Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3052: Quả nhiên là hữu duyên (1)




Lý Vân Tiêu nói:
- Tạm thời không có minh chủ, việc này trước do ta dẫn đầu chư vị kết minh, nếu sự thành, sẽ do mọi người cộng đồng đề cử minh chủ, cũng như Thương Minh vậy.
Trưởng lão kia hỏi:
- Làm sao đề cử?
Lý Vân Tiêu nói:
- Còn không biết, phương pháp có thể do mọi người cùng nhau nghĩ.
Trưởng lão kia thản nhiên nói:
- Lấy cách nhìn của ta, nếu chưởng môn có thể làm minh chủ, cái kết minh này sẽ thành, nếu không có thể, không kết minh cũng được.
Các trưởng lão khác đều xưng phải, tán thành ý này.
Khúc Hồng Nhan không vui nói:
- Hừ, điều động nội bộ để Trần Đoạn Thiên làm minh chủ, coi Bản cung là gì? Lại coi Phi Dương là gì? Làm sao khiến thành viên khác tín phục?
Trưởng lão kia nói:
- Đây cũng là chỗ khó khăn. Nhưng Phi Dương đại nhân cùng Hồng Nhan cung chủ cực lực bôn ba làm việc vất vả này, nên nghĩ biện pháp làm được a. Còn nữa, lấy uy vọng cùng thực lực của chưởng môn, cái minh chủ này làm sao đảm đương không nổi?
Khúc Hồng Nhan cười lạnh nói:
- Nếu có bản lĩnh như thế, thì để cho mọi người đề cử phương pháp ra, cần gì phải lo lắng làm không được?
Trưởng lão kia hừ lạnh nói:
- Chúng ta chỉ là muốn một cái xác định mà thôi.
- Xin lỗi, cái xác định này ta không cho được, cũng không có quyền lợi cho.
Lý Vân Tiêu nói:
- Kết minh tôn chỉ là ôm đoàn sưởi ấm, cứu nguy thiên hạ, nếu say mê quyền thế, minh hữu như vậy không có cũng được, quấy rầy, xin cáo từ.
Lý Vân Tiêu chắp tay, liền xoay người rời đi.
Khúc Hồng Nhan cùng Xa Vưu theo phía sau, hiển nhiên là tan rã trong không vui.
Trần Đoạn Thiên vội nói:
- Ba vị dừng lại, vừa rồi đều là chút hồ ngôn loạn ngữ, ba vị đừng để trong lòng, việc kết minh này ta nhất định sẽ thận trọng suy tính.
Lý Vân Tiêu nhìn lại nói:
- Hôm nay Thần Tiêu Cung cùng Long gia đã kết minh, nếu đại nhân có ý, có thể trực tiếp đưa tin Thần Tiêu Cung hoặc Long gia, kẻ hèn này có việc trong người, sẽ không nhiều lời, cáo từ.
Không đợi Trần Đoạn Thiên giữ lại, ba người liền trực tiếp hóa thành Độn quang rời đi.
Các trưởng lão trong Kiếm điện nhất thời cao giọng nghị luận, đa số bất mãn, thanh âm oán giận nổi lên bốn phía.
- Hừ, cuồng vọng tự đại, lấy ý kiến của ta, Lý Vân Tiêu chính là muốn làm minh chủ, hắn tính là cái gì, còn thống ngự thiên hạ!
- Người nào không biết Khúc Hồng Nhan cùng Phi Nghê đều là tình nhân cũ của hắn, có Thần Tiêu Cung cùng Long Gia hỗ trợ, chắc chắn đẩy hắn lên làm minh chủ, cái kết minh này không thể làm, bằng không Đao Kiếm tông chúng ta sẽ bị nuốt vào.
- Nhưng phương pháp minh kết này ngược lại không sai, đương kim thiên hạ hỗn loạn không thể tả, không bằng chúng ta cũng lập bang kết phái, tìm những tông môn khác liên hợp lại, nhất định có thể sừng sững không ngã.
- Việc này nói thì dễ, tìm chút Nhị lưu môn phái ý nghĩa không lớn, còn nếu là Thất Đại Phái mà nói, minh chủ vị tất gây ra phân tranh.
Các loại nghị luận truyền vào trong tai Trần Đoạn Thiên, làm cho hắn tâm phiền ý loạn, quát:
- Im miệng hết đi!
Toàn bộ Kiếm điện an tĩnh lại, tất cả ánh mắt đều nhìn hắn.
Một gã trưởng lão lấy dũng khí nói:
- Chưởng môn nhìn như không vui, chẳng lẽ vì chuyện này phiền não? Cùng lắm thì không kết minh, coi như bọn hắn chưa từng tới, không cần phiền não.
- Đúng vậy đúng vậy…
Người còn lại cũng đều phụ họa.
Trần Đoạn Thiên thở dài, nói:
- Nếu Cổ Phi Dương cùng Khúc Hồng Nhan đến sớm một canh giờ, việc kết minh nếu không thể lấy Đao Kiếm tông dẫn đầu, ta tất không nhìn. Nhưng lúc này... Ai...
Lại là một tiếng thở dài, nghe vào trong tai mỗi vị trưởng lão, đều cảm thấy áp lực, tất cả đều hai mặt nhìn nhau, chẳng biết chuyện gì.
Bọn họ ở Đao Kiếm tông nhiều năm, chưa từng thấy qua Trần Đoạn Thiên chán nản như vậy.
Một vị trưởng lão cau mày nói:
- Chẳng lẽ là vì Ngô Đại Thành?
Mọi người nhớ tới Ngô Đại Thành, thất kinh hỏi:
- Ngô Đại Thành rốt cuộc là người phương nào, trong hệ thống tình báo của phái ta, chưa từng thấy qua tên người này.
- Ngô Đại Thành nói vật dưới Kiếm Phong rốt cuộc là vật gì? Sao chúng ta chưa từng nghe qua dưới Kiếm Phong có cái gì?
Trần Đoạn Thiên nói:
- Chư vị đều cho rằng linh khí của Đao Lĩnh Kiếm Phong là nhờ vào thiên địa, cùng với năm đó rơi xuống hai kiện thần binh diễn biến, cái này cũng không sai, nhưng còn có vật bị áp chế ở dưới hai phong, là một Long Giác trên người Chân Long năm đó.
Chi!
Trong Kiếm điện yên tĩnh lại, sau một lúc mới nghe các loại ồ lên.
Một trưởng lão kinh hãi nói:
- Chân Long di hài? Thứ này sao có thể vẫn tồn tại hậu thế?
Trần Đoạn Thiên lắc đầu nói:
- Vô số năm qua, lịch đại chưởng môn đều có suy đoán, nhưng chỉ là suy đoán, năm đó rốt cuộc tại sao lại có Long Giác trấn áp xuống, ai cũng không biết, có khi là bị hai kiện thần binh lợi khí chém xuống cũng có thể. Bây giờ vấn đề là, Chân Long chi giác đích xác ở dưới ngọn núi này.
Những trưởng lão kia thật lâu không phản ứng kịp, hồi lâu mới nói:
- Việc cơ mật như vậy, sao Ngô Đại Thành lại biết được?
Trần Đoạn Thiên nói:
- Việc này ta cũng rất muốn biết, nhưng việc cấp bách là bảo trụ Long Giác như thế nào, tuy rằng ta không cho là Ngô Đại Thành có thể lấy vật ấy đi, nhưng gần đây ta tâm thần không yên, vốn tưởng rằng là tu luyện mắc kẹt ở bình cảnh sinh ra Tâm Ma, hiện tại xem ra hơn phân nửa cùng việc này có quan hệ.
Một gã trưởng lão nói:
- Thực lực của Ngô Đại Thành tối đa cũng chỉ tương đương với Tông Chủ, chúng ta nắm lấy địa lợi, sợ hắn làm chi!
- Ha hả, nói rất hay, nói thật khiến cho người ta nhiệt huyết dâng trào a.
Thanh âm của Ngô Đại Thành đột nhiên ở trong Kiếm điện vang lên.
Giữa đại điện, vô số Phù Văn kim sắc bay lên, hóa thành Vũ Quang Bàn, Ngô Đại Thành thình lình ngồi xếp bằng trên đó, trong tay bấm niệm thần chú, vẻ mặt tươi cười.
Trong điện, tất cả thanh âm đều ngừng lại, mọi người nhất thời dựng lên, thành trận thế đem hắn vây vào giữa.
Trần Đoạn Thiên cũng ngũ chỉ thành trảo, bảo kiếm lam sắc tràn ra hàn mang lăng liệt, nhắm thẳng vào Ngô Đại Thành.
Tất cả sát khí đều tập trung hắn, bầu không khí trong đại điện áp chế tới cực điểm, hết sức căng thẳng.
- Đao Kiếm tông không có hữu hảo như vậy sao, muốn đánh vừa rồi cũng đã đánh, chúng ta tới nói chuyện chính sự đi.
Ngô Đại Thành thu liễm dáng tươi cười.
Trần Đoạn Thiên lạnh giọng nói:
- Chính sự chính là mời ly khai, Đao Kiếm tông không cho ngoại nhân dương oai, huống chi là muốn đánh cắp vật Tổ Tiên di lưu!
- Tổ Tiên di lưu? Ha ha!
Ngô Đại Thành cười như điên nói:
- Nếu biết đó là Chân Long chi giác, cũng nên là Tổ Tiên Long duệ, cùng Nhân Tộc các ngươi có can hệ gì? Trần Đoạn Thiên, đừng trách ta chưa cho ngươi tuyển chọn, trong tay Bổn Tọa có rất nhiều chí bảo, ngươi nhìn rồi tùy tiện chọn một cái trao đổi đi.
Hắn vung tay lên, nhất thời một cái ruybăng lăng không hiện lên, phía trên có hơn mười kiện bảo vật, tản ra Linh áp cường đại.
Tất cả trưởng lão đều trợn to mắt, nhìn chằm chằm những bảo vật kia.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.