Truyền Nhân Thần Y

Chương 757: Gặp người quen




"Em có lý lẽ không vậy, trước kia em có cho anh đi cùng bao giờ đâu?" Tô Vũ nhún vai bất đắc dĩ nói.
Nói về trước kia thái độ của Mã Hiểu Lộ với Tô Vũ, đó là ghét đến mức không muốn nhận người này.
Nói đến đây, Mã Hiểu Lộ không nhịn được cúi đầu cười trộm: "Anh đúng là người vô vị thật, đâu có đàn ông nào hẹp hòi ghi thù như anh chứ."
"Nhanh nhìn kia kìa, đẹp quá." Mã Hiểu Lộ chỉ vào một chiếc áo khoác nam màu lông lạc đà trong tủ kính nói với Tô Vũ.
"Ừm, đúng là khá đẹp, nhưng hình như là áo nam mà."
"Đúng rồi, chính là áo nam, mua cho anh đấy." Nói rồi Mã Hiểu Lộ không quan tâm kéo Tô Vũ đi vào.
"Chào mừng quý khách, xin hỏi tôi có thể giúp gì được không ạ?" Một nhân viên bán hàng xinh xắn, mỉm cười đón tiếp hai người.
Mã Hiểu Lộ chỉ vào tủ trưng bày nói với nhân viên: "Lấy chiếc áo khoác màu lạc đà đó cho tôi xem."
Nhân viên gật đầu, sau đó lấy xuống, vừa giới thiệu với Mã Hiểu Lộ, nói đây là mẫu mới nhất hiện nay, chất liệu gì đó.
Mã Hiểu Lộ sờ thử nói: "Cũng khá thoải mái, đi thử đi."
Tô Vũ cong môi nhận lấy áo khoác đi vào thay đồ, bên này Mã Hiểu Lộ vẫn đang dạo trong cửa hàng, có lẽ do nhiệt độ điều hòa trong cửa hàng hơi cao, khiến Mã Hiểu Lộ hơi nóng, nên theo bản năng kéo cổ áo mình.
Chính động tác vô tình này, khiến miếng ngọc bội đeo trên cổ cô lộ ra, mắt nhân viên bán hàng lập tức nhìn thấy miếng ngọc bội đó.
"Không thể trùng hợp vậy chứ?" Cô ta thầm nghĩ trong lòng, để xác minh một số việc, nhân viên bán hàng đó tiến lên nói với Mã Hiểu Lộ: "Chào cô, xin hỏi miếng ngọc bội trên cổ cô, có phải mua ở triển lãm trang sức Tân Hải trước đây không?”
Mã Hiểu Lộ quay đầu thuận tay rút miếng ngọc bội từ cổ áo ra nói: "Đúng vậy, sao cô biết?"
Bởi miếng ngọc bội này lúc đó tốn không ít tiền, là thứ Mã Hiểu Lộ cảm thấy quý giá nhất.
Tất nhiên quý giá ở đây, không chỉ vì giá trị của nó, mà còn một phần lý do là, đây là món quà đầu tiên Tô Vũ tặng cô, ngàn vàng không đổi.
"Xin lỗi cô, tôi có thể xem qua được không?" Nhân viên cúi người hỏi.
Mã Hiểu Lộ nghĩ thầm, dù sao cũng chỉ xem qua, cũng không sao, hơn nữa nếu mình không nói, cũng sẽ không ai biết giá trị của vật này.
Vì thế cô tháo ra đưa cho nhân viên bán hàng, sau đó nhân viên đó dùng hai tay cẩn thận nhận lấy.
Cầm trên tay, vẫn mang cảm giác ấm áp, chỉ thấy cô ta nhìn miếng ngọc bội trong tay, dần dần kích động, thậm chí mắt đã rưng rưng nước mắt.
"Cô... cô sao vậy?" Mã Hiểu Lộ tất nhiên cũng thấy sự bất thường của đối phương, nên lên tiếng hỏi.
Nhân viên bán hàng hít sâu một hơi rồi dùng hai tay trả lại miếng ngọc bội cho Mã Hiểu Lộ, đồng thời cúi sâu người nói: "Cô gái này, thực sự cảm ơn cô."
Mã Hiểu Lộ đeo lại miếng ngọc bội, hơi lạ lùng hỏi: "Không sao, chỉ nhìn qua một cái mà cô nói cảm ơn gì chứ."
Nhân viên bán hàng lắc đầu nói: "Không phải, là cô đã cứu mạng mẹ tôi, nên tôi phải cảm ơn cô."
Mã Hiểu Lộ sửng sốt, bày tỏ không hiểu lắm, lúc này đối phương mới nhận ra, Mã Hiểu Lộ không nhận ra cô ta.
"Chào cô, nếu tôi không nhìn nhầm, miếng ngọc bội này hẳn là cô mua từ tay một người họ Triệu phải không?" Nhân viên hỏi.
Do thời gian trôi qua khá lâu, Mã Hiểu Lộ cố gắng nhớ lại, dường như lúc đó người ta được gọi là lão Triệu, nên gật đầu.
Nhân viên tiếp tục nói: "Vậy là không sai rồi, tôi là con gái ông ấy, tôi tên Triệu Vân Thiến. Đây là món đồ sưu tầm cha tôi yêu thích nhất, lú nặng, nên mới đành lòng bán nó. Cảm ơn các vị lúc đó sẵn lòng mua nó với giá cao như vậy, nếu không, tôi nghĩ mẹ tôi đã không còn nữa."
Nói đến đây, Mã Hiểu Lộ hơi cảm động, không ngờ ở đây còn gặp được người quen.
Nói đến đây, trong lòng Mã Hiểu Lộ còn hơi tự hào.
Mặc dù lúc đầu mua miếng ngọc bội này, cô đau lòng rất lâu.
Cho dù công ty mình đã thành công lên sàn, và có chỗ đứng trong giới kinh doanh như bây giờ, nhớ lại chuyện bỏ ra năm triệu mua một miếng ngọc bội như vậy, cô vẫn thấy đau lòng.
Bởi ngọc đá dù có đẹp đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là một hòn đá mà thôi.
Nhưng điều Mã Hiểu Lộ không biết là, hòn đá này đã liên tiếp cứu cô hai lần, đặc biệt là khi Hoàng Ngư Ma Ma xuất hiện, có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc.
Đúng lúc này, Tô Vũ mặc chiếc áo khoác màu lạc đà bước ra, trông cũng có chút cảm giác phong độ nhã nhặn.
Mã Hiểu Lộ đứng dậy nhẹ nhàng vỗ vai Triệu Vân Thiến, ra hiệu cô ta đang đi làm, nên thu lại cảm xúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.