Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Chương 313:




Mặt mọi người đều nhuốm vẻ kinh ngạc.
Không ngờ cô công chúa nhỏ được nhà họ Tô cưng chiều trong lòng bàn tay lại là con gái của chiến thần?
Đầu óc ông cụ và bà cụ Mộc ong ong.
Mấy ngày trước Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới nói muốn nhận người thân…. giờ Mộc Quy Phàm lại nói Túc Bảo là con gái anh…
Vậy là, người ba Túc Bảo muốn nhận chẳng phải lão tư nhà họ, mà là Mộc Quy Phàm?
Trái tim hai ông bà họ Mộc lạnh buốt…
Hỏng rồi hỏng rồi!
Nhìn kiểu đánh người của Mộc Quy Phàm cũng đủ biết anh không dễ chọc chút nào, bây giờ nhà họ Mộc đắc tội với anh rồi ư?
Ông cụ Mộc run rẩy nói: “Bình tĩnh…. đừng hoang mang! Người không biết thì không có tội, nói sao thì chúng ta cũng là người thân của Tiểu Mộc…”
Bà cụ Mộc: “Đúng đúng!”
Hai ông bà cụ gắng gượng trấn tĩnh.
Chỉ thấy Mộc Quy Phàm với thân hình cao lớn đang một tay ẵm cục một nhỏ.
Anh mặc đồ đen càng làm nổi bật bờ vai mạnh mẽ, còn Túc Bảo vận chiếc đầm trắng bồng bềnh bên cạnh càng trở nên mềm mại đáng yêu.
Sự kết hợp này khiến trái tim người ta không khỏi hẫng mất vài nhịp, quá dễ thương.
Mộc Quy Phàm duỗi tay véo cằm Túc Bảo, cong môi cười: “Nhóc con, gọi ba đi nào!”
Túc Bảo: “…”
“Hồi nãy ba có ngầu không? Hửm.”
Túc Bảo: “…”
Tô Nhất Trần đứng bên cạnh, mặt không chút cảm xúc: mới gặp lần đầu đã tự nhiên như này ư?
Hai mắt cục bột nhỏ nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mặt, cô bé luôn cảm thấy người ba này không được thông minh lắm.
Có điều trước đây mẹ cô bé dạy rồi, khi người khác muốn được khen ngợi, ngàn vạn lần đừng keo kiệt lời khen, biết đâu chỉ một câu nói của con cũng có thể thay đổi cuộc đời một con người.
Vì thế, Túc Bảo giơ ngón cái, nói: “Ngầu, cực kỳ ngầu.. ngầu đến ngất ngây.”
Mộc Quy Phàm ngẩn người rồi bỗng phì cười.
Cục bột nhỏ này…. quá đúng với sở thích của anh.
“Nói cho ba biết, bọn họ bắt nạt con như thế nào?” Mộc Quy Phàm liếc đám người nhà họ Mộc một cái.
Tuy hồi nãy đã đánh quản gia Chương một trận, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tội của quản gia Chương phạt xong thì phải tính sổ tiếp tội của nhà họ Mộc.
Tính kỹ hơn chút thì, tội ông già kia do ông già chịu, bà già kia do bà già chịu.
Tóm lại không thể chịu chút thiệt thòi nào.
Túc Bảo cũng không chịu thua kém, sống ở nhà họ Tô một thời gian, vốn từ vựng và logic của cô bé đã hoàn thiện, ngày một diễn đạt rõ ràng: “Bà cụ nhà họ Mộc tổ chức sinh nhật nên mời con và cậu tới, nhưng không cho hai cậu cháu con vào cửa mà sắp xếp cho ngồi đằng kia.”
Túc Bảo chỉ vào một góc tối ở bên cạnh cửa lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.