Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 487: Tình hình không tệ




Dương Vân Dương mang theo chút chờ mong và khẩn trương nhìn chàng thanh niên trước mắt.
Mặc dù chỉ mới biết hắn được một tháng, nhưng nhìn khí độ bình tĩnh, tự tin của hắn, Dương Vân Dương từ thái độ hoài nghi đến tín nhiệm, thậm chí là cảm kích, hoàn toàn giống như hai người khác nhau.
Cho đến tận bây giờ, ông mới bắt đầu nhìn kỹ chàng thanh niên trước mắt.
Lông mi dài, sống mũi thẳng, còn có hai mắt đang khép hờ, mặc dù không phải quá đẹp trai nhưng lại rất tuấn tú, cộng thêm khí độ trước đây ông chưa từng thấy. Ít nhất trong số các thế hệ con cháu gia đình giàu có ở Bắc Kinh này, ông chưa từng gặp qua.
- Thật sự là không tệ. Khó trách lại được đám con gái thích như vậy.
Chợt nhớ đến thiên kim nhà Thiếu tướng Phan, Dương Vân Dương không khỏi cảm thán trong lòng.
Thời gian Giang Nguyên bắt mạch hơi lâu một chút. Bởi vì hắn muốn từ mạch tượng nhỏ nhất phán định tình huống, nhưng điều này cũng không dễ dàng. Bởi vì lần trước phải thông qua các phương pháp kiểm tra khác, hắn mới tra ra được nguyên nhân gây bệnh cho Dương Vân Dương.
Nhưng hẳn vẫn nắm bắt được chút biến hóa rất nhỏ của mạch tượng. Điều này làm cho hắn rất hài lòng. Hiện tại âm dương phối hợp, tình huống tổng thể khá tốt.
Xem ra, vị Trưởng phòng Dương gần đây sống rất dễ chịu.
Nhìn khóe miệng Giang Nguyên nhếch lên, Dương Vân Dương cũng thở phào nhẹ nhõm, hưng phấn hỏi:
- Thế nào? Tình huống có tốt hơn không? Giang Nguyên gật đầu nói:
- Tình hình không tệ.
Nói đến đây, Giang Nguyên mỉm cười, nói tiếp:
- Năm nay Trưởng phòng Dương cũng chỉ mới hơn năm mươi?
- Đúng, bác sĩ Giang, cậu biết sao?
Dương Vân Dương sửng sốt, không biết tại sao Giang Nguyên lại hỏi như vậy.
Giang Nguyên cười nói:
- Thận của Trưởng phòng Dương đang rất sung mãn, hoàn toàn có thể sinh thêm đứa nữa.
- Thật sao? Thật có thể sao? Dương Vân Dương sửng sốt, ánh mắt hiện lên sự vui mừng. Phải biết rằng, mặc dù gần đây ông đã có ý niệm. này trong đầu, nhưng trong lòng cũng có chút không yên. Dù sao ông cũng đã hơn năm mươi, vẫn có thể sinh con. Mặc dù không tin tưởng lắm, nhưng Giang Nguyên đã khẳng định như vậy, như thế nào không khiến ông vui mừng chứ?
Giang Nguyên gật đầu, nói:
- Đương nhiên có thể. Chỉ cần phía cô La không xảy. ra vấn đề gì, tôi nghĩ rất nhanh sẽ có tin hỉ truyền đến.
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.
Dương Vân Dương không kìm lòng được. Phải biết rằng, mặc dù bây giờ trên danh nghĩa ông đã có con trai, nhưng dù sao cũng không phải con ruột. Nếu như có thể có thêm con, như vậy thật sự rất tốt. Dương gia nhà ông xem như đã có người hương khói.
Nghĩ đến đây, Dương Vân Dương vội vàng hỏi Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, nếu như tiện, cậu hãy kiểm tra cho cô La của cậu một chút. Đương nhiên, sức khỏe của lão gia tử nhà tôi gần đây cũng có chút suy yếu. Nếu được, cậu kiểm tra luôn giùm.
- Ồ, Dương lão không khỏe sao? Đương nhiên là không thành vấn đề rồi.
Đối với chuyện như vậy, Giang Nguyên tất nhiên là đồng ý. Có thể tiếp xúc với Dương lão, đây chính là chuyện tốt.
Hai người ăn cơm xong, hắn bắt đầu châm cứu cho Dương Vân Dương lần nữa rồi trở về phòng nghỉ ngơi. Ngày mai hắn còn phải đến Dương gia gặp mặt lão gia tử.
Hôm sau, Giang Nguyên đã xuất hiện trong một tiểu viện được bảo vệ rất sâm nghiêm, gặp được vị lão gia tử thường xuyên xuất hiện trên tivi.
Khí sắc của lão nhân cũng không tệ lắm. Mặc dù tươi cười nhưng uy nghiêm vẫn làm cho Giang Nguyên âm thầm sợ hãi. Là một trong những người cầm quyền Hoa Hạ, quả nhiên khác với người bình thường.
- Xin chào Dương lão.
Giang Nguyên cung kính cúi đầu trước lão nhân gia.
- Bác sĩ Giang khách sáo rồi. Nào, mời cậu ngồi.
Lão nhân gia mỉm cười, cũng không cố ý khách sáo.
Giang Nguyên cũng không rụt rè. Dù sao hắn đến là để khám bệnh. Trước mặt Dương lão, có lẽ người khác sẽ kính sợ. Nhưng với lực tinh thần cường đại của hắn,
hiển nhiên là không tồn tại vấn đề này.
- Làm phiền bác sĩ Giang xa xôi ngàn dặm đến đây, thật sự khiến người ta có chút không yên tâm.
Dương lão cười nói.
Giang Nguyên đáp lại:
- Dương lão khách sáo quá rồi. Cháu là bác sĩ, chức trách chính là cứu người. Trưởng phòng Dương bận rộn công việc, vì dân vất vả, cháu đến khám bệnh cho ngài ấy cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Sau khi hỏi thăm vài câu, Dương Vân Dương bên cạnh liền cười nói:
- Bác sĩ Giang, bây giờ rảnh rỗi, mời cậu kiểm tra sức khỏe giùm cho cha của tôi được không?
Giang Nguyên vui vẻ cười nói
: - Đương nhiên là được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.