Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3091: Lại gặp Đại Luân Đảo (1)




Lý Vân Tiêu cau mày nói:
- Tất cả cút, nước mắt nước mũi người nào ô uế đại điện liền chết.
Những người kia nhất thời không dám khóc, vội vàng đào tẩu.
Trong khoảnh khắc, đại điện chỉ còn lại có Tân Như Ngọc, còn có người của Thiên Nguyên, Kim Tiền hai đại Thương Hội.
Cao Thông cũng đầu đầy mồ hôi lạnh, hắn cũng biết quan hệ giữa Lý Vân Tiêu cùng Thiên Nguyên Thương Hội, trước là đồng bọn thân mật vô gian, hiện tại là cừu địch.
Cao Thông rung giọng nói:
- Vân... Vân Tiêu công tử... Ta... Ta...
Lý Thuần Dương rất sợ Lý Vân Tiêu đại khai sát giới, hôm nay xé rách mặt mũi của Bắc Minh huyền cung, không thích hợp đắc tội Thiên Nguyên Thương Hội nữa, vội vàng nói:
- Cao Thông đại nhân ngược lại cũng không khó xử chúng ta.
- Dạ, đúng vậy!
Cao Thông như trút được gánh nặng, có Lý Thuần Dương biện hộ, chí ít liền không chết được, hắn vội vàng nói:
- Thiên Nguyên Thương Hội vẫn cùng Lý gia thân mật vô gian, trên phương diện làm ăn vãng lai tất cả mọi người đều vui vẻ.
Lý Vân Tiêu nói:
- Được rồi, ngươi lưu lại, đem chiến lược bố cục của Thiên Nguyên Thương Hội ở Viêm Vũ Thành nói ra liền có thể đi.
- A?
Cao Thông sửng sốt một chút, há to mồm nói:
- Cái này, cái này...
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, nói:
- Bản Thiếu không có công phu lời vô ích với loại lâu la như ngươi, lưu lại chiến lược bố cục liền đi, bằng không thì không cần đi.
Cao Thông dọa cho giật mình, thầm mắng mình hồ đồ, lúc này còn suy nghĩ nhiều như vậy, vội vàng lấy ra một ngọc giản, đem các loại tin tức lạc ấn vào, hai tay đưa lên, vội vàng mang theo thủ hạ ly khai.
Lúc này chỉ còn lại người của Kim Tiền Bang, Tiền Đa Đa ngồi xếp bằng dưới đất, chống đỡ hàn khí xâm lấn trong cơ thể, đầu đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.
Lý Vân Tiêu nhìn hắn một cái, nói:
- Ngươi lưu lại đi.
Tiền Đa Đa trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nhớ tới tình cảnh năm đó lần đầu gặp mặt, lúc này đã khác nhau một trời một vực, một lúc mới phun ra hai chữ nói:
- Đa tạ.
- Ha ha ha!
Lý Thuần Dương nhìn con cháu mình uy vũ như vậy, nhịn không được cười ha hả.
Lý Vân Tiêu nói:
- Lão gia tử, ngươi triệu tập cao tầng quản lý Viêm Vũ Thành, ta có một số việc muốn thông báo một chút.
- Bàn giao?
Lý Thuần Dương ngây ngẩn cả người nói:
- Ngươi lại muốn đi sao?
- Tiểu tử, ngươi không ở nhiều vài ngày sao!
Lý Trường Phong cực kỳ bất mãn, mạnh mẽ đứng lên, sắc mặt giận dữ.
Lý Thuần Dương khiển trách nói:
- Ngươi câm miệng!
Hắn biết Lý Vân Tiêu xưa đâu bằng nay, làm những chuyện như vậy chắc chắn thập phần trọng yếu, thậm chí không phải là bọn hắn có thể hiểu rõ, bằng không cũng sẽ không ngừng chạy đông chạy tây.
Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ xấu hổ nói:
- Cha, lão gia tử, mấy năm này đích xác không có rảnh rỗi.
Lý Thuần Dương vỗ vỗ cánh tay hắn, cười nói:
- Nam nhi chí ở bốn phương, tranh phách thiên hạ, tốt vô cùng. Vùi ở Viêm Vũ Thành đích xác không thích hợp ngươi, ngươi yên tâm đi ra ngoài đi, cái nhà này ta thay ngươi quản!
Lý Trường Phong rầu rĩ không vui, hừ nói:
- Quản? Hiện tại linh khí khô kiệt, tìm không được đầu nguồn mới, làm sao quản?
Lý Thuần Dương nổi giận mắng:
- Ngươi biết cái gì, linh khí của Viêm Vũ Thành còn có thể duy trì vài năm!
Lý Vân Tiêu nói:
- Lão gia tử, hiện tại linh khí đã không là vấn đề. Thậm chí còn có thứ so với linh khí quan trọng hơn, rất nhanh sẽ đầy rẫy toàn bộ Viêm Vũ Thành, sau đó tương lai không lâu, sợ là dưới phiến bầu trời này, tất cả cường giả đứng đầu sẽ lần lượt đến.
- A?
Tất cả mọi người là trong lòng chấn động, toàn bộ nhìn hắn, không rõ ý gì.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đây cũng là một trong những chuyện ta muốn giao phó, đợi tất cả mọi người đến đông đủ rồi hãy nói.
Sắc mặt của Tiền Đa Đa cũng ngưng trọng, từ trong trạng thái điều tức phục hồi tinh thần lại, không muốn bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
So với linh khí còn trọng yếu, mọi người đều là một bụng nghi hoặc, suy nghĩ nát óc cũng không hiểu.
Rất nhanh, tất cả cao tầng của Viêm Vũ Thành hội tụ đến.
Rất nhiều khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ xuất hiện, Kế Mông, Chỉ Hàn, Trương Thanh Phàm, còn có những người nổi bật trong học sinh quân, thậm chí là Thiết Lăng năm đó từ Hỏa Ngư tộc đào sinh ra, vừa thấy được Lý Vân Tiêu, nhất thời kích động không thôi, lã chã rơi lệ.
Lý Vân Tiêu nghe xong Thiết Lăng kinh lịch, trầm mặc một hồi nói:
- Ngươi an tâm ở Viêm Vũ Thành tu luyện đi, về chuyện báo thù...
Năm đó người giết chết Hỏa Ngư tộc chính là Vi Thanh, lấy thực lực của Thiết Lăng thời khắc này, nếu muốn báo thù, không khác si nhân nằm mơ, hắn cũng không biết làm sao an ủi đối phương.
Thiết Lăng cắn răng một cái, nước mắt chảy xuống nói:
- Thánh Sứ đại nhân, ta minh bạch, ta minh bạch thực lực kém quá lớn, nhưng ta sẽ cố gắng, nhất định sẽ cố gắng!
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ bả vai hắn nói:
- Ở lại Viêm Vũ Thành tu luyện, ngươi sau đó nhất định sẽ trở thành cường giả không dậy nổi. Về phần mối thù của ngươi, cũng là địch nhân của ta, nhưng ta không dám nói chắc chắn báo thù cho ngươi. Nếu có cơ hội, ta sẽ lưu ý.
Thiết Lăng nhất thời đại hỉ, kích động nói:
- Cảm tạ, cảm tạ Thánh Sứ đại nhân!
Cổ Vinh cũng kích động khó mà tự giữ, từ khi Lý Vân Tiêu xuất hiện liền không dám nói lời nào, đứng ở một bên, trong mắt rưng rưng.
Ở trong phòng hội nghị, tụ tập hơn mười người, ngoại trừ những khuôn mặt quen thuộc năm đó ra, còn có một chút cao tầng về sau đề bạt lên, toàn bộ là người Lý Thuần Dương tin được.
Mọi người nhìn Lý Vân Tiêu, toàn bộ ngưỡng vọng cùng kích động, trong phòng hội nghị lặng ngắt như tờ, ai cũng không dám nói lời nào, đều đang chờ hắn.
Lý Vân Tiêu nhìn thoáng qua những cao tầng này, trong lòng khẽ thở dài một cái.
Tuy rằng mọi người tiến bộ cực nhanh, nhưng so sánh với thế cục bây giờ, căn bản không thể sử dụng, phải mượn lực lượng cường giả trong Giới Thần Bia.
Hắn để cho mấy người Tô Liên Y cùng Đinh Linh Nhi cũng từ bên trong ra, tham dự hội nghị.
Tiền Đa Đa nhìn hai người này, không khỏi biến sắc, tựa hồ nghĩ tới điều gì.
Lý Thuần Dương tựa hồ không quen loại vắng vẻ này, mở miệng trước nói:
- Vân Tiêu, tất cả mọi người đến đông đủ, ngươi có cái gì muốn nói liền bàn giao cho mọi người đi.
Lý Vân Tiêu gật đầu, liền đem thế cục của Thiên Vũ giới nói một lần, và sự tình Ma Chủ Phong Ấn phá vỡ.
Mọi người đâu phải tiếp xúc qua mấy thứ này, đều là nghe mà há to mồm, toàn bộ ngây ngẩn cả người.
Chỉ có Tiền Đa Đa là nhân vật chạm đến cao tầng trên thế giới, trong lòng kinh hãi hơn xa mỗi người.
Lúc này đám người Lý Thuần Dương mới hiểu được, Lý Vân Tiêu làm những chuyện như vậy, lấy được thành tựu, còn trên xa bọn hắn đánh giá, tới trình độ bọn họ không cách nào tưởng tượng.
Nửa ngày, rất nhiều người còn chưa tỉnh hồn lại, Lý Thuần Dương nhân tiện nói:
- Vân Tiêu, ngươi nói ta đại khái đều hiểu. Nhưng mà thực lực mọi người... Ai... Ngươi nghĩ chúng ta có thể làm gì cứ nói đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.