Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3060: Càn quét quần Ma





Ba người kia đã tuyệt vọng, ý chí chiến đấu hoàn toàn không có, chém giết hơn mười hiệp liền bị Phổ Lạc kích diệt, lại nuốt xuống, tay mới tổn thương đã khôi phục không ít.
- Đi thôi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói.
Phổ Lạc run run, không dám lại đùa giỡn hoa chiêu, vội vàng mang theo mấy người bay tới vòng xoáy tầng thứ 11.
Con đường sau đó cũng rất thông thuận, cực ít gặp phải ngăn cản, cũng không biết là sinh vật ít, hay là Phổ Lạc ngoan hơn.
Rất nhanh liền đi tới lối vào tầng thứ 5, Ma Khí kinh người cuồn cuộn tràn ra, không kém gì Cổ Ma tỉnh, để cho mấy người đều thất kinh.
Phổ Lạc ngừng lại nói:
- Phía dưới ta không thể tùy tiện đi vào, từ tầng thứ 5 bắt đầu, đã bị ba vị đại nhân quản chế, tự ý đi xuống là bất kính đối với ba vị đại nhân, đủ để xử tử.
Lý Vân Tiêu nhìn vòng xoáy, Thần Thức hoàn toàn không thể nhìn xuống phía dưới.
- Tự chúng ta đi xuống, như thế nào tìm lối vào tầng thứ 4?
Phổ Lạc nói:
- Lối vào tầng thứ 4 ta còn biết phương vị, đem phương hướng cụ thể báo cho ngươi biết, nhưng tầng thứ 4 ta cũng chưa tiến vào.
Mi tâm hắn lóe lên, đem tọa độ hóa thành Thần Niệm, truyền cho Lý Vân Tiêu.
Thần thức của Lý Vân Tiêu đảo qua, liền cơ bản hiểu phương vị nói:
- Đã như vậy, ngươi đi đi, nhưng nếu dám gạt ta, hậu quả ngươi biết.
Sắc mặt Phổ Lạc có chút cổ quái nói:
- Ta đưa cho ngươi tọa độ là thật, nhưng ta không lo lắng các ngươi sẽ quay về tìm ta phiền phức, bởi vì các ngươi muốn đi tầng thứ 2, nhất định sẽ bị ba vị đại nhân giết chết, điểm ấy vững tin không thể nghi ngờ.
Lý Vân Tiêu đang muốn nói gì, đột nhiên nhướng mày, hướng phía sau nhìn lại.
Chỉ thấy số lớn hắc sắc u quang lóe ra, rất nhanh liền có hơn mười đạo thân ảnh xuất hiện, đem mấy người bao vây lại.
Khuôn mặt những thân ảnh kia bày ra, cơ bản đều là hình người, mang theo đặc trưng của Yêu tộc, toàn thân hắc sắc, có còn bị Lân Giáp bao trùm, chỉ có số ít là Thú Hình cùng Cầm Điểu, cái nào cũng tản mát ra khí tức cường đại.
Sắc mặt Phổ Lạc đại biến, kinh hãi nói:
- Phổ… Phổ Kỳ đại nhân!
Trong thanh âm mang theo run rẩy cùng sợ hãi, mặt xám như tro tàn.
- Hừ, Phổ Lạc, ngươi còn nhận ra ta không?
Phía trước truyền đến thanh âm "Ầm ầm", một chiếc chiến xa màu đen bay tới, phía trên đứng hai gã nam tử, một người phía trước đứng chắp tay, mặt mang âm lãnh cùng kiêu căng.
Người phía sau lại khiêm tốn đứng ở một bên, khóe miệng châm chọc cùng cười nhạt, giống như là cún con.
Phổ Lạc kinh hãi, thất thanh nói:
- Phổ Đồ! Nguyên lai là tên súc sinh ngươi!
Hai mắt hắn phun ra lửa giận, nhìn chằm chằm người cười nhạt, hận không thể nhào tới ăn sống.
Phổ Đồ cười lạnh nói:
- Ha hả, Phổ Lạc, ngươi thực sự là to gan, dám mang theo người thân phận bất minh tiến nhập tầng thứ 5, ba vị đại nhân biết, tất sẽ bắt ngươi tỏa cốt dương hôi!
Trên mặt Phổ Lạc tràn đầy tuyệt vọng, cắn răng nói:
- Cho dù bị ba vị đại nhân tỏa cốt dương hôi, ta cũng nhất định phải giết ngươi!
Ma Khí trên người của hắn ba động lợi hại, vô cùng không ổn định.
Người nọ ở trước người Phổ Đồ lạnh lùng nói:
- Việc nhỏ như vậy há làm phiền ba vị đại nhân, con kiến hôi do Bổn Tọa đập chết là được. Làm ta nghĩ không ra là, mấy người này là từ đâu đến?
Ánh mắt người nọ rơi vào trên người Lý Vân Tiêu cùng Linh Mục Địch, lại đảo qua Tuần Thiên Đấu Ngưu cùng Ngạc Ngư, lộ ra nghi hoặc sâu đậm.
Phổ Đồ khom người nói:
- Đại nhân nói cực phải, giết lâu la Phổ Lạc này, không cần kinh động ba vị đại nhân. Về phần mấy người này ta lại chưa từng thấy qua, không biết là từ đâu nhô ra. Mấy người này giết bốn gã thuộc hạ của ta, thực lực mạnh mẻ, ta không dám mạo muội xuất thủ, vì vậy một đường theo dõi đến tận đây, nhưng nghĩ không ra bọn họ to gan lớn mật, muốn lẻn vào tầng thứ 5, sợ là có âm mưu kinh thiên gì, sẽ đối với ba vị đại nhân bất lợi.
Phổ Lạc giận dữ hét:
- Phổ Đồ, ngươi cái tiểu nhân hèn hạ này, dám lung tung vu tội ta!
- Hừ, vu tội? Vừa rồi các ngươi muốn lẻn vào tầng thứ năm, là Bổn Tọa tận mắt nhìn thấy, ngươi còn đưa tọa độ lối vào tầng thứ 4 cho mấy người này, làm sao chống chế?
Phổ Đồ cười lạnh nói:
- Không chỉ có ta, Phổ Kỳ đại nhân cũng thấy được.
Phổ Kỳ gật đầu nói:
- Phổ Đồ nói không uổng, ngươi đã phạm vào tử tội, là tự sát mà chết, bảo lưu một điểm khí tiết, hay là do Bổn Tọa động thủ lấy tính mệnh của ngươi.
Sắc mặt Phổ Lạc trắng bệch, hoảng sợ lui về phía sau mấy bước, đứng ở sau lưng Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu lưu lại hẳn phải chết, ngươi theo chúng ta vào tầng thứ 5 đi, có khi còn có sinh cơ.
Thân thể Phổ Lạc run lên, trong mắt tràn đầy quấn quýt.
- Vào tầng thứ 5? Các ngươi coi Bổn Tọa là bài biện sao?
Phổ Kỳ tức giận nảy lên, quát:
- Tất cả đều bắt lại, có người phản kháng giết!
Mười mấy tên thủ hạ nhất thời vọt tới, trên bầu trời còn có mấy con Phi Cầm cổ quái, như là hầu tử, nhưng sinh hai cánh, mạnh mẽ hạ xuống, trong miệng phát sinh thanh âm "xèo xèo".
Lý Vân Tiêu không chút hoang mang, từ lòng bàn tay bay ra một cái chuông, cầm lấy Thiên Chuy liền gõ tới.
Đang!
Một âm cổ "ong ong" văng ra, Âm Ba như sóng biển cuốn chiếu ra ngoài, trong đó có lôi đình cuồn cuộn, phảng phất như Hải Thú gào thét, trống trận chấn minh.
Xèo xèo chi!
Sóng âm trùng kích ở trên người phi hầu, tất cả đều dính lôi điện, thống khổ kêu loạn không ngớt.
Đang đang!
Lại là mấy tiếng chung vang lên, thời gian phảng phất dừng lại, trong thiên địa chỉ còn lại có âm cổ, kích động nhân tâm.
Những Ma vật cùng quái vật kia tất cả sắc mặt đều đại biến, từng cái vội vàng che lỗ tai, trong hai lỗ tai chảy ra máu.
Đang!
Lại là một chuy gõ xuống, chuông ngắn mà gấp, nhưng Lôi quang xuyên thấu thân chung, kích bắn ra, bắn vào trong cơ thể một quái cao lớn vật, "Phanh" một tiếng nổ thành thịt nát.
Lý Vân Tiêu một bên gõ chung trấn quần Ma, một bên bấm niệm thần chú, quyết ấn hiện ra một đạo lôi hoàn, không ngừng tích lũy lực lượng.
Ánh sáng Lôi hoàn từ màu xanh nhạt, dần dần thành xanh đen, thế năng kịch liệt đề thăng, không gian ở dưới lôi đình áp lực cũng biến hình.
- Dừng tay!
Phổ Kỳ kinh sợ, tròng mắt muốn lồi ra, lực phá hoại của lôi hoàn mạnh, đủ để giết chết tất cả thuộc hạ của hắn, nhất thời chảy ra một thân mồ hôi lạnh.
Mấy người này rốt cuộc là người nào? Làm sao sẽ mạnh như vậy!
Trong lòng hắn không khỏi sinh ra lửa giận, nhìn Phổ Đồ cả giận nói:
- Ngươi lại mang Bổn Tọa đi đối phó cường giả như vậy, chết tiệt!
Phổ Đồ cũng sợ không nhẹ, lúc này càng cảm thụ được sát ý của Phổ Kỳ, vội vàng phất tay nói:
- Đại nhân, ta, ta cũng không biết a!
- Không biết? Hừ, vậy dùng tính mệnh đến bồi thường vô tri của ngươi đi!
Trong mắt Phổ Kỳ hiện lên sát khí, trong nháy mắt liền xuất thủ.
Mặc dù Phổ Đồ sớm có cảnh giác, nhưng bất đắc dĩ thực lực hai người kém quá lớn, bị đánh nát phòng ngự, tim bị Phổ Kỳ kéo ra, tại chỗ bóp nát.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.