dùng thiên lôi bao quanh mặt dây chuyền, sau đó cứ thế quan sát sự thay đổi.
Có điều nửa canh giờ trôi qua rồi mà mặt dây chuyền vẫn không hề thay đổi.
“Chuyện gì vậy chứ?”, Diệp Thành tức tối mắng một câu. Hắn lên Phong Vân Đài quyết chiến với Tề Dương cũng là vì mặt dây chuyền mà thiên lôi nhắm trúng. Hiện giờ thì hay rồi, mặt dây này ngoài cứng rắn ra thì chẳng khác gì đồ bỏ đi.
Diệp Thành vẫn không từ bỏ, hắn rạch rách bàn tay, nhỏ một giọt máu vào mặt dây chuyền kia.
Điều kỳ diệu xuất hiện. Máu của hắn nhanh chóng được mặt dây chuyền hấp thu, đặc biệt hơn cả, giây phút trước máu của hắn được hấp thu, giây phút sau lại bị đẩy ra.
“Mày giỏi”, Diệp Thành nói bằng giọng khó chịu.
“Mất công mất việc”, Diệp Thành tốn nhiều thời gian như vậy mà chẳng thấy được gì đặc biệt, hắn tức tối, cứ thế ném dây chuyền hình mặt trăng lên bàn, sau đó lật tay lấy lư luyện đan ra.
Tiêp đó, từng cây linh thảo được hắn lấy ra khỏi túi đựng đồ, đây đều là nguyên liệu dùng cho việc luyện chế Hồn Linh Đan.
Làm xong xuôi, Diệp Thành mới hít vào một hơi thật sâu, đẩy tiên hoả vào trong lư luyện đan để tiên hoả cháy trong lư một khắc, sau khi xác nhận nhiệt độ trong lư đạt yêu cầu hắn mới bắt đầu cho linh thảo vào.
Từ linh hồn lạc ấn được diễn tiến lại từ trong Hồn Linh Đan, Diệp Thành biết được phương pháp luyện chế Hồn Linh Đan và biết được mức độ rắc rối để luyện ra linh đan ba vân như thế nào. Cái quan trọng nhất chính là kiểm soát ngọn lửa và sự phối hợp cao độ với linh hồn lực, bất cứ một sai sót nhỏ nào cũng sẽ dẫn đến thất bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.