Tôi Thật Không Có Diễn

Chương 21: Tiểu khu ấm áp đang được xây dựng (10)




Khương Tiều đầu óc linh hoạt, lại không bị nguồn ô nhiễm ảnh hưởng nên vô cùng bình tĩnh, từ trước đến nay, cô đều "lý giải" rất rõ các quy tắc.
Hết cách, một tiểu đáng thương nhỏ bé bất lực như cô muốn sống sót trong phó bản, cũng không thể dùng đến võ đức được...
Mà hiện tại, cô bị lật xe. Quy tắc đã khiến cô bị mắc bẫy.
Vốn dĩ Tần Phương là nguồn ô nhiễm lớn nhất của phó bản, nếu hắn có thể bị tiêu diệt, thì phó bản liền kết thúc.
Nhưng nếu Tần Phương không chết, phó bản sẽ chạy theo quy tắc riêng của nó, không bị Tần Phương hay Boss khác như Dung Luyện Trì khống chế nữa.
Người chơi, sinh vật dị hoá chỉ là một phần của quy tắc, giúp duy trì hoạt động của các quy tắc trong phó bản.
Sự xuất hiện của giờ giới nghiêm là một phần của quy tắc đó.
Hai bảo an cũng từng nói với Khương Tiều, họ không biết trong giờ giới nghiêm sẽ xảy ra chuyện gì, trước đây họ quá yếu, hiểu biết về "quy tắc" không được nhiều.
Đương nhiên Khương Tiều không muốn ra ngoài, không chỉ vì bên ngoài rất nguy hiểm, mà cô còn sợ vừa đi ra liền có thứ [không rõ] tiến vào biệt thự.
Theo nghĩa đen của từ "giới nghiêm", biệt thự có thể được coi là một nơi an toàn, bọn họ có thể ở trong biệt thự suốt thời gian này, cùng lắm thì ngủ một giấc, tỉ lệ an toàn tương đối cao. Nhưng một khi cửa được mở, chuyện gì sẽ xảy ra… không ai biết được.
Nhưng tình hình hiện tại, nếu Khương Tiều không mở cửa, kết cục sẽ càng tệ hơn.
Cô đại khái đã hiểu cốt lõi của quy tắc: Thân phận bảo an không thể tùy tiện đổi cho người khác.
Bạn đã có được thân phận bảo an, nếu bạn lại mất đi thân phận này thì bạn chỉ mất quyền lợi tương ứng, nhưng bạn vẫn phải làm việc của mình, nếu công việc của bạn không được hoàn thành thì bạn sẽ phải chịu trách nhiệm… cho đến chết.
—— Quy tắc này quả nhiên muốn vắt kiệt sức lao động, Khương Tiều cảm thấy, phải tiến hành một buổi huấn luyện giáo dục lại cho quy tắc mới được.
Đôi khi Khương Tiều cảm thấy hành vi của mình đã rất "tư bản", nhưng bây giờ, phó bản này càng giống quỷ hút máu hơn.
Cũng may chỉ có Khương Tiều là bảo an, giấy chứng nhận và đồng phục đều có đủ, nếu không sẽ gặp rắc rối lớn.
Khương Tiều nhanh chóng mặc lại đồng phục, nhặt tờ chứng nhận bước ra ngoài.
Lúc này, cô chú ý thấy con dấu trên giấy chứng nhận đã trở thành: 【Công ty Vô hạn】
Chiếc huy hiệu màu đỏ mà cô lấy ra từ phòng bảo vệ cũng biến thành dòng chữ 【 Công ty Vô hạn】.
Thậm chí, thông báo mà họ nhận được cũng viết tên công ty này, bắt chước y hệt tên và phong cách của công ty trước đó trong tiểu khu.
Khương Tiều dừng lại hỏi đám người Trần Vân.
Vẻ mặt họ có chút hoang mang, "Có sao?"
Điều này khiến Khương Tiều càng thêm chắc chắn: Phó bản đang trưởng thành.
Dựa theo quỷ dị học để hình dung thì: Những thứ không tồn tại, số lượng người sợ hãi tăng lên, nó liền xuất hiện.
Sau khi nó thành hình, nhận thức của con người sẽ dần bị xóa nhòa, việc cảm thấy nó vẫn luôn tồn tại mới là hợp lý.
Tại sao Khương Tiều lại chắc chắn như vậy?
Bởi vì cô biết rõ ba người Trần Vân không phải là người tùy tiện, bọn họ đều đặc biệt tinh tế và thận trọng, sao có thể đồng thời không biết một chi tiết đáng ngờ như vậy được?
Khương Tiều biết đáp án nhưng cũng không tính giải thích, theo tiếng đập cửa ngày càng mãnh liệt, cô liền bước nhanh ra ngoài.
Nhiệt độ giữa trong và ngoài biệt thự chênh lệch rất lớn, Khương Tiều vừa bước ra khỏi cửa liền cảm thấy lạnh thấu xương.
Cô liếc nhìn lại cánh cửa, trên đó có rất nhiều vết tay lộn xộn.
Nếu đợi thêm một lát nữa rồi mới ra ngoài, có lẽ cánh cửa này sẽ bị đập đến hỏng. Chất lượng cửa nhà cô thì không có vấn đề gì, nhưng do người gõ cửa thực sự rất sốt ruột, ngay cả bảo an lúc trước cũng còn biết ấn chuông cửa.
Cô không nhìn thấy "người" nào, nhưng có thể nghe thấy một giọng nói thầm kín truyền vào tai mình, "Hì hì, hóa ra là một bảo an con người. Da thịt non mềm như vậy, hẳn là sẽ ngon lắm ~."
"Thứ này thì có mùi vị gì chứ, ăn chán chết."
Thanh âm giống như móng tay cào lên bảng đen, không lớn nhưng rất sắc bén, Khương Tiều chỉ cảm thấy màng nhĩ mình đau nhói.
Cô bình tĩnh hỏi: "Cửa nhà tôi bị đập hư, có phải nên nhận được tiền bồi thường không? Là bồi thường từ công ty Vô hạn sao?"
Cô biết có thứ gì đó đang [nhìn chằm chằm] mình.
Thanh âm bén nhọn kia đột ngột im bặt.
Những tồn tại vô hình này chắc chắn không ngờ lúc này Khương Tiều vẫn có thể nghĩ đến việc đền bù, cô gái sống trong biệt thự kiểu này, chắc sẽ thiếu tiền sao? Hơn nữa trong phó bản kinh dị, chút hỏng hóc này không phải là chuyện bình thường sao?
Khương Tiều không quan tâm những "người" đó nghĩ gì, công ty rác rưởi này không phải là người, vì vậy cô phải tranh thủ tìm chút quyền lợi cho bản thân.
“Các người muốn tự làm hay để tôi làm?” Khương Tiều thậm chí còn lấy con dấu chính thức ra.
Sau đó, giọng nói bén nhọn lại vang lên, "Không được!"
Xem ra, nếu Khương Tiều nhất định làm ầm ĩ lên, những sinh vật vô hình này cũng sẽ bị giáo huấn.
Khương Tiều nói: "Trong biệt thự có gì tiến vào không? Mau ra đây."
"Không."
"Tôi đi báo tổn hại..."
"Được rồi, được rồi, ra hết rồi..." Giọng nói kia chấp nhận thỏa hiệp, rồi lại cười khúc khích, "Nhưng vô dụng thôi, bây giờ chỉ còn lại các người là người sống, là bóng đèn sáng nhất, cũng… "thu hút" nhất ~, hì hì. "
Từ "bóng đèn" này khiến người ta thực sự cảm thấy không ổn, Khương Tiều chợt nhớ tới hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy trước khi bị dịch chuyển trở lại Biệt thự số 7: Dung Luyện Trì bị hai bảo an hấp thụ gần hết, lại nhanh chóng sống lại, trở nên lớn mạnh.
Vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh nên Khương Tiều không chắc những gì mình nhìn thấy có phải là thật hay không, cô không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng hiện tại lại có đối tượng giải đáp số một, Khương Tiều liền hỏi thẳng: "Chính xác thì giờ giới nghiêm là gì?"
Âm thanh lại biến mất.
Khương Tiều nhàn nhạt nói: "Báo tổn hại..."
"Đáng ghét! Một nhược điểm không thể dùng hai lần! Cô có biết xấu hổ là gì không?!" Thanh âm kia tức muốn hộc máu.
Khương Tiều nhún nhún vai tỏ vẻ không để ý.
Nó không biết, đó là do lúc đầu mình quá dễ dàng đồng ý giải đáp nghi vấn của Khương Tiều, nên mới bị cô lợi dụng.
Tiếc là, dường như nó không biết cách che giấu suy nghĩ của mình.
Đám quái vật này rất giỏi trong việc hù dọa và giết người, nhưng có lẽ vì vậy mà chúng không giỏi giao tiếp với con người, cũng như không có thời gian để học hỏi những kỹ năng xảo quyệt của con người. Sau đó, bọn chúng lại bất hạnh gặp phải một người am hiểu việc đào hố như Khương Tiều.
"Được rồi, dù sao thì có nói cho cô biết, cô cũng không có cách tự bảo vệ mình."
"Giờ giới nghiêm là để bảo vệ cư dân của tiểu khu, bởi vì giờ giới nghiêm là đêm của kẻ đã chết, có thể giúp họ khôi phục lại thời điểm đỉnh cao, vì mình trả thù và đi tìm kẻ thế thân. Nếu có người thay họ chết, họ có thể sống lại một lần nữa.”
Dung Luyện Trì vốn là tập hợp của vô số máu thịt và oán niệm, hiện giờ, họ, hay là nói bọn họ đã hồi sinh trở lại!
Đây chắc chắn là hình thức địa ngục đối với những người sống sót trong biệt thự.
Biệt thự này sẽ bảo vệ họ, nhưng đồng thời cũng giam cầm họ.
Thực tế, nếu không có đám người Trần Tiêu trong phó bản này, độ khó sẽ không cao như vậy.
Bọn Trần Tiêu đã giết quá nhiều người vô tội, còn liều mạng đưa "thức ăn" cho nguồn ô nhiễm, nếu không phải vì bọn họ, số người sống sót chắc chắn sẽ cao hơn nhiều.
Tiếc là hai người Trương Quyên đến quá muộn, không có cách nào cứu vãn tình thế.
Nói dễ hiểu hơn, người sống sót nhiều, sức mạnh của đám quái vật càng giảm. Đồng thời mục tiêu của chúng sẽ bị phân tán, áp lực bên biệt thự cũng sẽ nhỏ hơn.
Nếu biết rõ "giờ giới nghiêm" là như vậy, Khương Tiều đã cắn nuốt hết lực lượng còn lại của Dung Luyện Trì, đỡ cho nó lại sống lại…
Khương Tiều hỏi, "Dị hoá không phải là quá trình không thể đảo ngược sao? Sao bọn họ có thể trở lại thành người được?"
"Hì hì, không thể nói là người bình thường, nhưng có thể mang một lớp da hoàn chỉnh như người, người bình thường sẽ không nhận ra."
Khương Tiều nghe xong, trong lòng chùng xuống.
Sinh vật dị hoá có thể cải trang thành người thường để sống trong thế giới thực, đó chắc chắn không phải là điều tốt.
Phó bản bị phong bế, ít nhất có thể ngăn chặn nhiều người khỏi ảnh hưởng của nguồn ô nhiễm, nhưng đám quái vật lại giả dạng người thường đi ra ngoài, chắc chắn sẽ làm ô nhiễm hoặc giết chết nhiều người hơn.
Thanh âm sắc nhọn lại nở nụ cười, "Bây giờ không phải là lúc lo lắng cho người khác, là một bảo an, đừng quên chức trách của mình, giữ gìn trật tự cho tiểu khu. Nếu cô không làm được, chúng tôi sẽ trực tiếp xử lí những bảo an không làm tròn trách nhiệm."
Khương Tiều ngẫm lại, liền hiểu được quy tắc của giờ giới nghiêm, nó chia bọn cô thành ba phe: Phe bảo an, Phe quái vật bình thường và phe người.
Quy tắc đặt ra như để bảo vệ con người, nhưng lại đem bọn cô trở thành mục tiêu lớn nhất, bởi vì bọn cô chính là món ăn "tươi sống" ngon miệng nhất.
Mà đám quái vật bình thường đang tích cực săn lùng, giờ giới nghiêm là thời cơ tốt nhất cho chúng.
Bảo an là để duy trì quy tắc, nhưng mục đích của họ là giết quái vật bình thường và nhân loại vi phạm quy tắc, tất nhiên, bảo an quá yếu, khả năng bị giết ngược lại là không nhỏ.
Đặc biệt là Khương Tiều, vừa là nhân loại vừa là bảo an, giống như ánh đèn trong đêm tối.
Còn thanh âm khiến người ta khó chịu kia, thậm chí còn không có thực thể, chỉ có ác ý mà đi trêu chọc bọn họ, đương nhiên không thể trực tiếp tham gia vào việc ba phe săn giết nhau này.
Khương Tiều không nói lời trào phúng này, dù có nói thì bọn chúng cũng không làm gì cô được, nhưng tốt hơn hết là không nên khiến chúng tức giận, bởi vì thanh âm của chúng thực sự rất chói tai.
Khương Tiều gửi tất cả những quy tắc mà cô tổng hợp được cho bọn Trần Vân, tránh cho bọn họ mắc phải sai sót: Không phải là không được ra ngoài trong giờ giới nghiêm, nhưng xác suất gặp nguy hiểm sẽ cao hơn.
Biệt thự có tác dụng bảo vệ nhất định đối với họ, nhưng một khi bị công kích quá nhiều, tính bảo hộ vẫn phải chờ xem xét.
Tóm lại: Gặp nguy hiểm không nhất định phải ở trong biệt thự, tùy cơ ứng biến.
Đúng lúc này, máy truyền tin treo trên bộ đồng phục đột nhiên vang lên, "Xin chào, đây là Biệt thự số 2, nước máy trong nhà chúng tôi không được bình thường, các người có thể đến xem giúp tôi một chút được không?"
Đám quái vật này, cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.
Khương Tiều nhàn nhạt trả lời, "Được, tôi đến ngay."
Trên đường đi, Khương Tiều có thể nhìn thấy những biệt thự được thắp sáng rực rỡ, trông như một tiểu khu phồn hoa.
Nhưng cô biết rõ, người sống trong những biệt thự này đã không còn là người, ánh đèn đẹp đẽ phản chiếu bóng cây trong tiểu khu càng tăng thêm vẻ quỷ quyệt.
Gió thổi qua cành cây xào xạc, có tiếng sột soạt, như có người theo sau cô, cảm giác lành lạnh nơi gáy khiến cô có cảm giác bất an.
Khương Tiều mặt vô biểu tình nói: "... Đủ rồi, hiệu ứng âm thanh này không tốt, lần sau nên xem thêm nhiều phim kinh dị mà học hỏi."
Khương Tiều cảm thấy lá gan mình không hề nhỏ, nhưng ở một nơi này, trong lòng vẫn cứ có cảm giác sởn tóc gáy.
Chỉ là nỗi sợ hãi của cô không được truyền tải ra ngoài, trong mắt kẻ giở trò hù dọa thì, Khương Tiều không hề sợ hãi chút nào, thậm chí còn nói chúng cần phải học hỏi nhiều hơn, việc này vô tình làm chúng mất hứng.
Những tồn tại vô hình đó dứt khoát dừng tay.
Sau đó, đèn đường chớp hai lần rồi đột ngột tắt. Khương Tiều tiếp tục đi về phía trước, nhưng lại nghe thấy chút tiếng động như thể giẫm phải chất nhầy nào đó.
Khương Tiều dừng chân, "Đến nữa?"
Thanh âm đó giống như đã trở lại, gấp không chờ nổi nói, "Lần này không phải là chúng tôi làm. Cô vừa giẫm phải nước, có lẽ là ống nước bị vỡ."
Khương Tiều rất rõ ràng, nước bình thường sẽ không có cảm giác nhầy nhụa như này.
Đôi mắt của cô đang dần thích ứng với bóng tối, tầm nhìn của sinh vật dị hóa trong bóng tối cao hơn người thường rất nhiều, Khương Tiều, người có thể cắn nuốt những sinh vật dị hoá, hiển nhiên không phải là người bình thường nữa.
Cô nhìn thấy một vũng thịt đầy máu nằm trên mặt đất, nhìn dấu vết này, hình như ở đây vừa xảy ra một trận chiến?
Khương Tiều nghĩ: Sau khi Dung Luyện Trì phân ra vô số thân thể, quan hệ giữa từng cá nhân không nhất định phải hoà hợp, đúng không?
Dung Luyện Trì giống như một cái điều khiển, nếu khoảng cách ở xa, năng lực khống chế trở nên yếu ớt, thì cạnh tranh giữa các cá thể sẽ trở nên lớn hơn, bởi vì số lượng quái vật nhiều hơn số lượng con người, "thế thân" quá ít.
Vũng thịt dưới chân Khương Tiều là minh chứng rõ ràng nhất.
Lúc này da thịt trên mặt đất đột nhiên vặn vẹo leo lên ống quần của Khương Tiều, cố gắng nuốt chửng cô.
Một con quái vật khác chợt lao ra khỏi bụi cỏ, phi tới trước mặt Khương Tiều.
—— Đúng như Khương Tiều đoán, lúc cô đi tới, hai con quái vật đang giao tranh với nhau, sắp phân thắng bại, nhưng khi chúng cảm nhận được hơi thở của người sống, liền lập tức đình chiến, dồn mục tiêu vào Khương Tiều.
Đèn đường bị chúng cố tình tắt, nhằm nhiễu loạn tầm nhìn của cô.
Khương Tiều sao có thể để một thứ kinh tởm như vậy lại gần? Cô trở tay dùng con dao găm đâm vào thân thể quái vật, ánh sáng trắng liền đem nó cắn nuốt sạch sẽ.
Cô không thể đối phó với cả một Dung Luyện Trì, nhưng đối phó với một con quái vật thì quá đủ.
“Vi phạm quy tắc giờ giới nghiêm, phải xử lí sạch sẽ.” Giọng nói lạnh lùng của Khương Tiều vang lên.
Vũng thịt đang leo ​​lên ống quần của cô nghe thấy vậy thì ngơ ngác một hồi, sau đó liền sợ hãi định bỏ chạy, nhưng lại bị Khương Tiều giẫm lên.
Nó muốn giãy dụa, Khương Tiều lại giẫm thêm lần nữa.
Cô nghịch con dao găm trong tay, không vội mà cắn nuốt nó.
Nhưng kiểu cầm dao kề trên cổ này, lại thách thức tuyến phòng thủ tâm lý nhiều nhất - ngay cả khi nó là quái vật.
Quái vật vừa khóc vừa nói: "Tôi không chạy nữa, để tôi chết một cách khống khoái đi!"
“Khóc cái gì?” Khương Tiều nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười mà cô cho là hiền lành, vừa rồi khi con quái vật lao tới, tuy không chạm vào mặt cô, nhưng vẫn vẩy không ít máu lên mặt Khương Tiều. Khuôn mặt cô trông vẫn rất xinh đẹp, nhưng càng đẹp thì trong hoàn cảnh này lại càng bất bình thường.
"Ta sẽ không giết mi, nhưng cần mi giúp một chuyện."
Đột nhiên cô nảy ra một ý tưởng.
Thực ra, trong phó bản này, con người không nhất thiết phải là con mồi, mà cũng có thể là kẻ đi săn.
Những tồn tại vô hình nhìn thấy một loạt thao tác của Khương Tiều, hoàn toàn im lặng.
Vài phút sau, Khương Tiều bấm chuông cửa Biệt thự số 2, "Mở cửa, bảo... à không, thợ sửa ống nước tới rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.