Trúc Mã Câm Mà Ai Cũng Ghét Là Hotboy Trường

Chương 52:




Tối hôm đó vừa mới mưa xong, cửa sau của ký túc xá gần ban công không đóng, gió từng đợt từ bên ngoài thổi vào, mây trên trời sau mưa đã tan hết, ánh trăng đặc biệt trong, lạnh lẽo chiếu lên người Trần Tầm Phong đang vén rèm.
Trần Tầm Phong bước lên thang leo giường tầng, hai người đối mặt nhau trong đêm tĩnh mịch, động tác của hắn hơi dừng lại, trên mặt không có biểu cảm gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào Chu Ải, sau đó hắn đưa tay về phía Chu Ải, Chu Ải nhường chỗ bên trong giường, giơ tay kéo Trần Tầm Phong lên giường.
Trần Tầm Phong từ phía sau kéo rèm giường thật kín kẽ.
Giường ký túc xá là tiêu chuẩn cho một người, học sinh nam 17, 18 tuổi ngủ một mình thì chỉ có thể nói là vừa đủ, nhưng trên giường Chu Ải đột nhiên chen chúc hai người, cảm giác chật chội ập đến ngay lập tức.
Chu Ải ngồi dựa vào tường, Trần Tầm Phong khoanh chân ngồi đối diện cậu, chỉ thiếu chút nữa là dựa vào lan can giường không cao phía sau, hắn lấy điện thoại trong tay Chu Ải ra, nhanh chóng nhập hai dòng chữ vào ghi chú: Tuần này cậu bận tập huấn, tuần sau cậu phải đi nơi khác thi, ban ngày không gặp được cậu, vì vậy tối nay tôi muốn ở cùng cậu.
Hắn đưa điện thoại trả lại cho Chu Ải, Chu Ải ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, nghiêng mặt nhìn sang chiếc giường trống trải bên cạnh của Trần Tầm Phong, giường của cậu và Trần Tầm Phong đối đầu nhau, thậm chí rèm ở giữa thường xuyên mở, sáng sớm thức dậy, Trần Tầm Phong chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào cậu.
Trần Tầm Phong thuận theo tầm mắt của Chu Ải nghiêng đầu nhìn, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Chu Ải, hắn ngồi cùng tư thế với Chu Ải, lưng dựa vào tường, điện thoại vẫn nằm trong tay Chu Ải, Trần Tầm Phong gác cằm lên vai Chu Ải, đưa tay trực tiếp nhập chữ trên màn hình điện thoại của Chu Ải: Không giống.
Ngón tay hắn hơi dừng lại, sau đó lại nhập một câu ở đầu dòng dưới: Như vậy, tôi không ôm được cậu.
Rèm giường bốn phía tách biệt không gian của giường tầng trên, trong không gian không lớn này chỉ có hai người họ, ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại là nguồn sáng duy nhất, chút ánh sáng này vừa đủ để chiếu rõ khuôn mặt gần nhau của hai người.
Chu Ải chớp mắt nhẹ, sau đó cậu giơ tay vuốt mái tóc khô của Trần Tầm Phong, Trần Tầm Phong không gội đầu, sau đó cậu dùng một tay nhập chữ, tiếp tục viết câu của Trần Tầm Phong ở phía dưới: Tại sao cậu ở trong nhà vệ sinh lâu như vậy.
Trần Tầm Phong vẫn trực tiếp nhập chữ trên màn hình điện thoại của cậu, hắn trả lời dưới dòng của Chu Ải: Đợi tắt đèn, đợi mọi người đều lên giường tầng.
Chu Ải rũ mắt nhìn màn hình, lông mi không cong, chỉ yên tĩnh rũ xuống, nhưng vành tai cậu từ từ nhuộm một vòng màu đỏ nhạt, Trần Tầm Phong nghiêng đầu nhìn mặt Chu Ải, lúc này hắn dường như nhìn thấy sự ngượng ngùng của Chu Ải.
Lần gần đây nhất Chu Ải đỏ vành tai là vào kỳ nghỉ hè, xe buýt tuyến 11 đến trạm cuối cùng, Trần Tầm Phong ngẩng đầu khỏi cổ Chu Ải, Chu Ải đang nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Trần Tầm Phong ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Chu Ải, cũng nhìn thấy vành tai mỏng của cậu đỏ ửng vì ánh hoàng hôn.
Sự ngượng ngùng của Chu Ải rất hiếm thấy, Trần Tầm Phong không muốn bỏ lỡ, vì vậy hắn đột nhiên giơ tay, giữ lấy eo Chu Ải và ôm cậu vào lòng mình.
Chiếc đệm giường ký túc xá kém xa so với ở nhà, biên độ động tác của họ không lớn, nhưng tiếng "cót két" của chiếc đệm giường bị ép vô cùng rõ ràng, tiếng động này nghe như thiêu đốt đôi tai trong đêm tĩnh mịch.
Chu Ải ngồi vững trên đùi Trần Tầm Phong, theo bản năng giơ tay đỡ vai Trần Tầm Phong, còn tay kia che miệng Trần Tầm Phong.
Chiếc điện thoại đã trượt vào trong chăn khi họ vừa mới động đậy, ánh sáng trong rèm giường hoàn toàn biến mất, Chu Ải không nhìn rõ mặt Trần Tầm Phong, nhưng có thể cảm nhận được hắn đang cười, cười đến cong cả mắt, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên.
Trần Tầm Phong cười cậu, cười cậu căng thẳng, cười cậu không hiểu sao lại che miệng hắn.
Chu Ải buông tay xuống, nhưng bàn tay cậu đã bị Trần Tầm Phong nắm lấy giữa chừng, trong bóng tối, Trần Tầm Phong đặt tay cậu lên gáy mình, những ngón tay Chu Ải nhẹ nhàng bấu vào gáy Trần Tầm Phong, cậu có thể cảm nhận được xương gáy của Trần Tầm Phong khẽ chuyển động.
Cậu ngồi trên đùi Trần Tầm Phong, chân Trần Tầm Phong khẽ động đậy, đồng thời giơ tay ôm lấy lưng cậu, Chu Ải thuận theo lực của Trần Tầm Phong ngồi xuống xương hông của hắn, chiều cao của cậu đột nhiên giảm xuống, đầu dựa vào vai Trần Tầm Phong.
Mùa hè đi ngủ hai người đều chỉ mặc áo phông cộc tay, cách hai lớp áo mỏng, ngực họ áp vào nhau, Chu Ải có thể cảm nhận rõ ràng đường viền xương bả vai Trần Tầm Phong, họ dùng cùng một loại sữa tắm và dầu gội, khi lại gần nhau, căn bản không phân biệt được mùi hương trên người ai.
Động tác che miệng người khác vừa rồi của cậu thực sự thừa thãi, bởi vì trong suốt quá trình, Trần Tầm Phong không nói một lời nào, sau khi điều chỉnh tư thế thoải mái cho Chu Ải, hắn lại bắt đầu dùng tay vuốt lưng Chu Ải, giống như dỗ trẻ con ngủ, lực không được quá nhẹ, phải để trẻ biết là có người đang dỗ, lực cũng không được quá mạnh, nếu không trẻ sẽ mãi không buồn ngủ.
Chu Ải giơ cả hai tay lên, khuỷu tay chống lên vai Trần Tầm Phong, cậu hơi nghiêng mặt lắng nghe tiếng hít thở đều đều của Trần Tầm Phong, cảm nhận lực đều đặn ở sau lưng, không lâu sau, Trần Tầm Phong giơ tay kéo rèm giường ra một khe hở, gió từ khe hở nhẹ nhàng thổi vào, vừa vặn thổi vào lưng cậu, Chu Ải tựa vào hõm cổ Trần Tầm Phong, từ từ nhắm mắt lại, trước khi ý thức mơ màng, cậu cảm thấy Trần Tầm Phong cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên vành tai mình.
Trần Tầm Phong không muốn đánh thức Chu Ải, hắn chỉ chạm nhẹ một cái rồi rút về, giống như không tiếng động nói với Chu Ải một câu "chúc ngủ ngon".
Qua khe hở hẹp được mở ra của rèm giường, Trần Tầm Phong nhìn thấy đèn trên hai chiếc giường đối diện vẫn chưa tắt, đối với học sinh trung học, thực ra bây giờ chưa muộn, còn chưa đến 12 giờ, nhưng hắn muốn Chu Ải đi ngủ.
Ban ngày Chu Ải quá mệt, mỗi ngày từ lúc mở mắt ra là không nghỉ ngơi, Chu Ải cũng không có thói quen ngủ trưa, ban ngày cậu hầu như không nghỉ ngơi, Trần Tầm Phong không ngăn cản việc học của cậu, cũng không muốn ngăn cản, Chu Ải dường như cũng không bao giờ thấy mình mệt mỏi, nhưng Trần Tầm Phong cảm thấy cậu mệt, vì vậy Trần Tầm Phong chỉ có thể dỗ cậu đi ngủ sớm vào buổi tối.
Hắn ôm Chu Ải ngồi im nửa tiếng, động tác vuốt lưng cậu vẫn không ngừng, cho đến khi đèn trên hai chiếc giường đối diện đều tắt, cho đến khi Chu Ải ngủ say, hắn mới ôm người kia từ từ đổi tư thế, nằm xuống giường.
Giường quá hẹp, hai người nằm ngửa sẽ rất chật chội, Trần Tầm Phong nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế của hai người.
Chu Ải khi ngủ vẫn luôn ngoan ngoãn, thuận theo động tác của hắn điều chỉnh tay chân, Chu Ải mặc quần ngủ dài rộng rãi, vải quần ngủ mềm mại, trong lúc động đậy đã trượt lên đầu gối, để lộ đôi chân trần, Trần Tầm Phong đưa tay xuống, kéo ống quần của cậu xuống đến mắt cá chân, sau đó giũ chăn mỏng đắp lên eo Chu Ải, rồi từ từ vuốt lưng Chu Ải nhắm mắt lại.
Nhưng giường quá nhỏ, sức nóng mùa hè quá gay gắt, đến rạng sáng, Trần Tầm Phong bị nóng tỉnh giấc, hắn mơ màng mở mắt, trước tiên đưa tay sờ vào cổ Chu Ải trong lòng mình, quả nhiên, người Chu Ải cũng hơi nóng.
Trần Tầm Phong cau mày, trước tiên vén chăn đắp trên người mình ra một chút, sau đó cẩn thận rút cánh tay khỏi gáy Chu Ải, hắn không một tiếng động nhảy xuống giường, tìm điều khiển điều hòa trong ký túc xá, hắn vừa bật điều hòa, trong ký túc xá yên tĩnh lại có tiếng động, Tô Trịnh Nguyên ngủ đối diện hắn xoa cổ nhảy xuống, nhìn thấy Trần Tầm Phong đứng trong ký túc xá, cậu ta có vẻ hơi kinh ngạc, xuýt xoa nói bằng giọng khẽ: "Anh, hóa ra là anh à, nghe giọng em còn tưởng là Chu Ải cơ."
Trần Tầm Phong buông điều khiển điều hòa liếc cậu ta một cái.
Tô Trịnh Nguyên thuận tay đóng cửa sau ký túc xá: "Em cũng định dậy bật điều hòa, nóng quá đi mất."
Trần Tầm Phong đi tới cản lại, ra hiệu mình sẽ ra ngoài đi vệ sinh.
Tô Trịnh Nguyên gật đầu, buông tay quay về: "Vậy em lên ngủ tiếp đây."
Trần Tầm Phong khẽ gật đầu, sau đó đẩy cửa ký túc xá ra ngoài, hắn đứng ở ban công thổi gió hai phút rồi mới quay lại ký túc xá, đứng trong ký túc xá, hắn ngẩng đầu nhìn rèm giường của hắn và Chu Ải đều được kéo ra, hắn đi tới giường của mình trước, kéo hết rèm giường lại, sau đó nhanh chóng leo lên giường Chu Ải.
Vừa kéo rèm giường Chu Ải lại, đèn đột nhiên sáng lên, Trần Tầm Phong quay đầu nhìn sang, thấy Chu Ải đã bật sáng màn hình điện thoại, Chu Ải đã tỉnh, đang mở to đôi mắt đen nhìn hắn.
Trần Tầm Phong nằm xuống bên cạnh Chu Ải, hắn lại đỡ lấy cổ Chu Ải và ôm cậu, hắn áp mặt mình vào má Chu Ải, môi tiến lại gần tai Chu Ải, hắn nhẹ nhàng nói: "Ngủ đi."
Chu Ải nằm nghiêng về phía hắn, hắn từ từ vuốt sau lưng Chu Ải, cho đến khi Chu Ải lại ngủ say, động tác mới dần dần chậm lại, nhắm mắt trong bóng tối, bắt đầu chuẩn bị đi vào giấc ngủ.
Buổi sáng, hai người là những người dậy sớm nhất trong ký túc xá, toàn bộ khuôn viên trường vẫn còn chìm trong giấc ngủ, họ đứng trên ban công đánh răng, âm thanh nền là tiếng chim hót trên những cây dưới ký túc xá.
Khi Chu Ải cúi đầu rửa mặt, Trần Tầm Phong đột nhiên từ sau lưng cậu lên tiếng: "Đợi đã."
Chu Ải lau khô nước quay lại, thấy nụ cười rạng rỡ của Trần Tầm Phong trong ánh bình minh, Trần Tầm Phong vừa cười vừa do dự nói: "... Tối qua khi ngủ, hình như tôi đã đè lên tóc cậu."
Hắn giơ tay dùng ngón tay chải phần tóc sau gáy Chu Ải: "Tóc này dựng đứng lên rồi.”
Trần Tầm Phong không biết chải đầu, mái tóc ngắn của hắn mỗi ngày đều dựng đứng và chỉa ra tứ phía, nhưng hắn lại cẩn thận vuốt phẳng mái tóc rối của Chu Ải, hắn dùng ngón tay chấm một ít nước, ấn xuống những sợi tóc dựng đứng của Chu Ải.
Hai người đứng đối diện nhau, Trần Tầm Phong giơ cánh tay lên ấn vào sau gáy Chu Ải, vừa ấn tóc vừa cúi đầu lại gần Chu Ải, hỏi cậu sáng nay muốn ăn gì.
Khi môi Trần Tầm Phong chạm vào chóp mũi Chu Ải, cánh cửa ban công mà họ vừa đóng lại đột nhiên bị người bên trong đẩy ra, Tạ Trình Trì dụi mắt, cầm cốc đánh răng đi ra, thấy hai người đứng bên ngoài khá kinh ngạc, dừng chân hỏi: "Hôm nay hai người dậy sớm thế à? Hay là… Tôi xem nhầm giờ rồi?"
Trần Tầm Phong buông tay khỏi sau gáy Chu Ải, Chu Ải liếc hắn một cái, sau đó dọn đồ đi vào trong ký túc xá, Trần Tầm Phong đứng trên ban công vươn vai, lười biếng liếc nhìn Tạ Trình Trì: "Cậu không xem nhầm giờ đâu, sao hôm nay cậu dậy sớm thế?"
Tạ Trình Trì có chút nghi hoặc, nhưng vẫn rất thành thật trả lời: "... Nhưng mà, trước đây tôi cũng dậy lúc 6:20."
Trần Tầm Phong tiện tay lấy hai bộ quần áo Chu Ải treo trên ban công, ừ một tiếng nói: "Ồ."
Tạ Trình Trì nhìn những bộ quần áo trên tay Trần Tầm Phong, ngây ngốc chỉ vào quần áo nói: "Hai bộ này đều là của Chu Ải, cậu lấy nhầm rồi phải không?"
Trần Tầm Phong đang gấp áo phông ngắn tay đi vào, nghe vậy hắn tùy tiện nói: "Cậu ấy bảo tôi giúp cậu ấy lấy."
Hai người dậy quá sớm, đến căng tin thì mẻ đồ ăn sáng đầu tiên vừa mới ra lò, hai người ngồi ở tầng một vắng vẻ, gọi vài món đồ ăn sáng khác nhau để ăn chung, Trần Tầm Phong đẩy chiếc bánh xếp cuối cùng đến trước mặt Chu Ải, hắn khuấy cháo trong bát, đột nhiên nói: "Nếu bận thì sau này không cần về ký túc xá trước giờ tự học buổi tối nữa."
Đôi đũa trong tay Chu Ải khẽ dừng lại, cậu ngẩng đầu nhìn Trần Tầm Phong.
Trần Tầm Phong không nhìn Chu Ải: "Tối qua, lúc về trong cơn mưa to, quần áo đều ướt hết, lại phải ăn cơm nguội."
Nói xong, Trần Tầm Phong dừng lại một chút, sau đó buông hẳn đũa xuống, hắn rút khăn giấy lau tay: "Là lỗi của tôi, lúc không thấy cậu thì không sao, nhưng khi thấy cậu, tôi lại muốn giữ cậu lại."
Lau tay xong, Trần Tầm Phong gõ quả trứng luộc trên mặt bàn, bắt đầu bóc vỏ, vừa bóc vừa nói: "Dạo này cậu khá bận."
Hắn dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Tôi có thể hiểu được, cho nên tôi không muốn cậu vì tôi, vì chiều theo tôi, vì để ý tôi mà trở nên mệt mỏi hơn."
Ngón tay Trần Tầm Phong dài, động tác bóc trứng của hắn trông có vẻ chậm rãi nhưng thực ra rất nhanh, nói xong, hắn đã tách đôi quả trứng trên tay, hắn nhẹ nhàng đặt một nửa vào đĩa của Chu Ải, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Chu Ải: "Chỉ hai tuần này thôi, sau hai tuần, cậu phải dành thời gian cho tôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.