Tôi Thật Không Có Diễn

Chương 28: Chăm sóc sức khoẻ tâm thần như nào cho đúng (3)




Cửa phòng mở ra rồi đóng lại, làm đám người bên ngoài giật mình: Bên trong có chuyện gì vậy, hình như lúc trước Quan Cửu đi vào cũng không có chuyện này, đúng không?
Đặc biệt là Trịnh Hoài, hắn cảm thấy mình phải giữ thái độ cao lãnh, nếu cô không đến cầu xin thì hắn sẽ mặc kệ, nhưng đồng thời cũng lo lắng nghĩ: Cô sẽ không tự tìm đường chết nữa đấy chứ? Tốt xấu gì cũng quen biết nhiều năm như vậy, nghĩ đến chút giao tình trong quá khứ, hắn cũng không nên khoanh tay đứng nhìn, đúng không?
Sau đó, Khương Tiều còn nguyên vẹn bị kéo ra ngoài.
Cánh tay Khương Tiều như chết lặng, nhưng vẫn giơ tay chào hỏi bọn họ, "Đừng căng thẳng, vị bác sĩ này không đủ trình độ, có bệnh cũng không nhìn ra được."
Giọng điệu tùy ý không khác gì mọi khi, như thể cô đang nói: “Cơm hôm nay hơi khó ăn”.
Ba người còn lại: …
A, đúng là phong cách của Khương Tiều.
Bị Khương Tiều làm gián đoạn, lo lắng trong lòng ba người đều tiêu tán không ít.
Có cô ở đây, bầu không khí cũng thoải mái hơn nhiều.
Chỉ là bản thân Khương Tiều tương đối thảm, hộ lý không biết là nhận lệnh hay khó chịu vì hành vi của cô, mà động tác càng thêm thô bạo, trực tiếp túm tóc Khương Tiều rồi lôi cô đi.
Khương Tiều chỉ cảm thấy da đầu đau nhói, nhưng lại không phản kháng. Thực lực không ngang nhau, chống cự sẽ chỉ khiến cô ăn khổ vào người.
Khương Tiều đến gần hai hộ lý rồi quan sát, dù họ không lộ mặt ra ngoài, nhưng chiều cao, cử chỉ và thói quen của một người đều có thể khiến cô nhận ra.
Hai kẻ xuống tay với mái tóc cô đã đứng đầu trong danh sách thù hận: Biết cô dưỡng tóc cực khổ thế nào không, lỡ làm cô trọc đầu thì sao?!
Hai hộ lý ném Khương Tiều vào phòng điều trị số 1 rồi rời đi.
Cánh cửa "rầm" một tiếng rồi khóa lại, ánh đèn trắng bệch khiến cô có chút chói mắt, một mùi máu tươi nồng nặc chợt xông thẳng vào mũi.
Khương Tiều không biết Quan Cửu bị đưa tới phòng trị liệu nào, dù sao thì cũng không thấy hắn ở đây.
Phòng điều trị nhỏ hơn nhiều so với phòng khám, cũng dựa theo hai từ "đơn sơ" mà bố trí, sau chiếc bàn gỗ là một người đàn ông mặc áo khoác trắng đang ngồi.
Hắn cúi đầu múa bút thành văn, thoạt nhìn giống một bác sĩ giỏi đang chuyên tâm làm việc, nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với Khương Tiều, "Khương Tiều đúng không? Mời ngồi. Hôm nay chúng ta sẽ chữa bệnh tâm thần phân liệt cho ngài trước."
Khương Tiều biết lẽ ra hắn nên nở một nụ cười nhẹ nhàng trấn an, nhưng vì biến dị, hắn không thể điều khiển được cơ bắp và dây thần kinh như người bình thường, vì vậy nụ cười này chỉ khiến người ta cảm nhận được sự cứng đờ quỷ dị.
Hiệu quả trấn an không được, nhưng hiệu quả đe dọa lại khá tốt.
"Đừng lo, tôi có rất nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực tâm thần phân liệt, ngài có thể hoàn toàn tin tưởng tôi."
Khương Tiều ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hai tay chống lên đầu gối như một học sinh ngoan, "Được, bác sĩ, tôi rất tin tưởng ông."
Sau đó, bác sĩ từ trong ngăn kéo lấy ra một ống tiêm, đi về phía Khương Tiều cười cười, "Tôi thực thích những bệnh nhân biết phối hợp như ngài, tiếp theo tôi sẽ tiêm cho ngài một mũi tiêm, đem những nhân cách khác ép ra ngoài. Sau đó, chúng ta cùng nhau giết chết những nhân cách đó là được."
Khi bác sĩ bước tới, phần phía sau đầu hắn lộ ra vô số khuôn mặt chen chúc nhau, chúng không tiếng động cấu xé như thể đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể.
Khương Tiều nhìn thấy cảnh này, liền thầm giật mình, vị bác sĩ này đúng là dày dặn kinh nghiệm trong lĩnh vực tâm thần phân liệt!
Chẳng qua không phải là kinh nghiệm của một bác sĩ, mà là kinh nghiệm của một bệnh nhân.
Khi mũi tiêm sắp chạm vào Khương Tiều, cô vươn tay đẩy bác sĩ một cái.
Sau đó, vị bác sĩ này như lĩnh hội được tinh hoa của Tổ quốc, nháy mắt liền đổi thành vẻ mặt phẫn nộ - đổi mặt ở đây là có thật, một nhân cách khác chiếm quyền chủ động, nhìn chằm chằm vào Khương Tiều với khuôn mặt vặn vẹo, há to miệng, "Cô không muốn chữa trị, là muốn phản kháng! Bệnh nhân không nghe lời phải bị nhốt vào phòng tối!"
Từ miệng hắn bốc ra một mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn, làm Khương Tiều rất muốn đưa cho hắn kem và bàn chải đánh răng.
Khương Tiều mặt không đổi sắc, nói: "Không, bác sĩ, tôi chỉ nghĩ rằng việc nhỏ như tiêm chích này cần gì phải phiền đến ông? Để tôi tự làm là được."
Vừa rồi cô chỉ muốn chạm vào một chút để xác nhận xem đó có phải là đạo cụ bình thường hay linh dược có thể cất trong kho không.
Quả nhiên, giao diện hệ thống đưa ra lời nhắc nhở:
【Linh dược ô nhiễm】: Đạo cụ trung gian, thuốc tiêm làm giảm giá trị tinh thần của người sử dụng, khiến người sử dụng rơi vào trạng thái điên loạn.
Cùng một loại linh dược, cấp bậc khác nhau, tác dụng cũng khác nhau. Tố chất của người chơi thâm niên càng mạnh, ảnh hưởng của linh dược cấp thấp đối với họ sẽ càng nhỏ, nhưng nếu là nhiều linh dược, tích tiểu thành đại thì khác.
Khương Tiều rất hài lòng về cấp bậc của đạo cụ, phòng trị liệu nhìn thì có vẻ chật chội, hẹp hòi, nhưng giá trị lại khá cao, trong ngăn kéo có lẽ còn có thêm linh dược...
Thuốc tốt, của mình hết!
Khương Tiều vốn rất am hiểu việc "mượn đồ", trong lòng đã âm thầm đánh dấu chủ quyền đồ vật trong ngăn kéo.
Tất nhiên, sự ngoan ngoãn của Khương Tiều không khiến bác sĩ buông lỏng cảnh giác, hắn cười dữ tợn một tiếng, trực tiếp đâm thẳng mũi tiêm vào cánh tay Khương Tiều.
Cô cảm giác đại não của mình có chút hoảng hốt, bên tai là các loại âm thanh hỗn độn.
Cô như nghe thấy những giọng nói bất đồng của bác sĩ quái vật kia, "Hì hì, lại có thể gặp tân nhân, không biết tân nhân này có mùi vị như thế nào."
"Để ta, để ta, để ta giết cô ta! Các ngươi đều tránh ra!"
"Ngươi dám giết ta! Ta sẽ ăn ngươi trước!"
Giọng nói lộn xộn, có cả nam lẫn nữ.
Những âm thanh đó xuyên thẳng vào đại não Khương Tiều, khiến cô có chút thống khổ.
Khương Tiều phát hiện mình đang soi gương, bên kia là một người giống cô như đúc, trên mặt còn treo một nụ cười dịu dàng, đang dang rộng vòng tay với cô.
Khương Tiều theo bản năng đi về phía đó.
Không, đó không phải là cô!
Dù cô có thể nở một nụ cười sau khi vận động cơ mặt, nhưng không thể truyền tải cảm xúc thông qua thao tác thuần túy!
Dịu dàng gì đó, tuyệt đối không có chuyện xuất hiện trên người cô!
Khương Tiều không để ý rằng, cột 【Giá trị tinh thần】 trên giao diện của cô dao động một cách kỳ lạ, cuối cùng dừng lại ở mức 100.
Khi Khương Tiều tỉnh táo lại, vị bác sĩ kia lại thay đổi sắc mặt, trên tay cầm một chiếc cưa, cười nói: "Nào, tôi sẽ giết những nhân cách khác của ngài, để bệnh tâm thần phân liệt của ngài được chữa khỏi."
Sau đó, lông mày hắn chợt nhíu lại, lâm vào điên cuồng, "Không, tại sao lại không có? Tại sao lại không có?!!"
Bị tiêm linh dược ô nhiễm, người sử dụng sẽ bắt đầu nói nhảm, sau đó xuất hiện những nhân cách khác mới là bình thường. Nhưng rõ ràng, Khương Tiều chính là người không bình thường.
Lưỡi cưa lạnh lẽo đã gần đến lỗ chân lông của Khương Tiều, trước khi nó thực sự chạm vào cô, Khương Tiều hơi nghiêng đầu, tránh khỏi lưỡi cưa một cách chính xác. Cô nắm chặt con dao găm trong tay, rất lễ phép mà nói với bác sĩ: "Bác sĩ, cám ơn bác sĩ, tôi đã học được rồi."
Bác sĩ quái vật:?
Khương Tiều nói: "Ông nói đúng, chỉ cần giết chết nhân cách phụ là được. Giờ thì để tôi thử nghiệm một chút."
Khương Tiều dùng con dao găm xuyên qua thái dương của bác sĩ một cách chính xác, kích hoạt thiên phú 【Cắn nuốt】.
Sau khi bị tiêm linh dược ô nhiễm, Khương Tiều cảm nhận rõ ràng một loại cảm giác đói khát, đồng thời cũng cảm thấy sức mạnh của mình tăng lên. Tuy linh dược này không thể hạ thấp giá trị tinh thần của cô, nhưng tác dụng phụ của nó lại phát huy tác dụng.
Tác dụng phụ này làm thân thủ cô càng trở nên nhanh nhẹn, trước khi bác sĩ quái vật kịp phản ứng, cô liền cắn nuốt nhân cách chủ của hắn trước.
Ban đầu, Khương Tiều gặp phải một chút kháng cự. Nhưng ngay sau đó, sự kháng cự liền biến mất khi các nhân cách khác bắt đầu tranh giành, nhân cách chủ biến mất, chúng cầu còn không được.
Nếu phải đối mặt với toàn bộ đám nhân cách quái vật này, Khương Tiều có lẽ còn không có cơ hội chiến thắng. Nhưng ở tình hình hiện tại, những nhân cách khác giống như trợ lực cho Khương Tiều, giúp cô tiết kiệm không ít sức lực.
“Hì hì, đến lượt ta trở thành chủ nhân!” Sau khi nhân cách chủ bị nuốt chửng, một nhân cách mới trở thành nhân cách chủ, gấp không chờ nổi mà công khai chủ quyền. Sau đó liền cảm nhận được một lực cắn nuốt đáng sợ, chỉ trong chốc lát, tiếng cười vui vẻ đã biến thành tiếng kêu thảm thiết.
Sau khi Khương Tiều cắn nuốt vài người, phía sau đầu của bác sĩ có vẻ rộng rãi hơn nhiều. Tuy vẫn còn sót lại vài khuôn mặt, nhưng cuối cùng cũng không khiến người ta cảm thấy ám ảnh kinh khủng nữa.
Chúng chậm nửa nhịp mới kịp phản ứng lại: Chúng muốn chiếm vị trí nhân cách chủ, nhưng chúng không muốn chết.
Hơn nữa, dựa theo tình huống ban đầu, ăn nhân cách khác có thể nâng cao nhân cách của chính mình. Nhưng từ khi người phụ nữ kỳ quái này bắt đầu hành động, chúng hoàn toàn không kiếm được chất dinh dưỡng nào!
Nếu cứ tiếp tục như vậy, thân thể này sẽ ngày càng suy yếu.
Sắc mặt của bác sĩ bắt đầu trở nên vô hồn, giống như những con ma-nơ-canh bằng nhựa có khuôn mặt trống rỗng trong trung tâm mua sắm.
Những nhân cách khác ẩn nấp phía sau, không muốn trở thành chim đầu đàn, nhưng đồng thời cũng không khỏi lộ vẻ tham lam: Chúng đã nhận ra năng lực đáng sợ của Khương Tiều, nếu có thể ăn được nhân cách của Khương Tiều, thì có thể đạt được năng lực của cô luôn không?
Thực ra, Khương Tiều đã hơi no sau khi “ăn” một vài nhân cách của bác sĩ quái vật, nhưng cô biết mình không nên tỏ ra rụt rè trước những sinh vật dị hoá: Bạn không thể trấn áp chúng, chúng liền xé xác bạn chỉ trong chớp mắt.
“Xem ra trình độ trị bệnh tâm thần phân liệt của các người không bằng tôi.” Cô thoải mái đi tới chỗ của bác sĩ rồi ngồi xuống, hỏi chúng, “Mau chọn vài nhân cách chịu chết đi, tôi còn muốn lên phòng điều trị số 2 để tiếp nhận điều trị."
Nhóm nhân cách không biết giới hạn cắn nuốt của Khương Tiều đến đâu, nhưng cũng không dám hành động hấp tấp vì thái độ của cô.
Nghe thấy Khương Tiều nhắc tới phòng điều trị số 2, những nhân cách đó đều trợn tròn mắt, cười nịnh nọt nói: "Việc điều trị của chúng tôi đến đây là xong, cô có thể đến phòng điều trị số 2."
Để phòng trị liệu số 2 "trị bệnh" cho cô trước, sau đó lại nghĩ cách động thủ sau.
Nhưng mà, bọn họ không biết có câu nói gọi là "Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó".
Khương Tiều căn bản không có ý định rời đi, "Nhưng tôi nghĩ việc điều trị vẫn chưa hoàn thành, bác sĩ, ông không thể trốn tránh được. Đúng rồi, tôi nghĩ tôi rất thích hợp để trở thành một bác sĩ, phải làm sao để được nhận công việc này?"
“… Phòng viện trưởng ở tầng 4 có thể nộp đơn.” Bác sĩ lẳng lặng đưa máy cưa đến trước mặt Khương Tiều, hắn cảm thấy Khương Tiều rất hứng thú với thứ này.
Khương Tiều cất cưa vào trong kho hàng, đây là vật tốt, tên là 【Cưa cắt linh hồn】, là đạo cụ quý hiếm trong số những đạo cụ trung cấp, nó không chỉ làm tổn thương thân thể, mà còn có thể tổn thương đến những thực thể không tồn tại.
Sau đó, Khương Tiều mở ngăn kéo, cất hết số thuốc còn lại vào kho rồi nói: "Được rồi, tôi sẽ không làm khó ông nữa. Khi nào cần tôi giúp cắt bỏ những nhân cách khác, có thể đến gặp tôi."
“Cảm ơn?” Một nhân cách khác cuối cùng cũng có dũng khí xuất hiện, theo bản năng nói.
Sau khi Khương Tiều rời đi, hắn không khỏi ngẫm nghĩ: Hắn cảm ơn cái gì?
Cảm ơn cô vì đã cướp sạch phòng trị liệu như một tên cướp?
Cảm ơn cô đã nuốt sạch những nhân cách đó, mà không để lại chút chất dinh dưỡng nào cho hắn?
Khương Tiều thoải mái bước ra khỏi phòng điều trị số 1, sau đó chào hỏi hai hộ lý đang canh gác bên ngoài, "Hai người đưa tôi đến phòng điều trị số 2, hay để tôi tự đi?"
Bộ dáng cô không giống như đang tiếp nhận trị liệu, ngược lại giống như đang nhận đãi ngộ hơn.
Với Khương Tiều, đây còn không phải đãi ngộ sao?
Dù không thể nhìn thấy biểu hiện của hộ lý, nhưng từ cử động chậm chạp của họ cũng có thể thấy, bây giờ họ đang rất hoang mang: Điều trị kết thúc nhưng sao họ vẫn chưa nhận được thông báo?
Nhìn thấy Khương Tiều một mình đi đến phòng điều trị số 2, bọn họ nhanh chóng đi theo, suýt nữa liền quên mất nhiệm vụ của mình là "áp giải" Khương Tiều.
Phòng điều trị số 2 có cảm giác rất khác so với phòng điều trị số 1.
Ngay khi bước vào phòng điều trị số 1, bạn có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo đến khó chịu. Nhưng phòng điều trị số 2 lại khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
Ánh sáng ở đây dịu nhẹ hơn, trên tường có treo một số bức tranh trang trí, bên trong còn có ghế sofa bọc da.
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau Khương Tiều vang lên, "Chắc cô mệt lắm rồi nhỉ? Mau ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi."
Sau lưng cô xuất hiện một người phụ nữ mặc áo khoác trắng, dung mạo không mấy nổi bật nhưng khí chất lại dịu dàng, thực khiến người ta thả lỏng.
Đây đại khái là một loại thiên phú của bác sĩ tâm lý, cũng giống như Quan Cửu, điều đầu tiên người ta chú ý không phải là ngoại hình, mà là khí chất.
Nhưng chính vì biết Quan Cửu mà lòng đề phòng của Khương Tiều đối với những người như vậy càng tăng lên.
Cô rất rõ ràng, loại cảm giác này chỉ là ảo giác mà đối phương muốn truyền đạt, không đại biểu cho nhân phẩm và tính cách thực sự.
Vì vậy, Khương Tiều nói: "Tôi không mệt, không cần nghỉ ngơi."
Đây là lời nói thật. Sau khi cắn nuốt vài nhân cách, năng lượng của cô đã được bổ sung đầy đủ, so với lúc vừa tiến vào phó bản, tinh thần còn tốt hơn rất nhiều.
"Chống đối lại cảm nhận của mình rất thống khổ. Đừng ép bản thân mình..." Nữ bác sĩ hướng dẫn từng bước, nhưng khi nhìn thấy thần thái của Khương Tiều, giọng nói của cô ta chợt đông cứng lại: Trạng thái của Khương Tiều thực sự rất tốt, tốt đến không thể tốt hơn.
Nhưng sao có thể?
Kế hoạch điều trị ở phòng điều trị số 1 và phòng điều trị số 2 được thực hiện cùng nhau, sau khi bị tiêm thuốc và cắt linh hồn, sao cô có thể có tinh thần tốt được?
Không đợi cô ta suy nghĩ cẩn thận vấn đề này, Khương Tiều đã tiến lại gần và nói: "Bác sĩ, trông cô không được tốt lắm, mắt cô có rất nhiều tia máu, khuôn mặt cũng bắt đầu sưng lên rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi."
Cô đã tìm ra kịch bản của kế hoạch điều trị này.
Thực ra, đây chẳng qua chỉ là kịch bản "vừa đấm vừa xoa": Phòng điều trị số 1 tra tấn bạn, khiến bạn cảm thấy tuyệt vọng; trong nháy mắt, bạn bước vào phòng điều trị số 2, khiến bạn cảm thấy như được cứu vớt. Mà không biết, bạn đang bước vào một đợt tẩy não mới, khiến bạn hoàn toàn trở thành con mồi của bọn chúng.
Loại phương thức cực hạn này, dễ đánh tan tuyến phòng thủ tâm lý của con người nhất.
Sau đợt điều trị này, những người không bị điên, gần như đã chấp nhận thân phận "bệnh tâm thần" của mình.
Không hổ là phó bản có giá trị ô nhiễm ngày càng tăng, độ khó cao như vậy, dĩ nhiên không dễ giải quyết, vì giá trị tinh thần là giá trị quan trọng nhất đối với người chơi, nhưng trong phó bản này, việc bảo vệ giá trị tinh thần mới là chuyện khó khăn nhất.
Khương Tiều đẩy nữ bác sĩ ngồi xuống sô pha, sau đó bắt đầu chỉ vào những bức tranh trang trí trên tường, "Bức tranh này không ổn, màu sắc không đủ mềm mại."
"Ở đây thiếu một chút nghệ thuật, quá cứng nhắc."
Nữ bác sĩ ngồi trên sô pha, biểu tình càng ngày càng cứng đờ.
Tất nhiên, những bức tranh trang trí ở đây không phải được sắp đặt một cách ngẫu nhiên, thoạt nhìn thì không có gì bất thường, nhưng thực tế, chúng có khả năng ô nhiễm tinh thần nhất định, nhìn càng lâu càng dễ bị đồng hoá.
Nhưng Khương Tiều ngồi xem cả nửa ngày, những bức tranh này cũng không có tác dụng gì với cô, ngược lại, Khương Tiều còn giống nguồn ô nhiễm hơn chính những bức tranh trang trí.
“Xem ra cô hiểu khá rõ về nghệ thuật.” Nữ bác sĩ không duy trì được thái độ của mình nữa, âm trầm nói.
Khương Tiều như không để ý đến sự thay đổi của nữ bác sĩ, vẫn hứng thú dào dạt nói: "Đương nhiên, sao tôi lại không cho cô xem một bức tranh nghệ thuật thực sự nhỉ?"
Khương Tiều tìm trong phòng một tờ giấy và bút, rồi vẽ hoa văn của tổ chức Thần Tạo ra, "Nhìn xem, bức tranh này cũng không tệ lắm, đúng không?"
Khương Tiều tuy chán ghét tổ chức Thần Tạo, nhưng cô buộc phải thừa nhận, hoa văn của bọn họ có khả năng gây ô nhiễm rất mạnh.
Nếu vậy, tại sao lại không sử dụng?
Bị hố quá nhiều, Khương Tiều sử dụng đồ của bọn họ cũng không hề áp lực, coi như lấy chút lãi.
Chiêu này gọi là lấy độc trị độc.
Muốn ô nhiễm tôi? Vậy tôi liền ô nhiễm lại cô?
Ban đầu, nữ bác sĩ nhìn thấy hoa văn thì khinh thường, sau đó lại chậm rãi mê muội, lẩm bẩm nói: "Không, không, không đúng... Đúng, là Thần..."
Khuôn mặt cô ta càng ngày càng sát lại hoa văn, vẻ mặt say mê.
Khương Tiều rút tờ giấy ra, vỗ vỗ đầu cô ta nói: "Đúng, đây là Thần, cũng là tôi."
Nữ bác sĩ trong lúc hỗn loạn khó có thể phân biệt được đâu là Thần, đâu là Khương Tiều, ánh mắt bối rối, "Không phải là cô... là … là … ngài... Thần..."
Khương Tiều hỏi cô ta: "Cô xem ở đây có cái gì tốt, đều phải giao cho Thần."
Nữ bác sĩ gỡ tranh trang trí trên tường xuống, đưa cho Khương Tiều.
Khương Tiều không quá hài lòng, "Có vậy thôi sao?"
Tuy những bức tranh trang trí này quả thực là đạo cụ, nhưng cũng chỉ có tác dụng ô nhiễm và thôi miên nhất định, không dễ sử dụng như hoa văn của tổ chức Thần Tạo, đối với Khương Tiều có chút vô vị.
Nhưng đến cũng đã đến, Khương Tiều không muốn ra về tay trắng, liền cất hết tranh trang trí đi: Quên đi, tặng lại cho Cục Quản lý sau vậy.
Sau khi Khương Tiều lấy những bức tranh trang trí này, ánh mắt của nữ bác sĩ trở nên thanh tỉnh hơn rất nhiều, cô ta hướng về phía Khương Tiều với vẻ mặt hung ác, mở ra cái miệng đầy máu, "Cô... xuống địa ngục đi!"
Khương Tiều bình tĩnh nói: "Thần sẽ ghi nhận công lao của cô. Lúc trước cô đi đường vòng, thờ phụng nhầm người, hẳn là rất vất vả? Hiện tại tôi chỉ dẫn cho cô đi con đường chính đạo, cô chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được."
Ánh mắt nữ bác sĩ lại trở nên mê mang, người trước mắt này, là Thần sao?
Không đúng... đúng rồi... Cô ta lại lâm vào hỗn loạn.
Cửa phòng điều trị mở ra, Khương Tiều đi ra ngoài, liếc mắt nhìn hai hộ lý một cái.
Không biết tại sao, nhưng nhìn Khương Tiều đang êm đẹp, một luồng khí lạnh từ sau lưng hai hộ lý chợt bốc lên.
“Sắp tới lượt các người rồi.” Bọn họ nghe thấy tiếng Khương Tiều thì thầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.