Tôi là Nữ Quan Tài

Chương 457: Linh Thể thủy mặc




Tôi đứng thẳng với thân rắn ở trong nhà của Linh Thể, nhìn mọi người một cách hiền lành và không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng chỉ thấy La bà bà cực kỳ hung ác giơ tay hướng về ngực của Sơn Thần dùng sức đâm một cái, sau đó kéo ra một cây non nhỏ.
Những chiếc lá của cây non kia từ trong ngực không có máu của Sơn Thần chui ra vẫn còn xanh tươi như vừa mới mọc, mà rễ lại vừa trắng vừa dài, sau khi bị La bà bà kéo ra, vậy mà vẫn còn vô số rễ cắm ở trong cơ thể Sơn Thần, rễ mọc ở khắp nơi trong cơ thể.
Đầu ngón tay, trán, đến cả chân đều đang ướt sũng, một số vật thể bị La bà bà kéo cũng nhúc nhích chui ra theo.
Nhưng ngực của ông ta vẫn có vô số rễ bị La bà bà kéo ra, Sơn Thần cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể động đậy được!
“Ông nội!” Tuyết Nữ hét lên một tiếng giống như cổ họng của cô sắp bị xé rách ra, cô vội vàng ném Trường Sinh ra một bên rồi lao tới.
“Mau quay lại đi!” Tôi quay đầu nhìn thoáng qua Tuyết Nữ, đuôi rắn nhẹ nhàng cuộn lại, giống như cô nàng mập, đem Tuyết Nữ cuốn lên ném về phía sau.
Sau đó đuôi rắn nhanh chóng quay về phía trước, nặng nề đập lên người bà La.
Tôi cuối cùng đã biết vì sao bà ta có thể bắt được tôi, mà tôi lại không thể quấn lấy bà ta.
Thực và hư vô cũng giống như âm dương, là tương đối cũng là điều tất yếu, nếu như tôi coi bản thân là hư vô, vậy tôi chính là hư vô.
Từ lúc mới bước chân vào ngôi nhà của Linh Thể này, tất cả suy nghĩ trong đầu tôi đều là quái vật đầu người thân rắn sẽ nuốt chửng tôi, đối với cái đuôi rắn này tôi luôn rất kháng cự, mặc dù có thể cử động dùng nó theo bản năng, nhưng thật ra tôi hoàn toàn không thể phát huy hết sức mạnh của nó..
Lúc này trong đầu tôi tràn ngập hình ảnh Ngụy Yến niệm những thần chú phù hiệu kia, thế mà lại có thể chầm chậm khống chế được cái đuôi rắn này.
“Bịch!” La bà bà bị tôi ném vào tường, đụng phải nhà Linh Hồn khiến toàn bộ đều chấn động.
“Ông nội!” Tuyết Nữ vẫn ở phía sau gọi to, tôi quay sang nhìn Sơn Thần đang đưa tay đỡ eo không ngừng vẫy tay về phía tôi, có lẽ là đang cảm ơn tôi đã giúp ông ta báo thù.
Đuôi rắn ngay lập tức cuộn lên, tôi thả xuống bên cạnh Tuyết Nữ rồi nói: “ Em mang bọn họ rời đi trước, còn lại là chuyện của chị và bà ta!”
“Nhóc Dương?” Sư phụ và Vương Uyển Nhu vẫn đang cố gắng đối phó với đoàn Linh Thể vô tận chui ra từ bên trong quạt xếp của Ngụy Yến, nghe thấy tôi vừa nói như vậy, tay hạ xuống không ngừng quay đầu hét lớn với tôi.
Tôi chỉ nặng nề nhìn bà La, trong đầu xoay chuyển rất nhanh, phù văn thần chú, Yểm Sư Tụy, Sư Ích Si Vưu, hộp sọ Tụ Âm Châu…
Những thứ này đều có một mối liên hệ tất yếu, nhưng lại không dễ tìm ra, nếu như có thể…
“Hê hê!” La bà bà chống vào bức tường giấy chậm rãi đứng dậy, trên tay mạnh mẽ dùng lực, cứ thế đem Kiến Mộc ấn vào trong cơ thể mình, mà những rễ con của Kiến Mộc kia cũng giống như Côn Trùng, theo Kiến Mộc hướng về phía cơ thể La bà bà bò nhúc nhích.
La bà bà nhìn tôi chằm chằm sau đó cười to và nói: “Có phải mày cảm thấy bản thân mình rất mạnh? Đây thật ra chính là kiệt tác của tao đấy!”
Nhìn gương mặt bị chiếc mặt nạ che khuất của bà ta, lòng tôi chợt thắt lại.
Kiến Mộc, mặt nạ, Tụ Âm Châu, hộp sọ!
Những thứ này kết hợp lại với nhau….
“Bịch!”
Trong đầu tôi lóe lên một phù văn, đuôi rắn lại quất lên mặt La bà bà một cái, nhưng cái mặt nạ kia lại không hề nhúc nhích, giống như đã mọc trên mặt của bà ta vậy.
Thời gian tôi nhìn thấy mặt nạ này không ngắn, nhưng từ đầu đến cuối tôi chỉ thấy một người đeo qua, chính là lúc Đại Hồng nổi cơn thịnh nộ đối phó với Nguyên Linh cải trang thành đạo trưởng Diêu, lúc đó cô ấy hình như không còn nhân tính như bình thường nữa, đối với Nguyên Linh chính là một trận đánh thoải mái.
Chỉ là khi đó tôi cảm thán lực lượng cường đại của mặt nạ, nhưng lúc này đeo trên mặt bà La, lại chỉ có vẻ quỷ dị.
Bây giờ Kiến Mộc cũng đã xâm nhập vào bên trong cơ thể của bà ta rồi, bà ta sẽ như thế nào?
Bên trong hốc mắt vốn trống rỗng kia, lóe lên một tia sáng xanh u ám, kết hợp với cái miệng không răng còn muốn nở nụ cười của bà La, luôn làm cho tôi nghĩ đến những thứ ăn thịt người không nhả xương kia.
“Tụ Âm Châu!” La bà bà gắt gao nhìn chằm chằm tôi, hít sâu một hơi hướng về phía Ngụy Yến vươn tay ra nói.
“Ngăn bà ta lại!” Vương Uyển Nhu hét lớn, còn chưa làm gì, đã bị Ngụy Yến vươn tay ra dán lên bức tường giấy.
“Chị Uyển Nhu!”
Tôi vốn chỉ nghe thấy được âm thanh va chạm vào bức tường giấy nên cũng không để ý lắm, nhưng khi cô nàng mập hốt hoảng kêu lên một tiếng, sư phụ cũng thở dài một hơi, lúc này tôi mới quay đầu nhìn lại.
Nhưng lúc này tôi đã thấy Vương Uyển Nhu giống như một quả cầu mực chầm chậm thấm vào bên trong tường giấy, cả người đều nhạt dần đi.
Ngụy Yến lại đưa tay ra, sau đó xoay tròn, rút Tụ Âm Châu từ trong quạt xếp ném về phía bà La.
“Cố định!” Hai tay tôi nhanh chóng kết ấn, đuôi rắn lại hướng đến La bà bà quăng tới, theo hai tay xoay một vòng muốn bắt lấy viên Tụ Âm Châu kia.
“Hê! Hê!” Nhưng vừa mới xoay người đưa tay về Tụ Âm Châu, tôi chợt nghe thấy La bà bà cười hê hê, một cái đuôi rắn trắng đen đan xen nháy mắt quấn quanh Tụ Âm Châu.
Với một cú giật nhanh về phía sau, bàn tay đang đưa ra của tôi rơi vào không trung.
Nhìn thấy quái vật đầu người thân rắn đứng bên cạnh bà La, trong lòng tôi run nhẹ nói: “ Tại sao cô lại giúp bà ta?”
“Cô ta là do tao cứu ra, không giúp tôi thì giúp ai?” La bà bà cầm lấy Tụ Âm Châu, há to miệng giống như rắn nuốt trứng dùng sức nuốt Tụ Âm Châu xuống.
“A Lạc…” Quái vật đầu người thân rắn nặng nề nhìn tôi, lại nhìn sang La bà bà một cái rồi nói: “ Sau khi em bị sư phụ anh rút ra khỏi cơ thể của anh, đã bị đặt ở trong một cái bình thủy tinh nuôi dưỡng, bọn họ muốn nghiên cứu em. Nhưng La bà bà đã cứu em!”
“Bà ta không phải muốn cứu cô, bà ta là muốn đem tuổi thọ của cô chuyển lên người bà ta!” Tôi nhìn quái vật đầu người thân rắn kia, có thế nào cũng nghĩ không ra, cô ta có bộ dạng khi lớn lên rất giống tôi, nhìn qua cũng rất thông minh, tại sao ngay cả điểm này cũng không nghĩ ra?
Tôi lắc đuôi rắn, quay đầu muốn xông tới chỗ bà La, nhưng quái vật đầu người thân rắn kia lại bất chấp che chở La bà bà ở phía sau cô ta.
“Em không có tuổi thọ!” Quái vật đầu người thân rắn chầm chậm di chuyển đứng trước mặt tôi, thỉnh thoảng quay đầu nhìn La bà bà đang nỗ lực nuốt viên Tụ Âm Châu xuống, nói với tôi: “Em chỉ là một thứ thuộc trên người của anh, giống như Tiểu Bạch kia, chỉ đi ra để phục vụ cho anh. Giống như Phục Hi chỉ dạy con người, chỉ có Nữ Oa mới là vị thần tạo ra con người.”
Tôi không hiểu những lời cô ta nói, và tôi cũng không muốn hiểu vì sao cô ta lại không có tuổi thọ, nhưng mắt nhìn thấy La bà bà đã nuốt Tụ Âm Châu hơn phân nửa tôi thực sự rất sốt ruột.
Bên trong nhà Linh Thể ngoài La bà bà ra, bên cạnh đều là các Linh Thể đang lơ lửng, hơn nữa còn mang theo Lệ Quỷ từ mười tám tầng địa ngục tới, sư phụ và Vương Uyển Nhu còn có Nguyên Thần Tịch và Sơn Thần, Tiểu Bạch, bọn họ chỉ cần mất tập trung một chút, lập tức sẽ bị Linh Thể kéo xuống một miếng thịt, nhìn bộ dạng của cô nàng mập là biết.
“Cô muốn như thế nào?” Tôi nhìn quái vật đầu người thân rắn, trong lòng có chút đau đớn, dù sao cũng là lỗi của tôi.
Quái vật đầu người thân rắn nhìn miệng La bà bà phồng lên giống như con cóc, nhẹ nhàng cười nói với tôi: “Em chỉ muốn chân chính cùng anh hợp thành một thể, bà ta đã đồng ý với em, trước tiên để em và anh hợp thành một thể, để sau khi chân chính hoàn mỹ thì mới mượn tuổi thọ của chúng ta, dù sao chúng ta là Thọ và Thiên Tề, mượn tuổi thọ cũng sẽ không chết!”
“Chúng ta sẽ không chết, nhưng những con người này sẽ từ từ đón nhận sự diệt vong!” Tôi không nghĩ tới quái vật đầu người thân rắn lại muốn đơn giản như vậy, có chút hi vọng nói: “Tôi và cô đều là…”
“Em không phải là người! Em chỉ là….” Quái vật đầu người thân rắn lập tức nóng nảy, vừa mới mở miệng ra thì ngực đã bị một cái móng vuốt xuyên qua.
“Cô…” Tôi không biết nên xưng hô với cô ta thế nào, sững sờ vươn tay về phía trước.
“Con người sẽ không từ từ diệt vong!” La bà bà đã nuốt Tụ Âm Châu xuống, chậm rãi xoay người lại nhìn tôi nói: “Tao sẽ mượn thọ của tất cả mọi người, bọn họ đều có thể sống sót, nhưng thời gian sẽ không lâu đâu.”
“Mượn tuổi thọ của tôi chẳng lẽ còn chưa đủ cho bà sống và tạo ra con người mà bà muốn sao?” Đuôi rắn của tôi vung lên dùng sức quấn lấy quái vật đầu người thân rắn kia muốn kéo về bên cạnh mình.
“Phốc!” La bà bà đột nhiên rút tay ra, từ trong cơ thể quái vật đầu người thân rắn rút ra một thứ màu đen ném xuống đất nói: “Mày tưởng rằng nó thật sự là một bộ phận của trong cơ thể mày sao? Đó chỉ là khi nó ở trong cơ thể mẹ của cô mà thôi, chính là tao đã trồng vào!”
“Trồng vào?” Quái vật đầu người thân rắn sững sờ nhìn vào một khối sợi Linh Hồn còn đang nhúc nhích trên mặt đất, mở miệng nhẹ giọng hỏi: “A Lạc có thể nhớ tất cả mọi chuyện sao?”
“Ta đã nói rồi, nếu Trương Dưỡng không biết tất cả chuyện này, làm sao ngươi biết được?” La bà bà vung tay đẩy ngã quái vật đầu người thân rắn, đưa tay sờ lên ngực của mình rồi nói: “Đại thần Trương Dương, bây giờ chúng ta bây giờ nhé, Trường Sinh!”
Tôi kịch liệt run rẩy, vẫn không có cách nào ngăn cản Trường Sinh đem sợi Linh Hồn từ trong ngực mình đào ra, vừa rồi chúng tôi hoàn toàn đều dựa vào phương pháp phân tán lực chú ý để kéo La bà bà ra.
“Mau giữ chặt vào, Trường Sinh!” Sư phụ hét lớn một tiếng, tùy ý để những Linh Thể kia xông về phía ông ta, đưa tay muốn ôm lấy Trường Sinh.
“Đi đi!” La bà bà cười nhẹ, hai tay vung lên, chỉ nhìn thấy sư phụ cũng giống như Vương Uyển Nhu bị dán lên tường, chầm chậm biến thành một hình người giống như mực nước.
Trong lòng tôi đau đớn theo, tôi đuôi rắn vung về phía trước, chỉ thấy Tiểu Bạch mở to miệng hút Linh Thể đang nhào về phía mình, hai tay dùng sức ôm lấy Trường Sinh, hướng về phía Tuyết Nữ hô to.
“Dùng sức đi!” Đuôi rắn của tôi đang muốn cuốn Trường Sinh lại, đột nhiên thân thể chấn động, sau đó là đuôi của một con rắn màu đen tỏa sáng lập tức quấn lấy tôi.
Tiếp đó mũi đuôi nhẹ nhàng nhấc lên phía trước, liền đem một khối sợi Linh Hồn đang nhúc nhích kéo từ trong ngực Trường Sinh nhấc lên.
“Chị, cẩn thận!” Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn tôi kêu lớn, ngay lập tức liền bị mấy Linh Thể tranh nhau cắn xé.
Máu tươi dọc theo cơ thể Trường Sinh chảy xuống một chút, tôi há miệng nhưng lại không phát được ra tiếng.
Cái đuôi rắn đen tỏa sáng kia đến từ phía sau tôi…
Quái vật đầu người thân rắn đã ngã xuống, hơn nữa đuôi rắn của cô ta còn là đen trắng đan xen.
Cái đuôi rắn toàn màu đen này là….
“Không nghĩ đến phải không!” Đuôi rắn của La bà bà dùng lực mạnh mẽ, kéo đuôi rắn của tôi về phía sau, ánh mắt màu lam phía sau mặt nạ nhìn chằm chằm tôi nói: “ Tao cũng là đầu người thân rắn, sợi Linh Hồn này….”
Nói xong, La bà bà chậm rãi vừa giơ sợi Linh Hồn về phía tôi, miệng vừa nói: “Bọn họ bây giờ không còn thời gian đến cùng mày đâu, ở đây thực sự chỉ còn lại hai người chúng ta thôi!”
“Trương Dương, tao và mày vĩnh viễn phải ở cùng nhau!” Nói xong La bà bà một tay kéo ngực mình ra, đem khối sợi Linh Hồn đó nhét vào trong đó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.