Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3097: Tùy tùng (1)




Tuy rằng không ít người trong lòng có bất mãn, nhưng nếu Viêm Vũ Thành thật có thể phát triển đến trình độ như hai thánh địa, trái lại có thể kéo địa vị của Thần Tiêu Cung cùng Long gia lên cao hơn.
Chí ít hiện tại, chỗ tốt trước mắt là Thập phương quy tắc bị hai nhà hưởng thụ.
Vừa nghĩ tới Thập phương quy tắc cùng đại lượng linh khí, tất cả mọi người nhịn không được liếm môi, hận không thể hiện tại liền bay đi Viêm Vũ Thành.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Nếu mọi người không có dị nghị, chúng ta liền thương nghị một chút, lần này nhân số tiến nhập Lang Hoàn Thiên giảm xuống tới, người dư lại liền đi Viêm Vũ Thành, hiệp trợ trong thành kiến thiết cùng phòng ngự.
Di Chỉ Hàn nói:
- Phải, liền do lão thân mang đội đi Viêm Vũ Thành. Tự nguyện buông tha cơ hội Lang Hoàn Thiên, ai cùng lão thân đi.
Trong Thần Tiêu Cung xao động một trận, hầu như tất cả mọi người đứng ở phía sau Di Chỉ Hàn, Lang Hoàn Thiên đối với bọn họ mà nói đã không có bất kỳ lực hấp dẫn nào.
Bên Long gia kia cũng nghị luận ầm ỉ, cũng cải vả muốn đi Viêm Vũ Thành.
Khúc Hồng Nhan cùng Phi Nghê một trận không nói gì, đều nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Đi Viêm Vũ Thành cũng không vội, dù sao Thập phương quy tắc chỉ hữu dụng đối với Cửu Tinh đỉnh phong cường giả, người còn lại ý nghĩa cũng không lớn. Lang Hoàn Thiên dù sao cũng là thượng cổ Tiên Cảnh, có thể được cơ duyên lớn cũng nói không chừng. Còn nữa, Viêm Vũ Thành nắm trong tay chúng ta, tùy thời đều có thể đi.
Lời tuy như vậy, nhưng người muốn đi Lang Hoàn Thiên vẫn như cũ lác đác không có mấy.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
- Đã như vậy, vậy liền tùy chư vị đi.
Hắn lấy ra một tấm lệnh bài, ném cho Nhị Chỉ Hàn nói:
- Đây là Viêm Vũ Thành lệnh, ngươi nắm lệnh bài này đi qua, nói rõ ý đồ đến là được.
Nhị Chỉ Hàn vội vàng nắm lệnh bài, kích động nói:
- Phi Dương đại nhân yên tâm, lão thân nhất định sẽ đem Viêm Vũ Thành chế tạo thành tường đồng vách sắt!
Bên Long gia kia cũng xoa tay, dị thường hưng phấn.
Một lúc sau, tất cả võ giả hai phái phóng lên cao, hướng Đại Luân Đảo Truyền Tống Trận bay đi.
Chỉ còn lại có Lý Vân Tiêu, Khúc Hồng Nhan cùng Phi Nghê ba người...
Dù sao võ giả có thể mang đến Lang Hoàn Thiên, đều là cường giả đứng đầu hai phái, lực hấp dẫn đối với linh khí cùng quy tắc là khó mà chống cự.
Khúc Hồng Nhan cười khổ nói:
- Nếu không phải vì Phi Dương, đổi lại là ta mà nói, tất cũng đi Viêm Vũ Thành.
Phi Nghê hì hì cười nói:
- Phi Nghê cũng vậy.
Lý Vân Tiêu nắm tay hai người nói:
- Bất quá mấy ngày mà thôi, mười vạn năm cũng đợi được, còn chờ không được mấy ngày sao, đi thôi.
Ba người đồng thời ngồi lên Đế Phẩm Long Liễn.
Lý Vân Tiêu lấy Thiên Tiệm Lệnh, tọa độ phía trên chớp động liên tục, trực tiếp dùng thần thức cùng Long Mã giao lưu, hai Long Mã nhất thời hội ý, bốn vó đạp mạnh, liền sinh ra hỏa quang, Phong Lôi Song Sí phía sau rung động, thoáng cái liền tiêu thất trên bầu trời.
Rất nhanh, Long Liễn liền lái ra khỏi Đại Luân Đảo, hướng tọa độ mà Thiên Tiệm Lệnh biểu hiện bay đi.
Mấy ngày sau, trên hải không thỉnh thoảng có võ giả phi hành, có chiến xa lao vút, đều là dựa theo tọa độ mà đi.
Trong đó cũng có thể thấy Long Liễn, nhưng so với Đế Phẩm của Lý Vân Tiêu nhỏ hơn rất nhiều, những người trên Long Liễn cũng giật mình không thôi, dùng thần thức tham tra, nhưng đều không có một chút thu hoạch.
Đột nhiên, phía trước nghìn dặm truyền đến nguyên lực ba động kịch liệt.
Long Liễn chiến xa tựa hồ bị kinh sợ, hí dài một tiếng, ở trên không trung ngừng lại.
Khúc Hồng Nhan nhìn phương xa, nhưng quá xa xôi, nhìn không thấy cái gì, kỳ quái nói:
- Thiên Tiệm Nhai Đế Phẩm Long Liễn vốn là Cửu Giai Yêu Thú, thực lực phi phàm, sẽ không bị làm sợ mới đúng, sợ là phía trước có cao thủ khó lường.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
- Có thể tới Lang Hoàn Thiên này, người nào là người kém cỏi?
Hắn vỗ vỗ sau lưng của Long Mã, đem hai Long Mã trấn an xuống, tiếp tục đi về phía trước.
Một lát sau, phía trước có ba đạo nhân ảnh bay nhanh đến.
Sắc mặt ba người đều tái nhợt, hình dạng hết sức khó coi, giống như là lão bà chạy theo trai vậy.
Ba người kia vừa thấy Long Liễn, đều nheo mắt, lập tức ngừng lại ở phía trước.
- Bằng hữu!
Một người vội vàng kêu lên, phất phất tay, liền ngăn Long Liễn lại.
- Kẻ hèn này là Bố Tử, hai vị này là Chu Quang cùng Mao Xảo.
Ba người này đều là người tiếng tăm lừng lẫy, là được mời tới Lang Hoàn Thiên, nguyên tưởng rằng sau khi nói lên danh hào đối phương sẽ giật mình, nhưng ba người hiển nhiên thất vọng rồi, Long Liễn cũng ngồi một nam hai nữ, tựa hồ chưa từng nghe qua tên của bọn họ.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu đảo qua ba người kia, liền đối với tu vi của bọn họ rõ như lòng bàn tay, lạnh nhạt nói:
- Ba vị có chuyện gì?
Trong lòng Bố Tử hơi không hài lòng nói:
- Ba vị là đi Lang Hoàn Thiên?
Lý Vân Tiêu nói:
- Phải, lẽ nào ba vị không phải?
Ba người liếc nhìn nhau, có chút xấu hổ cúi đầu, Bố Tử nắm tay, đặt ở bên mép ho khan vài cái, che giấu xấu hổ nói:
- Chúng ta tự nhiên cũng vậy, chẳng biết tục danh của ba vị, nếu cũng đi Lang Hoàn Thiên, nghĩ đến cũng là người tiếng tăm lừng lẫy, chẳng biết ba vị có Thiên Tiệm Lệnh không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Thiên Tiệm Lệnh tự nhiên là có, không có làm sao đi Lang Hoàn Thiên?
Trên mặt Bố Tử lộ ra vẻ vui mừng, vội hỏi:
- Có thể đem Thiên Tiệm Lệnh của ba vị cho chúng ta đánh giá hay không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Vì sao phải cho các ngươi đánh giá, chính các ngươi không có sao?
Bố Tử cười hắc hắc, nháy mắt ra dấu, Chu Quang cùng Mao Xảo lập tức hướng hai bên đi, ba người đem Long Liễn vây lại, đồng thời khí thế trên người tản ra, như thiên tráo tập trung tứ phương không gian, như sợ ba người Lý Vân Tiêu chạy.
Bố Tử nói:
- Chúng ta là có, đáng tiếc bị người đoạt, cho nên muốn mượn của ba vị dùng một lát.
- Đoạt?
Lý Vân Tiêu sửng sốt một chút, kinh ngạc nói:
- Còn có người đoạt cái này? Hơn nữa đã có bản lĩnh cướp giật, có thể thấy được thực lực không bình thường, tự nhiên cũng có tư cách đi Lang Hoàn Thiên a.
Chu Quang khiển trách nói:
- Đừng nói nhảm! Lấy Thiên Tiệm Lệnh ra, đồng thời lưu lại Long Liễn này, liền có thể tha các ngươi rời đi. Lang Hoàn Thiên đã mở, không có thời gian nhiều lời với các ngươi!
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Ta xem thực lực ba vị rất khá, Bản Thiếu cũng nghĩ đến lòng yêu tài. Không bằng ba người các ngươi làm tùy tùng của ta đi, ta mang bọn ngươi vào Lang Hoàn Thiên.
- Tùy tùng?
Ba người đều sửng sốt, sắc mặt lập tức cổ quái, Bố Tử cất tiếng cười to, nói:
- Ha ha ha, thu chúng ta làm tùy tùng? Trong thiên hạ vẫn chưa có người nào dám lớn lối như thế!
Mao Xảo là một Lão Phụ, cũng cười quái dị không ngớt, giậm chân châm chọc nói:
- Còn dẫn chúng ta vào Lang Hoàn Thiên, một quả Thiên Tiệm Lệnh chỉ có thể cho phép một người tiến nhập, điểm ấy kiến thức cũng không có, thảo nào sẽ nói ra muốn thu chúng ta làm tùy tùng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.