Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3077: Thập phương quy tắc




Linh Mục Địch nhíu mi, không có hé răng, nhưng mà cầm Nghịch Hồn Tiên trong tay lẳng lặng đứng ở đó.
Tuần Thiên Đấu Ngưu đạp một cái, liền bay tới bên cạnh Linh Mục Địch, cộng đồng cùng Bối Kinh Hoằng đối kháng.
Ma Đồng trong mắt Ma Phổ hơi co lại, nhìn chằm chằm Kim Luân bắn ra lãnh mang, lạnh lùng nói:
- Nghĩ không ra Pháp Thụ Kim Luân của Bổn Tọa lại rơi vào tay ngươi, ẩn núp thật sâu a.
Bối Kinh Hoằng hừ nói:
- Pháp Thụ Kim Luân này vẫn yên lặng ở trong đan điền của ta, dùng Ma Khí tế luyện mười vạn năm, đã sớm mất đi cảm ứng với ngươi, bị ta nắm trong tay hoàn toàn, tại sao nói đến ẩn dấu!
Ma Phổ gật đầu nói:
- Năm đó Bổn Tọa vượt giới mà đến, trong Pháp Tướng có ba kiện Thánh Khí. Cổ Thần chiến trường, Pháp Thụ Kim Luân cùng Âm Dương nhị khí bình đều thất lạc, chỉ bất quá hiện tại đã không cần.
Ba kiện Thánh Khí này vốn là Huyền Khí tùy thân của hắn, mặc dù uy lực vô cùng, nhưng cũng không thể so sánh với Lục Đạo Ma Binh. Năm đó mang theo trên người chỉ là một loại ôm ấp tình cảm cùng tập quán, dùng để đối phó phổ thông cường giả mà thôi.
Hôm nay thực lực rơi xuống lợi hại, tự nhiên là Lục Đạo Ma Binh thuận tiện nhất.
Lý Vân Tiêu không nhịn được nói:
- Muốn giết Trận Linh thì nhanh động thủ đi, ở đây nói nhiều cái gì, Bản Thiếu vẫn chờ đi ra ngoài đây.
Tuy Bối Kinh Hoằng có Pháp Thụ Kim Luân, nhưng bị A Hàm trảm cốt đao cùng Nghịch Hồn Tiên quất trúng, nhìn ra được thương thế rất nặng, đã không thành uy hiếp.
Hiện tại lo lắng duy nhất là ma Phổ có thể chém giết Trận Linh hay không, nếu không thể, mọi người bị nhốt ở trong Phong Ấn, cũng không có gì đáng nói nữa.
Linh Mục Địch cũng nhìn thấu điểm này, hết thảy then chốt là ma Phổ đánh với Trận Linh một trận.
Cho nên hắn cũng không vội ra tay với Bối Kinh Hoằng, nhưng mà thỉnh thoảng vung Nghịch Hồn Tiên lên uy hiếp vài cái, để cho Bối Kinh Hoằng không thể an tâm điều tổn thương thế, tức đến Bối Kinh Hoằng nổi trận lôi đình, nhưng lại không thể làm gì.
Ma Phổ cười lạnh nói:
- Một mình ta chiến, cho các ngươi trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi sao?
Lý Vân Tiêu nói:
- Bằng không thì sao? Ai bảo ta thực lực không đủ, hữu tâm vô lực đây. Còn nữa, ngươi đoạt đi Ma Nguyên của ta, coi như là ta đã xuất lực, nếu không muốn đơn độc đánh một trận mà nói, liền đưa Ma Nguyên cho ta, ta đến cùng hắn đánh!
- Thiết!
Ma Phổ xuy cười một tiếng, nói:
- Lăn qua một bên nhìn rõ ràng, đợi Bổn Tọa giết trận linh này, báo thù mười vạn năm giam cầm xong, lại đến thu thập các ngươi!
Hắn cũng không sợ đám người Lý Vân Tiêu chạy, chỉ cần mấy người này không phá hư liền vạn hạnh, huống chi cường giả có thể bước vào Đạo Thần, không có loại chẳng phân biệt được nặng nhẹ.
Trong mắt Ma Phổ lóe lên hàn quang, rốt cục động thủ.
Cánh tay của hắn nắm chặt, lần thứ hai ngưng ra A Hàm trảm cốt đao, nhẹ hướng Trận Linh chém qua.
Hai người đánh nhau mười vạn năm, ma Phổ đối với thực lực trận linh rõ như lòng bàn tay, mặc dù có nắm chắc chém giết đối phương xông ra, nhưng cũng không phải trăm chiêu là có thể thắng.
Cho nên hắn không nóng lòng, mà thử bổ một đao, dù sao mười vạn năm chưa từng vận dụng Ma Binh, chỉ có hai lần phủ xuống trên người Lý Vân Tiêu mới miễn cưỡng thi triển.
Đang!
Trận Linh vẫn không né tránh, mà là hai tay khoanh ở trước người, trực tiếp dùng trận hoàn cản tới!
Trận hoàn bị kích rung động, ánh sáng lay động, thân thể Trận Linh bị bức lui hơn mười trượng.
Ngoại trừ ma Phổ ra, sắc mặt tất cả mọi người đều đại biến.
Có thể dễ dàng ngạnh kháng A Hàm trảm cốt đao như vậy, cuộc đời ít thấy!
Ma Phổ hừ một tiếng, lơ đểnh, chân thân lóe lên, liền xuất hiện ở trước mặt Trận Linh.
Cánh tay kia A Ma vầng bảo đại thịnh, mười hai vầng sáng đều giải phong, như Bảo Tháp xuyên thấu vân tiêu, phát sinh thanh minh chém tới!
Hai tay Trận Linh nắm bạch hoàn, ở trước người buông ra, hóa thành một tấm chắn kéo dài tới mười trượng.
Ầm ầm!
A Ma vầng bảo chém ở trên bạch hoàn, mười hai vầng sáng xoay tròn, khắp bầu trời là ma phù cuồn cuộn.
Trung ương bạch hoàn như thủy cảnh, một mảnh ánh sáng nhạt mông mông, lúc này bị quấy phiên vân phúc vũ, Thủy quang lân lân.
Hai tròng mắt Trận Linh co rụt lại, chỉ thấy trong bạch hoàn, hơi nước không ngừng tách ra, vầng bảo dần dần đâm tới.
Hai tay hắn chặp lại, bóp một đạo quyết ấn, trận hoàn bay ra ngoài, lăng không hóa thành chim màu sắc rực rỡ, tổng cộng năm con, đi qua lá chắn.
Sắc mặt Ma Phổ trầm xuống, quát một tiếng, A Hàm trảm cốt đao tung bay, chém về phía năm con sắc điểu!
Phanh! Phanh! Phanh!
Huyễn xuất năm đạo Đao Ảnh chém ở trên sắc điểu, mỗi một đao hạ xuống đến chấn ra kim quang cùng Phù Văn.
Năm con sắc điểu lập tức biến trở về trận hoàn, lóe lên liền biến mất.
Thời điểm xuất hiện lần nữa, đã đeo vào trên người ma Phổ.
Một vòng phong tỏa đao, một vòng phong tỏa cánh tay cầm đao, còn có một đạo trận hoàn bay thẳng tới trước một mặt Pháp Tướng, hóa thành kim cô hạ xuống, phong tỏa ở trên trán!
Trên cánh tay nắm A Ma vầng bảo cũng có hai cái trận hoàn, hoàn toàn bị khóa lại.
Ma Phổ lấy làm kinh hãi, chỉ cảm thấy Pháp Tướng đau đầu muốn nứt, hai cánh tay nặng như Thái Sơn.
Trên người Trận Linh thanh quang lưu động, hai tay bấm niệm thần chú đánh vào trung ương lá chắn, toàn bộ cái chắn co rút lại, biến thành cở một thước vỗ xuống.
Ùng ùng!
A Ma vầng bảo bay ra Ma Văn không ngừng nổ lên, cả thanh kiếm bị đánh lui trở lại.
Lực lượng của bạch sắc trận hoàn trùng trùng điệp điệp, như chiến xa nghiền ép, hai cánh tay ma Phổ rũ xuống, một mặt Pháp Tướng thống khổ.
Thân thể hắn hơi đổi, trên một cánh tay lóe lên Hắc mang, một khối Thiết Bài đen nhánh đưa ngang trước người, phía trên tràn đầy quân văn, giống như vô số Quy Giáp.
Ầm ầm!
Trận hoàn đánh vào tấm chắn, chấn lên linh áp, toàn bộ không gian không ngừng hoảng hốt, hầu như bị đập vụn.
Trong lòng Lý Vân Tiêu kinh hãi không gì sánh được, uy lực cuồn cuộn ở trên không trung ba động, khiến hắn nhiệt huyết dâng trào.
Hắn có thể cảm thụ được máu trong cơ thể bắt đầu khởi động, đồng thời càng ngày càng nóng.
Tấm chắn chính là A Nan hành sát, trước đây ở hải ngoại đánh với Thiên Minh một trận, ma Phổ đã từng phủ xuống dùng nó, ở trong đầu Lý Vân Tiêu có để lại ấn tượng.
Nhưng lúc này ảnh hưởng hắn, khiến hắn nhiệt huyết sôi trào, khí tức luống cuống cũng không phải là Ma Binh, mà là bạch sắc trận hoàn tán ra ba động.
Phảng phất trong đầu có linh quang hiện qua, lại không thể nắm lấy.
- Loại cảm giác này...
Nội tâm Lý Vân Tiêu lo lắng, tựa hồ có thứ gì trọng yếu trôi qua, bản thân lại không thể nắm chặt, để cho hắn lòng nóng như lửa đốt!
- Tĩnh tâm ngưng thần, hảo hảo cảm ngộ, đây là Thập phương quy tắc!
Đột nhiên âm thanh của Linh Mục Địch xa xa truyền đến, trong tròng mắt Linh Mục Địch chớp động vẻ kinh dị, nhìn trạng thái của Lý Vân Tiêu, chỉ thấy toàn thân Lý Vân Tiêu đỏ bừng, lỗ chân lông giương lên, tiên diễm tựa hồ có huyết chảy ra.
Thân thể Lý Vân Tiêu run lên, tỉnh ngộ lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.