Truyền Nhân Thần Y

Chương 478:




Nhưng cuối cùng nghĩ lại cho rõ, Điền Tư Manh không đi thì thực sự không tìm được ai.
Thế là Tiêu Tuyết Ny cũng mặc kệ, kéo Điền Tư Manh đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm, vừa đi vừa nói: "Chị Tư Manh, đừng sợ, nhốt trong lồng rồi, sẽ không tự nhiên chạy ra đâu."
Nhìn bộ dạng này của Tiêu Tuyết Ny, Điền Tư Manh đã hiểu được tám chín phần, hóa ra Tiêu Tuyết Ny muốn bảo cô ta đi bắt rắn.
"Đây là thứ chuẩn bị cho em trai chị à?" Điền Tư Manh tò mò hỏi.
Trước đó nghe nói Tô Vũ muốn dùng một loại dược dẫn đặc biệt để chữa bệnh, với phương pháp như vậy, Điền Tư Manh vẫn chưa từng nghe qua, nên cũng rất tò mò.
Còn về loài rắn, tin rằng đa số các cô gái đều rất sợ hãi. Nhưng với Điền Tư Manh, cô ta thực sự không biết sợ, bởi vì ở Sơn Trang Quy Vân cô ta đã nuôi không biết bao nhiêu loài rắn khác nhau rồi.
"Đúng vậy, chỉ là em cũng không biết sư phụ rốt cuộc muốn làm gì, em sợ, chị đi lấy giúp em được không?" Tiêu Tuyết Ny trốn xa xa, lấy chìa khóa mở cốp xe chỉ vào rồi nói với Điền Tư Manh.
Điền Tư Manh mỉm cười bước tới, trực tiếp lấy ra một cái giỏ tre nhỏ từ bên trong rồi quay đầu hỏi Tiêu Tuyết Ny: "Phải cái này không?"
Tiêu Tuyết Ny gật đầu: "Ừ ừ, chính nó đấy."
"Chị Tư Manh, sao chị không sợ gì hết vậy?" Trên đường quay lại phòng bệnh, Tiêu Tuyết Ny luôn giữ một khoảng cách an toàn nhất định với Điền Tư Manh hỏi.
"Nhốt trong giỏ tre này thì sợ gì chứ?" Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
Tô Vũ cầm đỉnh đá hoàng thạch trông y hệt một lang y giang hồ đứng bên ngoài, chỉ đợi Tiêu Tuyết Ny mở cửa.
"Sư phụ!" Tiêu Tuyết Ny nhảy hai bước đến bên cạnh Tô Vũ cười nói.
"Mau mở cửa." Anh liếc nhìn cánh cửa phòng rồi nói.
Sau khi cửa phòng chăm sóc đặc biệt mở ra, Tiêu Tuyết Ny nói vài câu với y tá bên trong, sau đó y tá đi ra ngoài.
Tiếp theo Tô Vũ và Điền Tư Manh cũng bước vào theo, nhìn Điền Tiểu Quân nằm trên giường bệnh, đeo mặt nạ thở, sắc mặt tím tái, Điền Tư Manh cảm thấy hơi sợ hãi.
Bởi vì lúc này trên mặt Điền Tiểu Quân không có chút sinh khí nào của người sống, ít nhất trong mắt cô ta là như vậy.
Nếu nói có ai đó có thể chữa khỏi cho Điền Tiểu Quân, vậy chỉ có thể nói đó là một phép màu, mà giờ cô ta dường như có vận may như vậy, có thể chứng kiến sự ra đời của phép màu này.
"Sư phụ, giờ chúng ta nên làm gì ạ?" Tuy Tiêu Tuyết Ny cũng là bác sĩ trong bệnh viện, nhưng lúc này cô ấy biết mình chỉ là một học trò mà thôi, thậm chí còn chẳng giúp được gì, giống như lần trước chữa thương cho chân của Hà Hoành Vĩ, cô ấy cũng không giúp được gì.
Tô Vũ nhẹ nhàng đặt đỉnh đá hoàng thạch trong tay lên tủ đầu giường, rồi quay đầu nói với Tiêu Tuyết Ny: "Đan dược vừa rồi đâu? Cho cậu ta uống cả hai viên, rồi tháo hết mấy thứ vướng víu trên người cậu ta ra."
"Kể cả máy thở ạ?" Tiêu Tuyết Ny nghiêm túc hỏi.
Tô Vũ gật đầu, nhưng điều này lại khiến Tiêu Tuyết Ny thấy hơi khó xử, bởi vì với bệnh nhân như thế này, một khi tháo máy thở ra, có thể sẽ mang đến hậu quả rất nghiêm trọng.
Đúng lúc Tiêu Tuyết Ny đang định tháo máy thở, Điền Tư Manh lại muốn tiến lên ngăn cản: "Khoan đã..."
Bởi vì lúc này trong mắt Điền Tư Manh, Tiêu Tuyết Ny và Tô Vũ không giống đang cứu người, mà giống đang giết người hơn. Giờ máy thở chính là sự đảm bảo sinh mạng của Điền Tiểu Quân, nếu tháo ra, biết đâu trong thời gian ngắn sẽ chết mất.
"Sao thế? Cô không tin tôi à?" Tô Vũ vừa xắn tay áo của Điền Tiểu Quân lên, lộ ra cánh tay chỉ còn da bọc xương, vừa nói với Điền Tư Manh.
"Không phải, chỉ là tiên sinh có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc ngài định làm gì không?" Điền Tư Manh hơi căng thẳng, bởi vì nếu Điền Tiểu Quân xảy ra chuyện, trong lòng cô ta sẽ hơi áy náy.
Nhưng sự áy náy này không phải lý do chính khiến cô ta căng thẳng, lý do chủ yếu hơn là đến lúc đó cha mẹ Điền Tiểu Quân khóc lóc om sòm, mình sẽ bị lộ tẩy mất.
"Tôi đang cứu cậu ta, lý do này đầy đủ chưa? Nếu cô tin tôi, muốn giúp một tay, thì đi tìm cái chậu đến đây. Nếu cô không tin tôi, vậy tôi có thể dừng tay ngay bây giờ, cô tự chọn đi." Tô Vũ nhẹ nhàng buông cổ tay Điền Tiểu Quân, quay đầu nói với Điền Tư Manh.
Điền Tư Manh nhìn về phía Tiêu Tuyết Ny, chỉ thấy Tiêu Tuyết Ny ra hiệu yên tâm cho cô ta, sau đó Điền Tư Manh cúi chào Tô Vũ rồi nói: "Làm phiền tiên sinh rồi."
Nói xong, cô ta xoay người bước ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.