Tôi Là Âm Dương Sư

Chương 51: Đồ Sứ




Lần thứ hai bước chân vào cửa tiệm của Chu Tam đã là giữa trưa.
Tôi không có tìm hiểu đến cùng chuyện vì sao Cát Uyển Nhi lại biết rõ ma quỷ tồn tại ở đâu. Cùng lắm trải qua lần này tôi cũng biết Cát Uyển Nhi không tăm thường. Có lẽ lúc trước lão Cát bảo tôi thay ông ấy chiếu cố tốt Cát Uyển Nhi, không phải là không có lý do.
Khi tôi đến, Chu Tam có vẻ hơi kinh ngạc, chòm râu cá trê vểnh lên, lộ ra hai cái răng cửa lớn.
“Tôi nói này Trần tiểu ca, tôi không phải bảo cậu buổi tối mới đến sao. Sẽ không nóng vội đến mức đến sớm như vậy chứ. Có câu dục tốc bất đạt (nóng vội sẽ hỏng việc),quá sớm, quá sớm”
Tôi không biết Chu Tam bảo tôi đến qua đêm rốt cuộc là có chuyện gì, tôi lần này đến vì mục đích khác Đó là cái quan tài cổ ở sông Hồng Hà. Theo tôi nghĩ nữ quỷ trong cỗ quan tài kia rất sợ máu của tôi, mặc dù điều này đã đủ để bảo vệ Từ Phượng, nhưng tôi không thể lưu lại đây cả đời, rồi cũng sẽ có một ngày rời đi
Từ Phượng là ân nhân của tôi, sao tôi có thể trơ mắt nhìn cô ấy xảy ra chuyện. Chỉ là ngoài việc có thể dọa chạy nữ quỷ kia thì dường như các mặt khác không có cách nào nhất lao vĩnh dật (một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, ở đây có ý là diệt một lần cho xong rồi đi chơi)
Trừ khi tra rõ được lai lịch nữ quỷ, cũng chỉ có như vậy mới tìm được căn nguyên, nhất lao vĩnh dật.
Người quen thuộc âm dương phong thủy nhất ở đây chỉ có mỗi Chu Tam. Mặc dù hắn chẳng đáng tin cho lắm, nhưng trên thực tế, nghiêm túc mà nói thì hẳn vẫn có mấy phần thực lực. Ít nhất tôi thấy nếu hiện tại tôi cùng Chu Tam so sánh với nhau, Chu Tam sẽ là lão đạo, thành thạo và hiểu biết hơn tôi nhiều
Chuyện quan tài cổ sông Hồng Hà, tôi không thể nghĩ ra người thứ hai có thể giúp được mình
“Tôi cũng không nghĩ sớm như vậy đã quấy rầy anh Tam. Quả thật là hết cách rồi mới phải tìm đến"
“Dừng, cậu vừa gọi tôi là gì?"
“Anh Tam!”
Tôi nhất thời kinh ngạc.
“Khỏi, tiểu tử cậu mau đem hai tiếng anh Tam này thu hồi đi, tôi chẳng có tai to mặt lớn như vậy. Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là phường trộm cắp). Nói đi chuyện gì, tôi cảnh cáo trước, nếu nhờ tôi giúp thì hông làm đâu”
Tôi không ngờ Chu Tam lại cự tuyệt gọn gàng như vậy, thậm chí tôi còn chưa kịp nói gì hắn đã muốn không đếm xia tới. Nhưng hẳn không biết nếu tôi dám đến tìm hẳn, cũng đã sẵn sàng để bị tự chối rồi
Chu Tam là ai? Một con cáo già chẳng có chút đứng đắn nào. Người như hắn thế mà lại đồng ý tìm thuốc cho tôi, còn sẵn sàng ra sông vớt xác. Đây là vì cái gì? Còn chẳng phải là vì Từ Phượng hả?
Mà hiện tại chuyện tôi muốn nói là của chính Từ Phượng. Nếu như vậy mà hắn cũng không đáp ứng thì e rằng cả đời này cũng đừng hòng theo đuổi được cô ấy.
“Anh Tam nói cũng đừng chắc chẩn quá. Chuyện ôi sắp nói anh nhất định sẽ giúp, hơn nữa còn tận tâm tận lực mà giúp”
Nghe tôi nói vậy, Chu Tam có vẻ rất hứng thú, không nói mấy lời châm chọc nữa, cũng không làm ngơ, chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi một lúc, rồi mới nghỉ ngờ hỏi, “Tiểu tử cậu rất tự tin rằng tôi sẽ giúp cậu ư?”
“Không có dùi kim cương, thì đừng ôm nghề đồ sứ (*)"
(*): Đồ sứ cổ đại hỏng thì sẽ không ném đi mà kêu người đến sửa. Sử dụng dùi kim cương chính là cách khoan tay ở hiện đại. Khoan thủng hai lỗ ở chỗ bị bế rồi dùng sợi đông mảnh gần lại. Bởi vì khoan đồ sứ rất khó khăn, không tỉ mi sẽ không được nên không có dùi kim cương thì đừng làm nghề đồ gốm. Nghĩa là không có bản lĩnh thì đừng đi làm chuyện chẳng làm được. . 𝐓ìm t𝗿uyệ𝔫 hay tại — 𝐓RÙ𝗠𝐓R𝑼 YỆN.ⅴ𝔫 —
Nói xong tôi liền đem sự tình lúc sáng của Từ Phượng kể cho hẳn nghe
Bận bịu lắm sao, anh có giúp hay là không?”
Vốn dĩ tôi cho rằng hầu như chẳng căn suy xét, Chu Tam sẽ trực tiếp đồng ý ngay Nhưng trên thực tế tên này lại đang do dự. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy hẳn do dự về những điều liên quan đến Từ Phượng
Sau một lúc lâu, Chu Tam mới nhẹ nhàng gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu. Rồi lại gật đầu thêm lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.