Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3073: Chân Ma Pháp Tướng (2)




Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên nhìn lại xa xa.
Trong kiếm quang hỏa hải của Lý Vân Tiêu, thỉnh thoảng có Lôi Quang bắn ra, phảng phất nhiều hơn một đạo nhân ảnh.
- Cuồng vũ khốc huyễn!
- Thiên thu muôn đời!
Hai thanh âm quen thuộc, đột nhiên kiếm quang thoáng cái triệt khai, lôi đình hóa thành Kết Giới, lóe ra cường quang gai mắt, ở trong kết giới, một đoàn Độc Khí màu xanh biếc lan tràn, cũng phát sinh thanh âm đùng đùng như Lôi Quang.
- Xoay tròn lưu lưu cầu!
Lý Vân Tiêu cùng Bắc Quyến Nam song chiêu hợp nhất, "Ầm ầm" một tiếng, lôi độc kinh khủng trùng kích, trong nháy mắt bao trùm mấy ngàn trượng.
Tất cả sâu thoáng cái hóa xanh, trên người lóe ra Lôi Quang, nhưng vẫn như cũ không có việc gì, ở trong lôi giới phi hành, điên cuồng lao hướng hai người.
Tuy rằng lực công kích không giảm, nhưng ở dưới Diệu Pháp Linh Mục của Lý Vân Tiêu, rõ ràng có thể thấy được lục độc thẩm thấu đến trong sâu, Lôi Quang cũng thành phiến tràn lan, tạo thành phá hư.
- Thiên thiếu!
Lý Vân Tiêu khẽ quát một tiếng, song đồng Hóa Huyết, triển khai Thần Kỹ lực, chỗ ánh mắt nhìn, lực lượng Lôi Điện tựa hồ đề thăng, trắng trợn phá hư Tinh Thể kết cấu của sâu.
Đồng thời hắn lại hóa ra ba đầu sáu tay, Lãnh Kiếm Băng Sương bay ra, ở trên không kết trận, kiếm ý tản ra, hộ vệ ở bốn phía.
Đồng thời Đại Bi Mộ Vân cảnh cũng bay ra ngoài, kết thành cảnh trận, bắn ra vô số cảnh quang, hóa thành trận giới tinh xảo đặc sắc hơn, đem sâu vây vào bên trong.
Nhưng bất quá chỉ chốc lát, cảnh trận liền nghiền nát, trận giới tiêu thất, ảm đạm.
Vạn Kiếm Đồ hoảng hốt bất định, phía trên tràn đầy sâu cắn xé, ngay cả ba mươi sáu chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm cũng bò đầy sâu, gặm lấy thân kiếm.
Hắn và Bắc Quyến Nam đều toát mồ hôi lạnh, Phổ Lực chết ở trước mắt, chết kiểu như vậy quá mức kinh khủng, hai người cũng nghĩ mà sợ.
Sắc mặt Ma Phổ ngưng trọng vạn phần, quát:
- Ma Binh!
Trong lòng Lý Vân Tiêu run lên, nhớ tới Ma Binh A Nan Ma Phật, nếu có thể thi triển ra chiêu Tam Thiên thế giới, cũng có thể nuốt trọn những con trùng này.
Suy nghĩ một chút, cũng không do dự nữa, bỗng nhiên thi triển ra Chân Ma Pháp Tướng, Pháp Tướng Cự Linh cũng hóa ra ba đầu sáu tay, đều tự bấm niệm thần chú.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu hơi biến sắc, dưới bầu trời Phong Ấn, hắn cảm giác không được Lục Đạo ma binh tồn tại, nhưng mà loáng thoáng có loại liên hệ, lại nắm lấy bất định.
Xa xa trong ánh mắt Ma Chủ Phổ toát ra tinh mang, hét lớn một tiếng
- Ma Nguyên thiểm!
Hai tay tuôn ra vô số Ma Quang, đánh văng trận linh ra, sau đó Ma Khí ngập trời dựng lên, liền mất đi tung ảnh của hắn.
Sau một khắc, Ma Chủ Phổ xuất hiện ở trước Chân Ma Cự Linh, vậy mà trực tiếp vọt vào, cùng Cự Linh hợp hai làm một!
- Cái gì?
Thân thể Lý Vân Tiêu run lên, trong chớp nhoáng này hắn phát hiện bản thân Cự Linh sống lại, thoát khỏi khống chế của hắn.
Ba mặt ma phương đồng thời mở mắt, đều là mặt mang trào phúng, trong mắt chớp động vẻ hưng phấn.
- Phổ, ngươi...
Lý Vân Tiêu cả kinh, biết Chân Ma Cự Linh đã bị Ma Chủ Phổ khống chế, nhưng không rõ cái này ý vị như thế nào.
- Ha ha ha!
Ba cái miệng đồng thời cười như điên, ma Phổ đã triệt để dung nhập Chân Ma Pháp Tướng, quát:
- Ma Binh!
Tinh vân tối đen như mực ở bốn phía Pháp Tướng hiện lên, lực lượng kinh khủng phảng phất nhảy qua giới mà đến, toàn bộ không gian Phong Ấn run rẩy.
Hoàng Triêu Chung đột nhiên tuôn ra cường quang, từ bên trong truyền đến thanh âm kim chùy va chạm, đánh văng vô số sâu ra.
Tây Bối thượng nhân thoáng cái từ bên trong xuất hiện, kinh hãi nhìn, đặc biệt trong tinh vân truyền tới lực lượng kinh khủng, thất thanh kêu lên:
- Lục Đạo Ma Binh! Cái này... tại sao... Tại sao có thể như vậy?
Chân Ma Pháp Tướng cười một tiếng, lạnh lùng nhìn Tây Bối thượng nhân, nói:
- Làm sao, kỳ quái sao Tây Vực chi vương Bối Kinh Hoằng!
Cả người Tây Bối thượng nhân run lên, trong ánh mắt bắn ra tinh mang, tên này đã có mười vạn năm chưa từng nghe qua!
Tất cả sâu đột nhiên ngừng lại, hướng Trận Linh bay đi, đều dung nhập trong cơ thể hắn.
Toàn bộ Tinh Thể lần thứ hai dung hợp làm một, nhưng mà ở trên người Trận Linh nhiều hơn không ít lấm tấm màu xanh biếc, chính là Thất Huyễn lục yểm độc, tuy rằng thân thể nhiễm độc, nhưng tựa hồ không có ảnh hưởng.
Trận Linh khôi phục thân thể hoàn chỉnh, hai tay bấm niệm thần chú, từ trong bầu trời Phong Ấn đánh xuống hơn mười đạo ánh sáng, toàn bộ ngưng tụ thành hoàn.
Đâu Suất Thiên Phong ngăn chặn ba đạo cũng phá không đi, toàn bộ trở lại bên cạnh hắn.
Ba mươi ba đạo trận hoàn nhan sắc không đồng nhất đeo vào toàn thân, cổ, hai chân, cánh tay, phần eo, chỉ....
Trong đó một đạo bạch sắc trận hoàn, chính là hạch tâm Phong Ấn biến thành, thì làm binh khí cầm trong tay.
Tựa hồ Ma Chủ Phổ biến hóa đưa tới nó cảnh giác độ cao, thi triển ra toàn bộ lực lượng, trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Bối Kinh Hoằng hoảng sợ nhìn ma vân xoay tròn, còn có Ma Binh trên cánh tay, hư thực bất định, chỉ là "tồn tại", để người cảm thấy áp lực thật lớn.
Ma Phổ lạnh như băng nhìn hắn, cười khẩy nói:
- Bối Kinh Hoằng, mười vạn năm qua, ngươi không một khắc ngừng suy nghĩ làm sao cắn nuốt ta, thu được toàn bộ lực lượng của ta. Nhưng đáng tiếc a, thiên ý trêu ngươi, cám ơn ngươi thay ta mang Lý Vân Tiêu đến!
- Lý Vân Tiêu?
Bối Kinh Hoằng cả kinh nói:
- Các ngươi quen nhau? Cái này. . . Điều này sao có thể?
Phổ cười lạnh nói:
- Không có gì là không thể, chỉ là ngươi không muốn tin tưởng mà thôi. Nói cho ngươi biết một chuyện khiến ngươi phát cuồng, Thiên Vũ giới sinh ra, tụ tập Giới Lực mà thành Thiên Thánh khí Giới Thần Bia đang ở trong tay Lý Vân Tiêu.
- A?
Bối Kinh Hoằng thoáng cái dại ra, sau đó thân thể cự chiến, thất thanh nói:
- Giới Thần Bia! Lý Vân Tiêu, Giới Thần Bia ở trong tay ngươi?
Lúc này hắn mới phát hiện người bên người Lý Vân Tiêu, đồng tử đột nhiên co lại, cả kinh nói:
- Bắc Quyến Nam!
Bắc Quyến Nam quần áo bạch y, mày kiếm mắt sáng, mặt như quan ngọc, chính là dáng dấp năm đó.
- Gặp qua Tây Vực Vương Bối Kinh Hoằng đại nhân.
Bắc Quyến Nam cung kính nói, sắc mặt bình tĩnh.
Sắc mặt Bối Kinh Hoằng tái xanh, gắt gao nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, đưa tay tới nói:
- Đưa Giới Thần Bia cho ta!
Lý Vân Tiêu ung dung thản nhiên, ôm quyền nói:
- Nghĩ không ra Tây Bối thượng nhân là Tây Vực chi vương năm đó, trước thất kính. Nếu Đại nhân biết Giới Thần Bia, cũng minh bạch Thánh Khí có linh, phải tự hành chọn chủ, mặc dù cho đại nhân thì có ích lợi gì.
Bối Kinh Hoằng hừ một tiếng, cắn răng một cái, khiển trách nói:
- Ngươi không cho ta, sao biết Giới Thần Bia chọn chủ không phải là ta! Luận thực lực, luận sâu xa, luận cống hiến cho Thiên Vũ Giới, ta đều vượt xa ngươi, có tư cách thu Giới Thần Bia hơn! Nhanh cho ta!
Tâm tình của hắn đã khó khống chế, lệ khí từ trên người tản ra, Thần dịch lực không ngừng tuôn ra, hóa thành hình mây cuồn cuộn.
Gặp Lý Vân Tiêu không đáp, hắn cũng không có kiên trì, bạch quang lóe lên liền thuấn di tới trước mặt Lý Vân Tiêu, đưa ra ngũ chỉ bắt tới!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.