Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3062: Tầng thứ năm (2)




Lôi Độn bay mấy ngàn trượng, vượt ra khỏi phạm vi vài tên hộ vệ do thám mới dừng lại, Lý Vân Tiêu thu liễm Lôi quang, khí tức nội liễm, bốn phía thoáng cái ảm đạm xuống, thậm chí ở trên người hắn không cảm giác được nguyên lực ba động.
Phổ Lạc giật mình không thôi, đối với người trước mắt này càng thêm nhìn với cặp mắt khác xưa, có khi theo bọn họ thật có thể tìm tới cơ hội sống cũng nói không chừng.
Hắn tiếp tục giải thích:
- Tầng thứ 5 tuy là địa phương ba vị đại nhân nắm trong tay, nhưng Tu Luyện Giả cực ít, phần nhiều là phân phối cho chút người có công lao, đồng thời tầng này còn có một công năng cực lớn, đó chính là chỗ quyết đấu. Phàm là sinh vật muốn tiến hành sinh tử đấu, đều có thể xin đi vào.
Ma Khí ở tầng thứ 5 đã có thể sánh với Cổ Ma tỉnh, Thần Thức của Lý Vân Tiêu đảo qua, liền phát hiện có một chút Ma Khí độ dày cực cao, giống như Vân Thải tự hành niêm phong lại, không ngừng áp súc, tựa như là sinh vật cấp thấp nhất, giống như là hình thức ban đầu của Ma Sát.
Đột nhiên Phổ Lạc há to mồm, táp tới một đoàn Ma Khí áp súc ở phía trước, một ngụm liền nuốt xuống bụng.
- Hắc hắc, mấy thứ này là vật đại bổ, ở trên tầng thứ 5 là tuyệt đối không thể có.
Hắn liếm môi một cái, có chút ngượng ngùng hướng đám người Lý Vân Tiêu giải thích.
Ngạc Ngư cũng một đường cắn nuốt Trận Phong, ăn bất diệc nhạc hồ, ánh mắt lóe lên càng lợi hại, tựa hồ thực lực đề thăng không ít.
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ đầu Ngạc Ngư nói:
- Đừng chậm trễ thời gian, phía dưới sẽ có rất nhiều đồ tốt.
Tuy là nói chuyện với Ngạc Ngư, nhưng thân thể Phổ Lạc cũng run lên, thật giống như răn dạy hắn vậy, hắn không dám ăn Ma Khí nữa, bay nhanh về phía xa.
Mấy canh giờ sau, phía trước hiện ra một mảnh lục địa, không chỉ có đất cùng núi non, vậy mà lần đầu tiên gặp được sông hồ suối nước.
Trên hồ nước nẩy lên trận trận âm phong, sóng nước cuồn cuộn, thỉnh thoảng có khí tức cường đại lộ ra.
- Là Âm Thượng hồ, đây là hồ nước duy nhất trên tầng năm, phía dưới còn có hay không ta không được biết. Trong hồ này có một loại quái vật tên là Âm Thượng, vì vậy mới có tên như thế.
Phổ Lạc giải thích.
Mấy người phi hành trên mặt hồ, đột nhiên Lý Vân Tiêu ngừng lại nói:
- Âm Thượng là vật ra sao?
Phổ Lạc lắc đầu nói:
- Ta cũng chưa từng thấy qua, nghe nói là ngư thủ lĩnh thân, có khả năng điều khiển Thủy Tộc, thập phần cường đại.
Lý Vân Tiêu nói:
- Vật ấy có thể ẩn nấp ở trong trận phong hay không?
Phổ Lạc sửng sốt một chút, lắc đầu nói:
- Ta không biết, yêu này đã là vật trong nước, có lẽ không thể lên bờ a?
Hai ngón tay của Lý Vân Tiêu khép lại, hướng phía trước rạch một cái, nhất thời vụ khí trên mặt hồ bị cắt, trận phong tán đi, giống như màn sân khấu xốc lên.
Chi!
Phổ Lạc lại càng hoảng sợ, một đại ngư xuất hiện ở phía trước, tròng mắt đang nhìn bọn hắn chằm chằm.
- Chi! Âm Thượng, là quái vật Âm Thượng!
Phổ Lạc thất thanh kêu to, đầu ngư thật sự là quá gây chú ý, sợ đến hắn vội vàng xoay người bỏ chạy.
Nhưng ngư đầu quái kia há mồm hút một cái, trong hồ nhất thời dâng lên sóng gió, số lớn không khí bị hút vào bụng, Phổ Lạc bị hút hết lực, ở trên không trung lộn mấy vòng, cũng theo đó bay qua.
- Đại nhân, cứu ta, cứu ta a!
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch, còn có Ngạc Ngư cùng Tuần Thiên Đấu Ngưu, đều bình yên vô sự đứng tại chỗ, tùy ý không khí xé rách làm sao, cũng không thể lay động bọn họ mảy may.
Ngạc Ngư vọt ra ngoài, trực tiếp hóa thành một đoàn trận phong, quấn lấy Phổ Lạc, từ bên cạnh miệng Âm Thượng kéo xuống, bay trở về bên cạnh Lý Vân Tiêu.
Hắn sợ đến run run liên tục, vội nói:
- Tạ ơn đại nhân, cảm tạ vị... bằng hữu này.
Hắn không biết xưng hô Ngạc Ngư như thế nào, đối phương cứu tính mệnh mình, không thể làm gì khác hơn là xưng bằng hữu.
Ngạc Ngư có linh tính, tròng mắt xoay qua nhìn hắn thoáng cái, lại vòng vo trở về nhìn chằm chằm phía trước.
Âm Thượng nhìn thấy thịt đến miệng lại mất, trong miệng quái khiếu vài tiếng, hai tay "Ba" ở trước người thu về, bám vào vô số bọt nước.
Toàn bộ bọt nước ngừng ở trên không trung, kết thành từng viên, bắn mạnh đi ra ngoài.
- Hả?
Lý Vân Tiêu lộ ra kinh sắc, bọt nước này ở trên không trung vậy mà sinh ra cánh, là một loại sâu trong suốt, giống như Đạn Châu, tính sát thương vô cùng.
- Thiên địa Thủy Nguyên!
Hai tay Lý Vân Tiêu ở trước người khép lại, một vòng Thủy Quang khuếch tán ra, Thủy Nguyên khắp bầu trời hóa thành Kết Giới, tất cả sâu vừa đụng đến, liền bị dính chặt.
Chỉ thấy trên Thủy Nguyên Kết Giới, Nguyên lực từ trong song chưởng của Lý Vân Tiêu truyền ra, từng vòng nhộn nhạo, tất cả sâu cũng cực lực giãy dụa, nhưng làm sao cũng không thể giãy ra.
Âm Thượng trợn to mắt, quay đầu xuống phía dưới, muốn lui về hồ nước.
Linh Mục Địch nói:
- Vật ấy mặc dù lớn lên yêu dị, nhưng linh trí rất cao, biết không phải là đối thủ của chúng ta liền chạy, để cho nó đi đi.
Lý Vân Tiêu gật đầu một cái, Nguyên lực trong tay điên cuồng tràn ra, Thủy Nguyên Kết Giới thoáng cái nổ tung, "Ba" tràn ra vô số bọt nước, tất cả sâu đều chết đi, rơi xuống ở trên mặt nước.
Quái vật Âm Thượng kia cũng không dám ló đầu ra nữa, một đường gió yên sóng lặng.
Mấy người rất nhanh thì bay qua hồ nước, tiến vào trên núi non.
Phía dưới có thật nhiều khí tức cường đại lan tới, hơn nữa liếc nhìn lại, chung quanh lục quang lân lân, khắp nơi là rong rêu, phi thường tràn đầy.
Linh Mục Địch nói:
- Phong Ấn lực diễn hóa ra 33 Tầng không gian ta còn có thể hiểu được, nhưng đại lục to lớn như vậy, không có Thổ Căn nguyên thạch là không thể diễn hóa ra, bây giờ suy nghĩ một chút, năm đó thật có mấy kiện Thổ Hệ chí bảo cường đại hủy diệt, có khi chính là vài thứ toái phiến kia diễn hóa ra lục địa.
Phổ Lạc nghe mà không hiểu ra sao, chỉ vào phía trước nói:
- Lối vào tầng thứ tư ở trung ương đại lục, có một vực sâu nối thẳng phía dưới, chỉ bất quá có trọng binh thủ hộ, rất khó đơn giản xuống. Bất quá, lấy bản lĩnh của hai vị đại nhân, tự nhiên không thành vấn đề.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ngươi xem trọng chúng ta rồi, trong những thủ vệ kia có một người thực lực rất mạnh, đã phát hiện chúng ta.
- Cái gì?
Phổ Lạc thất kinh, lúc này cách vực sâu còn có mấy ngàn dặm, người thủ hộ tuy nói đều là tinh anh tầng thứ 5, nhưng muốn cách xa mấy ngàn dặm tập trung đối thủ, tựa hồ vẫn làm không được.
Hắn có lòng nghi ngờ, tuy rằng không tin, nhưng tin tưởng thực lực và nhận định của Lý Vân Tiêu.
Thời gian uống cạn chun trà sau, mấy người liền bay tới trung ương một tòa sơn mạch, phía dưới là vực sâu, Ma Khí cùng âm phong cuồn cuộn không ngừng bay ra, sâu không thấy đáy.
Ở bên cạnh vực sâu, trên đỉnh một ngọn núi, lẳng lặng đứng một đám người, tất cả đều là diện mục quỷ dị, khí tức cường đại, mắt lạnh nhìn mấy người, tựa hồ đang chờ bọn họ đến.
Phía trước nhất đặt một Vương Tọa, một nam tử đầu có hai sừng lười biếng ngồi ở phía trên, hai tay khoanh ở trước người, phảng phất đã chờ rất lâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.