Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 318: Thành thật chút đi




- Mê hoặc thất bại?
Thấy năng lực thần kỳ của mình không có tác dụng, Giang Nguyên không khỏi choáng váng. Tại sao lại không có tác dụng trong thời điểm mấu chốt chứ?
Nhìn thời gian, trong lòng Giang Nguyên nóng như lửa đốt. Khách sạn Tử Uyển lớn như vậy, nếu không có sự hỗ trợ của nhân viên lễ tân, muốn tìm người cũng không đơn giản.
Cho dù là Hải Bác cũng không cách nào định vị rõ số phòng trong khách sạn.
Trong lòng Giang Nguyên nóng như lửa đốt, đang lo lắng có cần xâm nhập vào máy tính đối phương hay không, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của cô nhân viên lễ tân sáng lên, nói ra đăng sau Giang Nguyên:
- Tiên sinh.
Giang Nguyên theo tầm mắt đối phương nhìn lại, liền nhìn thấy một người đeo mắt kính màu đen đang bước qua hắn.
- Lưu Ba.
Mặc dù Giang Nguyên chỉ có tấm ảnh của Lưu Ba, nhưng gương mặt đằng trước có sáu bảy phần tương tự. Hơn nữa, nghe cô nhân viên Lễ tân gọi, hắn lại càng
khẳng định đây chính là Lưu Ba đi với Dương Thiếu Cát.
Lập tức, Giang Nguyên như trút được gánh nặng trong lòng, xoay người bước đi, đồng thời không quên mỉm cười nói lời cảm ơn với cô nhân viên lễ tân.
Nhìn chàng thanh niên mỉm cười, trong lòng cô nhân viên lễ tân cũng cảm thấy vui. Vừa rồi, vì thân phận Cát thiếu nên không thể giúp đỡ đối phương được gì, làm cho cô có chút buồn bực. Bây giờ có thể giúp được, trong lòng cô cảm thấy rất vui.
Nhưng rất nhanh hai mắt của cô lại trợn tròn. Bởi vì cô nhìn thấy chàng thanh niên đẹp trai kia bước đến nói với Lưu Ba vài câu, sau đó tay khoác tay của đối phương, một tay còn lại bịt kín miệng đối phương.
Còn vị khách tên Lưu Ba, gương mặt hiện lên sự thống khổ và phẫn nộ, nhưng bởi vì động tác khá che giấu nên không ai phát hiện.
Trong lúc cô đang trợn mắt há mồm, đầu óc hỗn loạn, lo lắng có cần gọi bảo vệ hay không, chàng thanh niên kia liền thả lỏng tay Lưu Ba ra, sau đó quay sang mỉm cười với cô, rồi cùng với Lưu Ba đi vào khách sạn.
Nhìn nụ cười thuần khiết của đối phương, cô nhân viên lễ tân chân chừ một chút rồi quyết định xem như không nhìn thấy cái gì.
- Chính là nơi này. Cậu không được xăng bậy. Nếu cậu dám động vào Cát thiếu, Tỉnh trưởng Dương nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu.
Sau hai phút, hai người đứng trước một gian phòng, Lưu Ba khẩn trương đe dọa Giang Nguyên.
Giang Nguyên cười lạnh:
- Cát thiếu thì tôi không dám chắc, nhưng tôi nghĩ, nếu tôi động vào anh, Tỉnh trưởng Dương hẳn sẽ không quan tâm. Mau mở cửa.
~Tôi... ba của tôi là Thị trưởng Vân Giang. Nếu cậu động vào tôi, ba của tôi sẽ không bỏ qua cho cậu.
Lưu Ba hoảng sợ nói. - Mau mở cửa, có nghe thấy không.
Giang Nguyên bẻ ngoặc tay Lưu Ba. Đã mất mấy phút rồi, hắn cũng không có kiên nhãn chờ đợi. Nếu Từ Thanh Linh xảy ra chuyện, cả đời hắn sẽ cảm thấy áy náy.
- Được, tôi gọi, tôi gọi.
Bị Giang Nguyên bẻ tay như vậy, Lưu Ba chỉ cảm thấy cánh tay mình như sắp bị cắt đứt, vội vàng kêu lên.
Tay Giang Nguyên nhấn chuông cửa, sau đó đẩy Lưu Ba đến trước cửa, còn mình đứng bên cạnh, tránh cho Dương Thiếu Cát phát hiện sự bất thường.
Hắn không phải là không có ý định phá cửa xông vào. Nhưng khách sạn Tử Uyển là một khách sạn cao. cấp. Giang Nguyên vừa nhìn là đã nhận ra được độ chắc chắn của cánh cửa. Hơn nữa, đây còn là cửa cảm ứng. Nếu không có các thiết bị liên quan, căn bản không có cách nào mở cửa. Trực tiếp phá cửa, tiếng động sẽ rất lớn. Chuyện này quá bạo lực, Giang Nguyên đành phải dùng biện pháp khác.
Nhưng Lưu Ba nhấn chuông vài cái, bên trong cũng không có bất cứ phản ứng gì.
Lưu Ba sợ hãi nhìn Giang Nguyên, vội vàng nhấn thêm hai cái nữa. Bây giờ y đã biết người trước mắt không phải là người lương thiện. Nếu Từ Thanh Linh thật sự bị...Nghĩ đến đây, trán Lưu Ba tràn đầy mồ hôi.
'Thấy Lưu Ba nhấn chuông cửa, bên trong vẫn không có phản ứng, Giang Nguyên cau mày, sau đó áp lỗ tai vào vách tường.
Hắn mơ hồ nghe được tiếng nước từ bên trong truyền đến, sau đó nghe được tiếng chuông cửa dồn dập, tiếng nước lúc này mới dừng lại.
Nghe được thanh âm này, Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra vẫn còn chưa xảy ra vấn đề.
Lập tức Giang Nguyên đưa mắt ra hiệu cho Lưu Ba, bảo y chuẩn bị cho tốt. Bởi vì cánh cửa này không có trang bị mắt mèo.
Rất nhanh, cánh cửa liền được mở ra, bên trong truyền đến giọng nói bất mãn và nghỉ hoặc.
- Lưu Ba, cậu quay về làm gì vậy?
Lưu Ba miễn cưỡng cười, sau đó cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
Giang Nguyên chậm rãi bước vào trong phòng, tiện tay đóng cửa lại, sau đó nhìn người thanh niên mặc. chiếc áo khoác, đang dùng khăn lông lau tóc kinh ngạc đứng trong phòng, một cước đạp tới.
Rầm. Gã thanh niên liền văng ra, đụng phải một cái ghế, sau đó đụng tiếp vào vách tường, giống như con tôm bị đun sôi co người lại, rên rỉ lăn lộn trên mặt đất.
- Thành thật chút đi.
Giang Nguyên lạnh lùng nhìn Lưu Ba sợ đến sắc mặt trắng bệch bên cạnh, lạnh lùng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.