Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi - Thục Kỷ

Chương 208: Giang Nguyệt tự trách bản thân mình




Hóa ra không phải ngẫu nhiên.
Giang Nguyệt nhìn mặt Tiêu Kỳ Nhiên, thật lâu sau mới hỏi một câu, giọng rất yếu ớt: “Là ai tung tin tức?”
“Cô cảm thấy còn có thể là ai?” Hai tay Tiêu Kỳ Nhiên cầm vô lăng, trong mắt không lộ ra cảm xúc: “Vậy cô đúng là cực kỳ ngu xuẩn, còn thật sự cho rằng đây chỉ là một hoạt động công ích?”
Giang Nguyệt cứng đờ.
Thì ra người tung tin tức, là Trần Tư Tề.
“Trần thị sang năm có một dự án hợp tác mới, cần phải mua một bất động sản dưới tay Thịnh Sóc Thành. Nhưng khổ nỗi lại không có mối liên hệ với ông ta, vì vậy không có cách nào để mở rộng thị trường.”
Tiêu Kỳ Nhiên khởi động động cơ, từng chút từng chút buông phanh ra, đạp chân ga:
“Cô đoán xem, ai sẽ là mối liên hệ kia?”
Hô hấp của Giang Nguyệt nhè nhẹ.
Thông qua đủ loại hành vi của Thịnh Sóc Thành hôm nay, nếu cô không hiểu, bốn năm nay cô ở trên trường danh lợi này thật sự là vô ích.
Đúng.
Cô chính là người có thể giúp Trần Tư Tề, khơi thông mối quan hệ với Thịnh Sóc Thành.
Khó trách vừa rồi Thịnh Sóc Thành lại oán giận hỏi cô, vì sao vừa mới giúp cô đầu tư cho Giang San, nhưng cô lại quay sang nương tựa Trần Tư Tề.
Cô bé mình thưởng thức, lại không có sự chắc chắn trong sự nghiệp, cứ lung tung như vậy.
Vậy thì trong lòng Thịnh Sóc Thành cũng cảm thấy khó chịu là điều hiển nhiên.
Giang Nguyệt tự trách bản thân mình.
Tiêu Kỳ Nhiên nhìn ra tâm tình sa sút của cô, nhẹ nhàng nói một câu:
“Cô đi theo tôi lâu như vậy, không nên ngay cả chút tâm tư của người khác cũng không đoán ra được.”
“Tôi…”
“Được rồi, sau này chú ý.” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên thanh cao, không muốn tiếp tục tính toán chi li với cô:
“Người không nên tới gần đừng đi quá gần, dễ bị lửa bắt lên người.”
Thịnh Sóc thành tính một người, Trần Tư Tề cũng coi như một.
Giang Nguyệt giật mình. Cô muốn hỏi, Tiêu Kỳ Nhiên anh có phải cũng là một người mà cô không nên đến gần hay không…
“Đi đâu?” Tiêu Kỳ Nhiên nghiêng đầu hỏi một câu.
Giang Nguyệt đúng lúc mở miệng: “Tối nay đến nhà chị Trần ăn tết, Hi Hi chắc là đang đợi tôi.”
Thật ra đây cũng không phải là năm đầu tiên Giang Nguyệt đón năm mới ở nhà chị Trần.
Mấy năm nay đều lang thang bất định ở ngoài. Chỉ có năm đầu tiên là cô cùng Tiêu Kỳ Nhiên trở về Tiêu gia. Nhưng sau bữa ăn đầy châm chọc kia, những năm sau đó gần như đều là cùng với chị Trần và Hi Hi trải qua dịp tết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.