Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3038: Ba nghìn thế giới, phong cách cổ xưa như ở trước mắt (2)




Đám người Linh Mục Địch cũng trong nháy mắt tỉnh ngộ, hiện tại tuy rằng người người trọng thương, nhưng bọn hắn căn bản mất đi lực tái chiến, nơi đây là Hóa Thần Hải, đại bản doanh của Lỗ Thông Tử, lưu lại tất chỉ có một con đường chết.
Tất cả mọi người vừa nghe Lý Vân Tiêu quát, liền bay nhanh về phía thông đạo.
Trong đó Tân Thần thụ thương nặng nhất, cả người ghé vào trên thân Tuần Thiên Đấu Ngưu.
Trong mắt Lỗ Thông Tử tuôn ra lửa giận, nhưng dưới chiêu ba nghìn thế giới vừa rồi, hắn cũng thụ thương rất nặng, lửa giận công tâm, liền phun ra một búng máu, theo hai bên mặt nạ chảy xuống.
Hơn nữa mặt nạ mạnh mẽ đề thăng lực lượng của hắn, hiển nhiên có tác dụng phụ, khiến hắn kêu thảm một tiếng, ném song giản xuống, hai tay ôm đầu.
Mặt nạ biến mất, lúc này mới khôi phục một chút, tức giận nhìn đám người Lý Vân Tiêu rời đi.
Hôm nay đánh một trận, để hắn kinh hãi cùng kiêng kỵ rất nhiều, nếu để cho bọn họ chạy, tất thành mối họa, rất khó tuyệt sát!
- Ngăn bọn họ lại, nhanh ngăn bọn họ lại!
Lỗ Thông Tử rống to, nhìn chằm chằm chỗ lối đi kia, Bạc Vũ Kình đang nghiêm nghị mà đứng.
Sắc mặt bọn người Kỳ Thắng Phong cùng Lý Vân Tiêu đại biến.
Bạc Vũ Kình có khả năng không bị thương chút nào, thực lực Siêu Phàm Nhập Thánh đỉnh phong, hắn chậm rãi rút kiếm ra, ngăn ở cửa thông đạo.
Kỳ Thắng Phong trầm giọng nói:
- Vũ Kình!
Thầy trò hai người nhìn nhau một cái, tựa hồ đã vượt qua trăm năm.
Chuyện cũ ở trong đầu bốc lên, như là phi điệp không ngừng xuyên toa.
- Xuy!
Kiếm ảnh lóe lên, nhắm thẳng vào yết hầu của Kỳ Thắng Phong, tay của Bạc Vũ Kình hơi run một chút, liền ngừng trên không trung.
Kỳ Thắng Phong nhìn hắn nói:
- Ngươi quả thực đi ra con đường của mình, lúc này vi sư không cảm giác được trên thân kiếm có bất kỳ nguyên lực ba động nào, tâm tình đã không ảnh hưởng được tâm tính của ngươi, lúc này ngươi đã băng lãnh như Nghê Thạch.
Bạc Vũ Kình rốt cục khó nhịn được nữa, rung giọng nói:
- Nếu cuộc đời này có thể lựa chọn lần nữa, ta ngươi còn sẽ đi tới bước này không?
Kỳ Thắng Phong than thở:
- Vi sư đã thấy sai rồi, tự nhiên sẽ không.
Xuy!
Kiếm từ trước yết hầu của Kỳ Thắng Phong xẹt qua, bị bám một chút tiên huyết, nhưng chỉ là đâm rách da thịt.
- Các ngươi đi thôi!
Sắc mặt Bạc Vũ Kình tái xanh, gân xanh trên cổ căng thẳng, hiển nhiên nội tâm cực kỳ giãy dụa.
- Không thể!
Lỗ Thông Tử giận dữ hét:
- Giết bọn họ, mau giết bọn họ!
Lửa giận công tâm, hắn lần thứ hai thổ huyết.
Bạc Vũ Kình bất động thanh sắc, lạnh nhạt nói:
- Ngươi còn chưa có tư cách ra lệnh cho ta, ta chỉ đi con đường của mình.
Trong mắt Kỳ Thắng Phong hiện lên thần sắc phức tạp, nói:
- Đa tạ, từ nay về sau, bản thân bảo trọng.
Đám người Lý Vân Tiêu nối đuôi nhau, bay vào lối đi kia.
Kỳ Thắng Phong vỗ vỗ vai của Bạc Vũ Kình, cũng bước vào trong lối đi.
Đột nhiên một tiếng kiếm minh vang lên, sau đó là tiên huyết vẩy ra, đám người Lý Vân Tiêu đều run lên, xoay người lại.
Chỉ thấy trong ngực Kỳ Thắng Phong bị kiếm từ phía sau đâm thủng, huyết theo thân kiếm chảy xuống.
Kỳ Thắng Phong ngạc nhiên sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn kiếm, nỗ lực quay đầu lại nói:
- Vì sao?
Trên mặt Bạc Vũ Kình có mồ hôi chảy xuống, trong mắt bắn ra lệ mang, lạnh giọng nói:
- Bởi vì cuộc đời này... Vĩnh viễn không có khả năng lại lựa chọn lần nữa!
Toàn bộ không gian yên tĩnh như chết, ngay cả Lỗ Thông Tử cũng ngây ngẩn cả người, lập tức nhịn không được cười ha hả.
- Ha ha ha!
Trong lối đi chỉ có tiếng cuồng tiếu của hắn, tựa như vui sướng, tựa như châm chọc, lại tựa như bất đắc dĩ.
- Ha ha ha ha!
Kỳ Thắng Phong cũng đột nhiên ngẩng đầu cười to, bỗng nhiên tay trái trảo một cái, Cổ Trần Đại Kiếm phá không mà đến, nắm trong tay.
Kiếm phong cách cổ xưa, như trải qua vô tận tuế nguyệt.
- Ngươi cuối cùng là đệ tử của ta, chuôi Cổ Trần kiếm này chính là nhất mạch truyền thừa, hôm nay ta liền truyền cho ngươi.
- Ha ha ha ha!
Kỳ Thắng Phong chậm rãi buông kiếm, ngẩng đầu cười ha hả, trong mắt có lệ, ấm áp chảy xuống.
Bạc Vũ Kình run rẩy một chút, lại khôi phục như thường nói:
- Sau một kiếm này, ta ngươi ân oán tiêu tan, mà ta cũng không còn là đệ tử của ngươi, Đại Kiếm này ngươi thu tở về đi.
Tiếng cười của Kỳ Thắng Phong ngừng lại, dùng lực chấn nát kiếm trong lồng ngực, bỗng nhiên xoay người, Đại Kiếm chém ra.
Bạc Vũ Kình kinh hãi, đang muốn phòng ngự, đã thấy Kỳ Thắng Phong thiếp thân mà lên, bắt tay hắn lại, đem chuôi Đại Kiếm nhét vào tay hắn.
- Ngươi thủy chung là đệ tử ưu tú của ta. Kỳ Thắng Phong ta suốt đời sở cầu không được, nhưng bồi dưỡng được hai gã đệ tử ưu tú như vậy, ta chết cũng không tiếc, đủ để an ủi!
Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười, khóe miệng không ngừng chảy xuống tiên huyết.
Tuy rằng cuối cùng bước vào đại thành Thánh Thể, nhưng phải nghênh đón điểm cuối cùng của sinh mạng.
Nhục thân ở trong trận chiến kia đã tổn hại không thể tả, lúc này bị Bạc Vũ Kình đâm thủng trái tim, tất cả cơ năng bắt đầu tan vỡ, vô lực xoay chuyển trời đất.
- Cuối cùng cũng phải chết... Cuộc đời này rốt cuộc có ý nghĩa gì...
Trong mắt hắn lộ ra một tia mê man, rơi vào trên người hai gã đệ tử, cuối cùng nhìn về phía Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử nhướng mày nói:
- Sư tôn ngươi cứ yên tâm đi thôi, đệ tử không có gì muốn nói với ngươi, không cần nhìn ta.
Kỳ Thắng Phong cười khổ một tiếng, gật đầu nói:
- Ngươi là người ta kiêng kỵ nhất, cũng là người ta yên tâm nhất, ta tin tưởng ngươi sẽ chiếu cố tốt mình, cũng chiếu cố tốt sư đệ.
Lỗ Thông Tử phất ống tay áo một cái nói:
- Ta sẽ lưu ý.
Kỳ Thắng Phong thở dài nói:
- Cuộc đời này là ta nợ các ngươi, nếu có kiếp sau, mong rằng tái tụ.
Lỗ Thông Tử có chút động dung nói:
- Lúc gặp lại, thì sẽ gặp lại, sư tôn an tâm đi.
Kỳ Thắng Phong lộ ra nụ cười, cười thích ý cùng dễ dàng chưa bao giờ có.
Mặc dù nhục thân bị hủy, trái tim xuyên thấu, nhưng tạm thời cũng khó chết đi, chỉ là cực kỳ thống khổ, đau dài không bằng đau ngắn, hắn cố chấn động, trực tiếp tuyệt đi tâm mạch của mình.
Thân thể rốt cục chậm rãi ngã xuống, cả người nhào vào trên vai Bạc Vũ Kình.
Bạc Vũ Kình tận lực mở to hai mắt, không muốn để cho nhiệt lệ chảy xuống, nhưng vô luận hai mắt đau nhức làm sao, lệ kia vẫn chảy qua gương mặt, rơi vào trên người Kỳ Thắng Phong.
Đây hết thảy, đám người Lý Vân Tiêu thấy rõ ràng, đều là một trận lặng lẽ.
Lý Vân Tiêu hơi cúi người, hướng di thể của Kỳ Thắng Phong cáo biệt, tựa hồ là tôn kính đối với vị đã từng là người đứng đầu Hóa Thần Hải, cường giả Danh Chấn Thiên Hạ, hoặc cũng là ở trước cuộc chiến sinh tử, dành cho lời từ biệt sau cùng.
Đám người Khúc Hồng Nhan cũng khẽ thờ dài, lăng không cúi đầu.
- Đi thôi.
Lý Vân Tiêu thở dài một tiếng, liền cùng mọi người xoay người rời đi.
Lỗ Thông Tử gào thét nói:
- Nhanh cản bọn họ lại!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.